Khó trách tên nhãi này có thể ném ra một món bảo bối như Thần Châu một cách tùy tiện như vậy, hóa ra là rất có địa vị.
Đáng tiếc ánh mắt của gã quá kém, không nhận ra được đâu là báu vật, lại coi Thần Châu là rác rưởi, danh hiệu thần trộm này đúng là có chút hữu danh vô thực.
Hơn nữa hắn vừa rồi bị người Lưu Manh Khắp Nơi đuổi khắp nơi, thật sự có chút chật vật, hiển nhiên là không hợp với cái danh Thần Trộm của hắn ta một chút nào.
Dù sao ở trong mắt người nghèo như Vương Viễn, trộm là một loại kỹ thuật sống, diệu thủ không không tới vô ảnh đi vô tung. Có thể trộm đi thứ quan trọng nhất của ngươi ngay trước mắt ngươi chỉ trong một cuộc nói chuyện, sao có thể chật vật bất kham giống như tên này chứ, Vô Ảnh Thủ quả thật đã làm xấu đi hình ảnh “thần trộm” trong ấn tượng của Vương Viễn.
“Không sai!”
Vô Ảnh Thủ vô cùng tự hào nói: “Xem ra ngươi đã từng nghe qua tên của ta.”
“Nổi tiếng không bằng gặp mặt, gặp mặt không bằng không thấy...” Vương Viễn nói với vẻ thất vọng: “Không thể ngờ được đường đường là thần trộm, lại không khác gì mấy tên trộm bình thường bị người ta đuổi chạy đầy đất, nếu không phải ta ra tay cứu giúp, ha ha…”
“Ngươi thì biết cái gì?” Vô Ảnh Thủ bị Vương Viễn trào phúng, gã vô cùng xấu hổ, mặt đỏ bừng nói: “Người có lúc hỏng việc, ngựa có lúc mất móng, ai biết mấy tên khốn Lưu Manh Khắp Nơi lại nhận nhiệm vụ bảo vệ Thánh Địa. Không những thế bọn họ còn có cả pháp bảo Độn Quang Kính chết tiệt gì đó, có thể phát hiện ra người chơi ẩn hình, lại còn khóa lại thời gian hồi chiêu của kỹ năng ẩn hình trong một khoảng thời gian nữa chứ, nếu không chỉ dựa vào bọn họ thì làm sao có thể phát hiện được ta?”
“Nhiệm vụ?”
Vương Viễn giống như đang suy nghĩ điều gì đó, mình tới đây để trộm Thánh Thạch, Lưu Manh Khắp Nơi lại bảo vệ Thánh Địa, xem ra mấy tên Lưu Manh Khắp Nơi này đã nhận được nhiệm vụ đối lập.
“Một khi đã như vậy, hiện giờ ngươi càng phải mang ta đến Thánh Địa!” Vương Viễn nói.
“Vì sao chứ?” Vô Ảnh Thủ nói.
“Đương nhiên là vì bảo bối.” Vương Viễn nói: “Thánh Địa mà, ngươi nghĩ xem bên trong có bao nhiêu thứ tốt, ngươi là thần trộm, lại bị người ta phát hiện rồi đuổi giết như vậy, ngươi không cảm thấy vô cùng nhục nhã sao.”
“Chuyện này...”
Vô Ảnh Thủ đã bị lay động. Nói thật thì tên nhãi này đã muốn tới Thánh Địa trộm đồ từ lâu rồi. Hơn nữa Vương Viễn nói cũng đúng, là một tên trộm nổi danh, chuyện ngày hôm nay cũng là lần đầu tiên Vô Ảnh Thủ gặp phải, nó không khác gì một vết nhơ trong toàn bộ sự nghiệp, thất bại là mẹ của thành công, gã phải rửa mối nhục xưa mới đúng.
“Nhưng mà bọn họ có Độn Quang Kính, không dùng được thuật ẩn thân.” Vô Ảnh Thủ vô cùng rối rắm.
Vương Viễn nói: “Không phải ngươi được xưng là thần trộm sao? Bên ngoài hiện thực ắt hẳn cũng là một tay chuyên nghiệp nhỉ, chẳng lẽ vẫn phải dựa vào thuật ẩn thân?”
“Ai nha...” Vô Ảnh Thủ một lần nữa đỏ bừng cả mặt.
Không sai, bên ngoài hiện thực Vô Ảnh Thủ chính là một tên trộm... Là trò chơi Đại Võ Tiên này đã cho hắn cơ hội để trở lại làm người. Từ khi bước vào trò chơi, Vô Ảnh Thủ phát hiện trộm đồ ở trong trò chơi không chỉ kiếm được nhiều tiền hơn ở bên ngoài, đã thế lại không phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, thế là tên khốn này đã rửa tay gác kiếm, gã dồn hết tâm huyết vào trò chơi, không ngừng nghiên cứu ra kỹ xảo ăn trộm cao siêu hơn.
Đây chính là điểm vĩ đại của trò chơi... Cho mọi người không gian để bộc lộ “tài năng” của họ, giải tỏa áp lực tinh thần, giảm bớt hành vi phạm tội...
Nhưng trong trò chơi lại có kỹ năng “thuật ẩn thân”, điều này đã khiến Vô Ảnh Thủ dần dần đánh mất bản thân.
Ăn trộm là một loại kỹ thuật sống, ngoại trừ việc phải can đảm và cẩn thận ra, làm thế nào để không bị phát hiện ở điểm mù mới là chỗ tinh túy của nghề trộm cắp, có thuật ẩn thân, Vô Ảnh Thủ gần như đã quên hết những kỹ thuật chủ yếu của nghề này.
Là người trong nghề, không có thuật ẩn thân là không trộm được đồ, quả thật chẳng khác nào là đang bôi nhọ ngành nghề này.
Lúc này, Vương Viễn lại nói tiếp: “Đường đường là Diệu Thủ Không Không Vô Ảnh Thủ, lại bị người ta đuổi giống như chuột chạy qua đường, việc này hiện giờ chỉ có ta biết, nhưng miệng của ta rất rộng, nói không chừng một lúc nào đó tất cả người trong thiên hạ đều sẽ biết được chuyện này, ha ha...”
“Đừng... Đừng đừng.”
Mấy lời cuối cùng này của Vương Viễn đã cho Vô Ảnh Thủ một đòn chí mạng.
Giang hồ đồn đại Ngưu Đại Xuân tâm địa độc ác không phải là không có nguyên nhân, từ trước đến nay phong cách của hắn đều là tấn công vào điểm yếu của đối phương.
Vương Viễn tất nhiên biết, đối với người chơi mà nói, cái chết cũng không được tính là uy hiếp, Vô Ảnh Thủ bị giết vài lần cũng sẽ không chịu tổn thất quá lớn, nhưng nếu khiến thanh danh của gã bị tổn hại thì chẳng khác nào là đang chạm vào nghịch lân của gã.
Là một tên trộm, làm việc kín đáo một chút là bổn phận, Vô Ảnh Thủ đương nhiên cũng không phải loại người ham hư danh, nhưng nguồn thu nhập chính của gã lại đến từ thanh danh, có thể bán rác rưởi với một cái giá cao, đó chính là hiệu ứng đến từ danh hiệu “thần trộm” của gã.
Nếu bị người khác biết bản thân chật vật như vậy, chỉ sợ thanh danh của gã sẽ bị ảnh hưởng lớn, về sau cũng rất khó xuôi gió xuôi nước ở trong ngành như hiện giờ.
“Được rồi! Coi như ta sợ ngươi!”
Vô Ảnh Thủ hoàn toàn hết cách với Vương Viễn, đánh thì đánh không lại, bỉ ổi cũng không bỉ ổi bằng, quả thật là không có sức chống cự, cuối cùng gã chỉ có thể thỏa hiệp.
Cho dù người của Lưu Manh Khắp Nơi có nhiều đi nữa thì cũng không đáng sợ bằng tên khốn này.
Nói tới đây, Vô Ảnh Thủ lại nói: “Chẳng qua trộm được thứ gì chúng ta đều phải chia đều.”
Cái gọi là ai cũng có phần, Vô Ảnh Thủ cũng không muốn làm công cụ chạy bằng cơm của Vương Viễn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì đúng là mất hết mặt mũi.
“Không thành vấn đề!”
Vương Viễn nói: “Ngoại trừ vật phẩm nhiệm vụ.”
“Chốt kèo! Mời ta vào đội!” Vô Ảnh Thủ vô cùng vừa lòng.
[Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Ngưu Đại Xuân mời ngươi gia nhập đội ngũ.]
Trong trạng thái biến thân, thật ra Vương Viễn có thể dùng tên giả Thường Hạo, nhưng nếu đã bị Vô Ảnh Thủ nhận ra bản thân không phải Yêu tộc, Vương Viễn cũng không định giấu giếm, nếu đã hợp tác thì phải thẳng thắn thành khẩn với nhau.