Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1721: Chương 1720: Ngươi không đi làm kẻ trộm thì thật là đáng tiếc

Độc Cô Tiểu Linh nói: “Trộm đồ là không đúng!”

“...”

Thạch Công nhe răng trợn mắt, cố nén sự xúc động muốn dùng một quyền đánh chết Độc Cô Tiểu Linh.

Đừng nói Thạch Công, ngay cả Vương Viễn cũng muốn cho Độc Cô Tiểu Linh một quyền, có thể nói ra lời này ở bên trong trò chơi, xem ra là do mình chưa dạy dỗ tới nơi tới chốn rồi.

“Là đồ đệ của ta, cùng với bản lĩnh của ngươi, chắc ngươi không đến mức không biết trộm đồ đấy chứ.” Thạch Công lên tiếng hỏi Vương Viễn.

“Trộm đồ...”

Nói đến trộm đồ, Vương Viễn hơi đăm chiêu.

Muốn trộm đồ thì cần những gì? Ngụy Trang! Tiềm Hành!

Cho dù là Địa Hành Thuật hay là thần thông Thiên Biến Vạn Hóa, mấy kỹ năng đó đều được tạo ra để trộm đồ.

Được Thạch Công chỉ điểm, Vương Viễn đột nhiên cảm thấy bản thân có thần thông như vậy, không đi trộm đồ đúng là có hơi lãng phí, hành vi cướp bóc dọa dẫm lúc trước đúng là có hơi kém cỏi.

Thạch Công đúng là một người thầy gương mẫu, dưới sự dẫn đường hết lòng của lão, đã giúp Vương Viễn thành công móc nối thần thông của mình với việc trộm đồ.

Suy nghĩ trong chốc lát, Vương Viễn gật đầu nói: “Nghe có vẻ cũng không khó lắm.”

Nói tới đây, Vương Viễn lại liếc nhìn Độc Cô Tiểu Linh, nói: “Có điều Tiểu Linh tốt nhất vẫn nên ở lại nơi này.”

“Vì sao?” Độc Cô Tiểu Linh hỏi.

Đồng thời trong lòng Độc Cô Tiểu Linh cũng âm thầm suy nghĩ: “Chẳng lẽ tên Ngưu ngốc này lo lắng cho sự an nguy của ta, sợ ta bị người khác làm bị thương, thế nên mới không muốn để ta đi?”

“Do ngươi yếu chứ sao nữa!” Ngay lúc Độc Cô Tiểu Linh đang suy tư, Vương Viễn bèn cong miệng lẩm bẩm: “Mang ngươi đi có khi lại thêm một gánh nặng.”

Có thể nói ra câu “Trộm đồ là không đúng”, Vương Viễn đã quyết định sẽ không mang theo Độc Cô Tiểu Linh.

Cô nàng này có thể làm nghiên cứu khoa học, nhưng trộm đồ thì cần phải có kỹ thuật, loại người như Độc Cô Tiểu Linh thật sự không làm được. Vương Viễn có thể biến hóa có thể tiềm hành, đã thế hắn chạy cũng nhanh, việc gì phải kéo theo một gánh nặng để tăng độ khó cho mình chứ.

Đương nhiên, nhân quả của Độc Cô Tiểu Linh quá nhiều, trang bị đạo cụ cũng nhiều, Vương Viễn cũng có chút lo lắng cô sẽ bị người khác nhằm vào, như vậy chẳng phải càng tăng thêm độ khó sao.

“Ngươi! Ngươi! Ngươi đi chết đi!”

Nghe xong lời Vương Viễn nói, Độc Cô Tiểu Linh chán nản, cô lấy ra Thần Võ Đại Pháo ở trong lồng ngực nhắm thẳng về phía Vương Viễn.

Trong Tuyệt Tình Cốc chỉ quanh quẩn tiếng gào thét của Vương Viễn: “Ngươi điên à, ngươi có bệnh đúng không... Một quyền đánh chết ngươi bây giờ.”

Thạch Công và Đinh Lão Tiên đứng ở phía xa, vẻ mặt giống như đang nhìn mấy kẻ thiểu năng trí tuệ.

...

Tuy Độc Cô Tiểu Linh rất tức giận, nhưng cô cũng không phải loại người không hiểu chuyện, cũng biết bản thân có đi theo thì cũng không giúp được gì cho Vương Viễn, có khi còn gây thêm trở ngại cho hắn.

Vì thế Độc Cô Tiểu Linh cũng không tiếp tục rối rắm việc này, dù sao cả hai cùng nhận nhiệm vụ, cho dù là ai hoàn thành thì người còn lại vẫn có thể trả nhiệm vụ.

Đinh Lão Tiên là một công cụ chạy bằng cơm cao cấp, cổng dịch chuyển vừa mở ra, Vương Viễn đã lập tức đi tới điểm giao giữa Đông Hải và Trung Nguyên.

Trong bối cảnh chuyện xưa của trò chơi, bởi vì ở gần nơi thiên địa giao cảm, Đông Hải chính là nơi có linh khí dồi dào nhất Tiên Linh giới. Trước khi thiên địa sáng lập, ở đây đã từng có rất nhiều sinh linh sinh sống, là nơi hung hiểm nhất cũng là nơi thần bí nhất ở Tiên Linh giới, giữa biển rộng mênh mông, không biết có bao nhiêu yêu ma đáng sợ từ thời thượng cổ đang ẩn núp.

Dựa theo bối cảnh chuyện xưa của phái Nga Mi, năm đó trong cuộc đại chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc, Yêu tộc lui về Đông Hải, Nhân tộc vốn định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm – bọn họ muốn hoàn toàn diệt trừ Yêu tộc, ai ngờ vừa bước vào ranh giới Đông Hải đã bị yêu ma vô cùng mạnh mẽ tập kích. Yêu ma kia chỉ vung tay lên đã xé rách cả đất trời, trong nháy mắt đã có mấy vạn tu sĩ Nhân tộc ngã xuống, tu sĩ Nhân tộc biết vận số của Yêu tộc chưa hết, từ đó cũng không dám bước vào Đông Hải nửa bước.

Nơi Vương Viễn đang đứng chính là một khe sâu có chiều rộng khoảng trăm trượng, sâu vạn trượng, nhìn không thấy đáy, tên là Sinh Tử Nhai, chính là dấu vết do vị đại tu Yêu tộc kia để lại khi hắn dùng một chưởng để đẩy lui tu sĩ Nhân tộc, đã trôi qua vạn năm mà vẫn chưa bị phai mờ.

Nhìn khe sâu rộng đến mức nhìn không tới điểm cuối, Vương Viễn không khỏi cảm khái.

Uy lực của một chưởng có thể đến mức này, e là có lực khai thiên tích địa, thực lực của tu sĩ Yêu tộc kia mạnh như vậy, quả thật khiến cho người ta hâm mộ không thôi. Chẳng qua tu sĩ Yêu tộc kia có thực lực mạnh như vậy, lại không tiêu diệt Nhân tộc, điều này đúng là có hơi khó hiểu.

Bối cảnh chuyện xưa đều là do người thiết kế trò chơi viết ra, hợp lý hay không hợp lý cũng là do bọn họ quyết định, người chơi cũng không cần phải rối rắm quá nhiều.

...

Phi thân nhảy lên, Vương Viễn băng qua Sinh Tử Nhai đi tới một sườn khác của khe sâu, sau khi tìm đúng phương vị ở bên trên đại địa đồ, hắn lập tức bay thẳng tới chủ thành ở Đông Hải của Yêu tộc.

Chủ thành Đông Hải có tên là - bộ lạc Đông Lê, là một bộ lạc của Yêu tộc ở thời thượng cổ, về sau lại thu nạp Yêu tộc ở khắp nơi, nắm giữ trăm vạn yêu ma, phát triển trở thành nơi tụ tập yêu ma lớn nhất Đông Hải, quy mô rộng lớn không hề thua kém Cẩm Thành ở Trung Nguyên.

Sau khi hệ thống cập nhật, trận doanh Yêu tộc mở ra, lại có một lượng lớn người chơi gia nhập Yêu tộc, lúc này thế lực của Yêu tộc cũng không hề kém cạnh Nhân tộc ở Trung Nguyên.

Tốc độ phi hành của Vương Viễn lúc này có thể nói là số một trong số toàn bộ người chơi, mỗi giờ gần hai ngàn km, bay thẳng về phía Đông nguyên một ngày, cuối cùng cũng thấy được tường thành của bộ lạc Đông Lê.

Yêu tộc không nhỏ bé giống như Nhân tộc, dáng người của bọn họ vô cùng to lớn, ăn lông ở lỗ, kiến trúc công nghệ cũng cực kỳ đơn giản, thô bạo.

Bộ lạc Đông Lê là chủ thành lớn nhất của Yêu tộc, tường thành cũng chỉ có thể dùng một chữ “Cao” để miêu tả, đen như mực giống như một tòa pháo đài, khiến cho người ta có một loại cảm giác áp bách vô hình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!