Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1722: Chương 1721: Con khỉ kia!

Người chơi ra ra vào vào Yêu tộc, cũng khiến cho chủ thành tăng thêm vài phần sức sống.

Nhân tộc và Yêu tộc là hai trận doanh đối lập, ở nơi này, Yêu tộc giết Nhân tộc không những không bị trừng phạt, trái lại còn nhận được phần thưởng là điểm trận doanh, điểm trận doanh có thể đổi trang bị, pháp bảo hay thậm chí là công pháp.

Thế nên người chơi trận doanh Nhân tộc dám đến nơi này đi bộ thì chẳng khác nào là đưa dê vào miệng cọp cả.

Cũng may Vương Viễn có thần thông biến hóa, cơ thể nhoáng lên một cái đã biến thành bộ dáng của Thường Hạo, nghênh ngang đi vào bên trong thành.

Lúc này việc Vương Viễn phải làm đầu tiên chính là tìm ra Thánh Địa Yêu tộc... Nơi này trời xa đất lạ, cần phải đi tìm hiểu trước mới được.

“Đừng chạy, mọi người mau giúp ta ngăn con khỉ chết tiệt kia lại!”

Vương Viễn vừa mới vào thành, đột nhiên cách đó không xa vang lên một giọng nói giống như tiếng sấm.

“?”

Vương Viễn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám nửa người nửa thú đang đuổi tới đây.

“Là người chơi!”

Vương Viễn không khỏi cảm thấy căng thẳng.

Yêu tộc chân chính và người chơi Yêu tộc có sự khác nhau về mặt bản chất, Yêu tộc chân chính có diện mạo đúng với Yêu tộc phiên bản gốc - xấu xí, hung hãn, dáng người cũng rất lớn.

Ở trong thời đại nhan sắc chính là chính nghĩa này, một ngoại hình quá xấu xí là điều không thể chấp nhận được đối với người chơi.

Vì không để trận doanh Yêu tộc không có một người chơi nào, người thiết kế trò chơi đã cho người chơi Yêu tộc có thêm một cơ hội sửa mặt. Người chơi Yêu tộc cũng không cần phải trở thành dã thú, chỉ cần mang theo một vài đặc điểm của động vật là được.

Theo như hệ thống giải thích: Ngươi chơi Yêu tộc là loại huyết mạch pha trộn, không phải Yêu tộc thuần khiết, thế nên có thể giữ lại đặc điểm của Nhân tộc.

Thật ra mọi người đều biết, đây là vì muốn lừa người chơi gia nhập Yêu tộc, dù sao nửa người nửa thú cũng thú vị hơn làm nhân loại nhiều.

Ví dụ như lỗ tai và đuôi xù, hay răng nanh và da lông, không chỉ giữ lại vẻ bề ngoài anh tuấn của người chơi, lại còn có thêm đồ trang trí động vật vô cùng đáng yêu. Nhất là những người chơi nữ của Yêu tộc, chậc chậc chậc, trước lồi sau vểnh, lại có thêm bộ lông xù, vừa gợi cảm lại vừa đáng yêu – một hình ảnh hoàn toàn mới lạ.

Những poster tuyên truyền đó được đăng lên diễn đàn, vốn người chơi còn thề sẽ không trở thành yêu đồng loạt làm phản... Trong vòng một ngày, người chơi gia nhập trận doanh Yêu tộc đã vượt qua con số một phần ba.

Vương Viễn không dày dặn kinh nghiệm giống như Thạch Công, lúc này hắn cũng có tật giật mình, bị người ta quát còn tưởng là đang gọi mình, theo bản năng rút Đấu Chiến ra.

Mà đúng lúc này, hắn lại nghe thấy phía bên dưới truyền tới một giọng nói: “Xà yêu đại ca, giúp ta đi...”

Vương Viễn nghe thấy tiếng bèn quay đầu lại, chỉ thấy một người chơi hầu yêu đang trốn ở sau lưng mình, vẻ mặt vô cùng kinh hoảng.

Sau khi Vương Viễn hóa thân thành xà yêu thì đã cao vọt lên chừng hai ba trượng, mà hầu yêu kia lại có dáng người thấp bé, đứng ở dưới chân hắn. Vương Viễn suýt chút nữa đã không nhìn thấy gã.

“Mười khối linh thạch!”

Vương Viễn là người tập võ, đương nhiên không phải hạng người thấy chết mà không cứu, vì thế hắn trực tiếp ra giá.

“?”

Con khỉ kia lập tức sửng sốt: “Người chơi?”

Hiển nhiên gã vẫn chưa từng nhìn thấy người chơi Yêu tộc nào “thuần chủng” Yêu như vậy.

“Nói nhảm!” Vương Viễn trợn trắng mắt.

“Ta không có tiền...”

Con khỉ nói với vẻ hoảng loạn.

“Vậy vô cùng xin lỗi!” Vương Viễn tới đây để trộm đồ, hắn cũng không muốn gây chuyện, vì thế xê dịch cơ thể muốn né ra.

“Đừng mà! Xà huynh, ta dùng đồ để trừ nợ.” Con khỉ thấy thế thì cực kỳ hoảng sợ, gã vội vàng nói.

“Ngươi cũng đừng hòng lừa ta!”

Vương Viễn híp mắt nói: “Nếu không ta sẽ ném ngươi ra ngoài đấy.”

“Không dám không dám!”

Con khỉ lắc đầu liên tục, sau đó móc ra một viên hạt châu màu xanh đen đưa cho Vương Viễn.

“Ủa?”

Nhìn thấy hạt châu trong tay con khỉ, trong lòng Vương Viễn không khỏi chấn động.

Có lẽ người khác không biết hạt châu này, nhưng Vương Viễn lại thấy nó rất quen. Phía bên trên điêu khắc hoa văn tường vân, hiển nhiên là một viên thần châu.

Tên hầu yêu trước mặt trông thì có vẻ rất bình thường, nhưng trong tay lại có một bảo bối như vậy, chắc không phải là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp giả làm newbie để lừa người khác đấy chứ.

“Má nó! Thứ rác rưởi gì đây, còn không có cả thuộc tính!” Trong mắt Vương Viễn lóe lên một tia kinh ngạc, hắn nhìn chằm chằm hạt châu trong tay, đánh giá trong chốc lát, sau đó giả vờ như không biết thứ này là gì, khẽ cười nói: “Còn thứ gì khác không.”

“Ách...”

Con khỉ để lộ vẻ mặt thất vọng, hạt châu trong tay gã đúng là rất bình thường, trông chẳng giống thứ tốt một chút nào.

“Chắc chắn là thứ tốt!” Con khỉ nói: “Đây là thứ trộm được ở bên trong Thánh Địa, sao có thể là rác rưởi được chứ! Nếu là ngày thường, ta phi tang thứ này đi cũng được mười linh thạch đấy.”

“Thánh Địa! !? ??”

Con khỉ vừa mới dứt lời, ánh mắt của Vương Viễn lập tức ngưng đọng lại.

Đây không phải là dệt hoa trên gấm sao, bản thân còn đang muốn hỏi thăm xem Thánh Địa ở đâu, con hầu yêu này lại vừa đi ra bên từ trong Thánh Địa.

Thấy vẻ mặt này của Vương Viễn, con khỉ không khỏi cảm thấy căng thẳng.

“Nếu là đồ của Thánh Địa, vậy thì ta đành cố nhận lấy nó vậy.” Vương Viễn lẩm bẩm một tiếng, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, dùng cơ thể che chắn cho con khỉ.

Với bộ dáng này của Vương Viễn, tất cả mọi người đều cho rằng hắn là NPC, tất nhiên sẽ không có ai nghi ngờ Vương Viễn giấu con khỉ đi, cũng không có ai dám tới trêu chọc hắn, người chơi đang đuổi giết con khỉ lập tức chạy qua hướng khác.

Đợi đám người đó đi xa, Vương Viễn xoay người lại vừa định lấy thần châu từ chỗ con khỉ, ai ngờ con khỉ kia lại ôm quyền với Vương Viễn, nói: “Cảm ơn, cáo từ! Cuối cùng pháp thuật của ta cũng hồi chiêu xong, không bao giờ gặp lại.”

Dứt lời, cơ thể của con khỉ nhoáng lên một cái, sắp biến mất.

“Muốn chạy à?”

Vương Viễn đã đoán được gã sẽ dùng chiêu này, hắn bèn duỗi tay kéo một cái, đã kéo được người nọ từ trong không khí, xách gã ở giữa không trung. Vương Viễn nhìn chằm chằm con khỉ, cười lạnh nói: “Đừng đi chứ, hạt châu của ta đâu?”

“Chuyện này... Cái kia...”

Con khỉ không khỏi sửng sốt, gã thật sự không nghĩ tới tên ngốc này lại nhạy bén như vậy, mình đã ẩn thân rồi mà vẫn bị hắn lôi ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!