“Xà huynh... Ta...”
Con khỉ ấp úng, muốn giải thích.
“Ngươi không cần nói mấy lời vô ích với ta.” Vương Viễn lại không thèm để ý: “Ta cứu ngươi mà ngươi lại dám lừa ta, ông đây sẽ giao ngươi cho đám người vừa rồi.”
“Đừng, đừng mà Xà huynh.”
Con khỉ nghe thấy Vương Viễn muốn kéo mình ra ngoài, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng móc ra hạt châu vừa rồi đưa cho Vương Viễn, nói: “Ta cho ngươi hạt châu này, cho ngươi là được chứ gì.”
“Ha ha!”
Vương Viễn cầm lấy hạt châu, nhìn thoáng qua.
[Vô Danh Hạt Châu]
Phân loại: Vật phẩm đặc biệt
Giới thiệu: Giống như ẩn chứa lực lượng thần bí nào đó.
Quả nhiên là Thần Châu.
Nhìn thấy giới thiệu của hạt châu, trong lòng Vương Viễn vô cùng vui vẻ.
Không thể ngờ được có thể lấy được một thứ hiếm có như Thần Châu ở nơi này.
Đương nhiên, điều càng khiến Vương Viễn cảm thấy vui sướng chính là, con hầu yêu này biết rõ Thánh Địa ở đâu.
Dù sao mấy thứ như Thần Châu cũng không phải vật phàm, hai viên Thần Châu trước của Vương Viễn, một viên thì đến từ Niên thú ở Thiên giới, viên còn lại thì đến từ BOSS lớn mạnh nhất lúc bấy giờ là Tiêu Phong.
Và tất nhiên hạt châu này cũng không phải nhặt ở ven đường.
Cất Thần Châu vào trong túi, Vương Viễn vẫn xách con khỉ không chịu bỏ xuống.
Con khỉ hoảng hốt lo sợ hét lên: “Xà đại ca, ta đã đưa hạt châu cho ngươi rồi, ngươi thả ta đi.”
“NO NO NO!”
Vương Viễn vươn ngón trỏ lắc lư ở trước mặt con khỉ, nói: “Hạt châu này chính là thù lao của ta vì đã cứu ngươi, muốn ta thả ngươi ấy hả, ha ha, ngươi hiểu chứ.”
“Ta...”
Nghe xong lời Vương Viễn nói, con khỉ lập tức đen mặt.
Tên này bị người đuổi giết không nói, lại còn cầm theo thù lao chạy mất, hiển nhiên cũng không phải hạng người lương thiện, lúc này gặp được Vương Viễn, cũng coi như là gặp được người cùng nghề, hơn nữa còn là người cùng nghề có trình độ cao hơn.
“Ta thật sự không có tiền... Không có một thứ gì cả...” Con khỉ gào lên: “Không tin thì ngươi cứ lục soát đi.”
Dứt lời, con khỉ lập tức cởi quần áo.
“Đừng làm trò này với ta!” Vương Viễn ý bảo gã dừng tay, sau đó nói tiếp: “Không có tiền không quan trọng, đáp ứng ta một việc.”
“Hả? Làm gì?”
Con khỉ vội vàng che quần áo ở trước ngực.
“Mang ta tới Thánh Địa Yêu tộc!” Vương Viễn cũng không thừa nước đục thả câu, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Chuyện mày... Xà huynh, không thể ngờ ngươi vẫn muốn giao ta cho “Lưu Manh Khắp Nơi” !” Hầu yêu vội la lên: “Ta không đi đâu...”
“Lưu Manh Khắp Nơi?” Vương Viễn hơi mất tập trung, sau đó hắn đột nhiên phản ứng lại, theo như lời của con khỉ này thì đó ắt hẳn là tên bang phái. Mà đám người chơi vừa mới đuổi giết gã có vẻ chính là người của bang phái “Lưu Manh Khắp Nơi”.
Tên của bang phái này đúng là rất tình thơ ý hoạ.
“Ngươi nói người của Lưu Manh Khắp Nơi đang ở Thánh Địa?” Vương Viễn suy nghĩ một lúc, sau đó hỏi.
“Đúng vậy!”
Con khỉ nói: “Nghe trưởng lão hầu tộc nói, Thánh Địa có bảo bối, ta mới chạy tới tìm, ai ngờ lại gặp phải mấy tên khốn khiếp đó. Bọn họ nhìn thấy ta thì giống như bị tiêm máu gà vậy, liều mạng đuổi theo. Nhưng quan trọng là ta chưa lấy được thứ quái gì cả, ngay cả cửa còn chưa vào được.”
“Vậy ngươi lấy hạt châu kia từ đâu! ?” Vương Viễn đen mặt hỏi.
Được rồi, có vẻ như tên trộm xui xẻo này còn chưa chạm được vào cửa Thánh Địa thì đã bị người ta đuổi giết, vậy lời nói hạt châu được lấy trộm từ Thánh Địa tám phần cũng là gạt người.
“Chuyện này... Ha ha ha!”
Con khỉ đột nhiên cười ha ha nói: “Không cần để ý tới mấy chi tiết này, thật ra là nhặt được ở trước cửa Thánh Địa, trước cửa cũng có thứ tốt.”
“Thật không?” Vương Viễn dùng mắt ngựa cũng có thể nhìn ra được tên này đang nói bậy nói bạ.
“Đương nhiên, nhìn ánh mắt chân thành của ta này.” Con khỉ chỉ vào mình, nói với vẻ nghiêm túc.
“Má nó!”
Vương Viễn xoay đầu, cũng lười vạch trần tên nhãi này.
“Ủa?” Con khỉ không khỏi cảm thấy vui sướng, gã thầm nghĩ: “Tên khốn này dễ lừa thật, lấy ra một thứ rác rưởi thôi mà hắn cũng coi nó là bảo vật.”
Không nghĩ tới hạt châu mà hầu yêu coi như rác rưởi, ở trong mắt Vương Viễn nó lại không khác gì Thần Khí.
“Bớt nói nhảm đi!” Vương Viễn nói: “Mau mang ta tới Thánh Địa, nếu không ta sẽ giao ngươi cho đám người Lưu Manh Khắp Nơi.”
“Ngươi coi ta là tên ngốc à, Lưu Manh Khắp Nơi người đông thế mạnh, ta mang ngươi tới đó thì có khác gì là chui đầu vô lưới đâu chứ?” Con khỉ lắc đầu nói: “Chẳng lẽ ngươi không tự đi được à?”
“Con mẹ nó, làm sao ta biết Thánh Địa ở đâu.” Vương Viễn nói.
“? ?? ?! !! !”
Con khỉ không khỏi sửng sốt, gã đánh giá Vương Viễn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó nói: “Xà huynh không phải người của trận doanh Yêu tộc đúng không.”
“?”
Vương Viễn có chút ngờ vực: “Sao ngươi lại biết?”
“Chuyện này đã quá rõ ràng rồi còn gì!” Con khỉ nói: “Làm gì có người chơi nào ở trận doanh Yêu tộc lại không biết Thánh Địa ở đâu?”
“Ách...”
Vương Viễn hoàn toàn cạn lời.
Có vẻ như Thánh Địa cũng không phải là nơi bị ẩn nấp gì đó, mà là nơi toàn bộ Yêu tộc đều biết.
“Không sai! Ta không phải người của Yêu tộc.”
Vương Viễn cũng không giấu diếm, hắn tiện tay mời con khỉ gia nhập đội ngũ, sau đó nói: “Thật không dám giấu giếm, ta tới đây là để trộm đồ ở Thánh Địa.”
“Ha?”
Nghe thấy hai chữ “trộm đồ”, vẻ mặt của con khỉ đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ, gã cười với vẻ khinh miệt, nói: “Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn trộm đồ? Hiện giờ Thánh Địa đang bị Lưu Manh Khắp Nơi bao vây kín kẽ ba tầng trong ba tầng ngoài, đến ta còn không vào được, huống chi là ngươi.”
“Ngươi?”
Vương Viễn cười nói: “Nghe giọng điệu của ngươi, có vẻ ngươi rất tự tin trong việc trộm đồ nhỉ.”
“Nói nhảm!” Hầu yêu ngạo nghễ nói: “Ta chính là người trong nghề, trong trò chơi này có ai mà không biết tới đại danh “Diệu Thủ Không Không Vô Ảnh Thủ” ta chứ?”
“Ngươi là Vô Ảnh Thủ?”
Vương Viễn có chút kinh ngạc.
Tuy Vương Viễn cũng không tính là quá quen với cái tên Vô Ảnh Thủ này, nhưng hắn đã từng được nghe nói qua. Cung Hỉ Phát Tài, Đinh Lão Tiên, Độc Cô Tiểu Linh – mấy người hàng năm trà trộn ở bên trong thị trường, đã không ít lần đề cập tới người này ở bên tai Vương Viễn.
Nghe nói người này rất giỏi trong việc trộm đồ, cũng là do số lần Vô Ảnh Thủ ăn trộm quá nhiều, hệ thống mới tặng danh hiệu đặc biệt là Diệu Thủ Không Không cho gã. Vô Ảnh Thủ cũng bị người đời xưng là thiên hạ đệ nhất thần trộm, những vật phẩm hiếm có cổ quái trên thị trường đều đến từ tay gã, là do gã trộm được ở khắp nơi.