“Ngưu Đại Xuân? !!”
Nhưng ngay lúc Vô Ảnh Thủ nhìn thấy tên của Vương Viễn, gã lập tức chấn động, chỉ về phía Vương Viễn nói: “Ngươi... Ngươi chính là yêu... thần tăng Ngưu Đại Xuân ở trong truyền thuyết?”
Trong lúc Vô Ảnh Thủ đang vô cùng hoảng sợ, giọng nói của gã cũng đã thay đổi.
Yêu tăng Ngưu Đại Xuân, ở Phàm Gian giới hay Tiên Linh giới, danh hào này đều có thể nói là như sấm bên tai, nhất là người chơi lâu năm như Vô Ảnh Thủ, gã lại càng quen thuộc với cái tên này.
Thiên hạ đệ nhất Hoa Sơn Luận Kiếm, dựa vào sức lực của bản thân xoay chuyển chiến cuộc ở thành Tương Dương, giết cả nhà Mộ Dung thế gia... Đủ loại sự tích, cho dù là chuyện nào thì ở trong mắt người chơi Tiên Linh giới ở giai đoạn hiện tại, nó đều là những chuyện rất khó tin.
Tới Tiên Linh giới, uy danh của Ngưu Đại Xuân lại càng hiển hách. Ngày đầu tiên đặt chân tới Tiên Linh giới, không hề nể mặt NPC phái Thanh Thành, tàn sát cao thủ phái Thanh Thành. Lúc hoạt động Yêu tộc xâm lấn diễn ra, hắn mang theo một đội ngũ giữ trọn hai mươi vị trí đầu trên bảng xếp hạng điểm tích lũy.
Hiện giờ lại còn trực tiếp tự lập môn hộ khai tông lập phái, sáng lập Thái Nhất Môn... Là người chơi giữ chức vị chưởng môn đầu tiên trong trò chơi.
Cho dù thanh danh của Vương Viễn không tốt, danh tiếng cũng chẳng ra làm sao, nhưng tên của hắn vừa được thốt ra, hễ là người chơi có chút kiến thức, chắc chắn không ai là không biết.
Lúc này mặt già của Vô Ảnh Thủ nóng ran lên.
Mới vừa rồi gã còn cảm thấy dương dương tự đắc vì danh hào “Diệu Thủ Không Không” của mình, không thể ngờ người trước mặt lại là Ngưu Đại Xuân tiếng tăm lừng lẫy.
Nếu nói danh hào của Vô Ảnh Thủ chỉ là nhân tài kiệt xuất của một ngành nghề nào đó, vậy thì Vương Viễn chính là chiến sĩ hình đa giác không có góc chết, có thể nói là hoàn toàn không thể sánh nổi.
Biết được người đối diện là Ngưu Đại Xuân, cho dù vừa nãy Vô Ảnh Thủ bị uy hiếp, lúc này gã cũng cảm thấy bình thường hơn rất nhiều.
“Lại còn trở thành truyền thuyết nữa hả?” Vương Viễn cười, chính hắn cũng không biết bản thân là sự tồn tại thế nào ở Tiên Linh giới.
Là người chơi đầu tiên ở Tiên Linh giới tự lập môn hộ, cũng là người chơi duy nhất giữ chức vị chưởng môn, còn là kẻ dám ngang vai ngang vế với Thục Sơn Minh, chỉ mấy chuyện này thôi cũng đủ để trở thành truyền thuyết rồi.
Đương nhiên, đây là do đại đa số người chơi còn chưa biết tông môn của Vương Viễn được xây dựng ở trên đỉnh đầu Thục Sơn Minh. Hơn nữa Vương Viễn không chỉ đối địch Thục Sơn Minh, ngay cả trận doanh Yêu tộc cũng đang ở trạng thái căm thù với Thái Nhất Môn.
Tông môn chỉ có một người chơi lại bị cả hai trận doanh lớn nhằm vào, còn phách lối chiếm lấy Phù Không tiên đảo cao nhất bên trên Cẩm Thành, hành vi can đảm này của Vương Viễn đã nằm ngoài tư duy logic của người bình thường.
Sau khi biết được thân phận của Vương Viễn, Vô Ảnh Thủ không dám lại dùng mấy thủ đoạn nhỏ, vô cùng thành thật mang theo Vương Viễn đi tới Thánh Địa Yêu tộc.
Thánh Địa Yêu tộc nằm ở vị trí trung tâm bộ lạc Đông Lê, đó là một tòa cung điện vô cùng lớn, trên vách tường điêu khắc bích hoạ sống động như thật.
Cách cửa cung điện chừng mười trượng là một hoá sinh trì, liên tục có người chơi chui ra từ bên trong. Bọn họ đều là những người chơi đã chuyển hóa thành yêu. Mỗi một người chơi vừa mới chuyển hóa thành Yêu tộc, điều đầu tiên phải làm chính là cúng bái tổ tiên Yêu tộc ở bên ngoài Thánh Địa.
Cửa lớn trước cung điện, lúc này có rất nhiều người chơi đang đứng, vẻ mặt của bọn họ vô cùng hung hãn, trang bị hoàn mỹ, bên trên cửa treo một tấm gương lớn có đường kính ước chừng ba – năm trượng.
Dưới sự chiếu rọi của tấm gương, toàn bộ đơn vị ẩn thân ở trước cửa cung điện đều bị phát hiện.
“Nhìn thấy không, chính là tấm gương này.”
Vô Ảnh Thủ chỉ về phía Độn Quang Kính treo ở trên cửa, nói: “Nếu không phải do tấm gương này thì ta đã đi vào trong từ lâu rồi, hai ta phải tránh tấm gương này ra mới được.”
Vương Viễn vuốt cằm nói: “Thứ tốt như vậy, vì sao không trộm đi.”
“Ách? !”
Vương Viễn vừa thốt ra mấy lời này, Vô Ảnh Thủ không khỏi sửng sốt.
Bản thân là người trong nghề, nhìn thấy pháp bảo có thể phát hiện thuật ẩn thân này, gã theo bản năng chỉ nghĩ đến chuyện làm cách nào để tránh tấm gương này sau đó lẻn vào bên trong.
Mà việc đầu tiên Vương Viễn nghĩ tới lại là trộm tấm gương này...
Quả nhiên, núi cao còn có núi cao hơn, mấy thứ như thiên phú đúng là sinh ra đã có sẵn.
“Chúng ta còn không lại gần được thì trộm như thế nào?” Vô Ảnh Thủ nghĩ một lúc rồi nói.
Thánh Địa Yêu tộc chỉ có duy nhất một lối vào, cách đó không xa còn có một chiếc cửa sổ, tất cả lối vào đều có người chơi của Lưu Manh Khắp Nơi đứng canh, ngay cả ở trên cửa sổ cũng có người canh gác, cộng với Độn Quang Kính ở trước cửa dò xét đơn vị ẩn thân, đừng nói là trộm gương, ngay cả người bình thường cũng hoàn toàn không thể tới gần.
“Ha ha! Chuyện này rất đơn giản!”
Vương Viễn cười ha ha, sau đó sử dụng Địa Hành Thuật.
Vô Ảnh Thủ không khỏi trợn mắt há hốc mồm, dưới ánh nhìn chăm chú của gã, Vương Viễn giống như lặn xuống dưới nước, chậm rãi chui vào bên trong lòng đất.
“Con mẹ nó, cái quái gì vậy?”
Vô Ảnh Thủ hỏi Vương Viễn với vẻ kinh ngạc: “Đây là Địa Hành Thuật trong truyền thuyết hả?”
“Ngươi cũng biết Địa Hành Thuật?” Vương Viễn vô cùng ngoài ý muốn.
“Nói nhảm!” Vô Ảnh Thủ nói: “Lúc trước ta vì muốn tìm được Địa Hành Thuật, không biết đã tốn bao nhiêu công sức, không thể ngờ dị thuật này lại nằm ở trong tay ngươi.”
“Ha ha!”
Vương Viễn cười đắc ý, từ bên dưới lòng đất đi về phía cửa Thánh Địa.
Độn Quang Kính là pháp bảo có thể phát hiện đơn vị ẩn hình, nhưng Địa Hành Thuật này cũng không phải thuật ẩn thân, thế nên Độn Quang Kính cũng không có một chút tác dụng nào. Vô Ảnh Thủ chỉ có thể trơ mắt nhìn điểm xanh tượng trưng cho Vương Viễn đang không chút hoang mang tiến vào phạm vi Thánh Địa ở trên bản đồ, mà người thủ vệ của Lưu Manh Khắp Nơi cũng hoàn toàn không hề phát hiện ra.
“Má nó!”
Vô Ảnh Thủ hâm mộ đến mức sắp khóc đến nơi.
Không thể không nói, tuy Địa Hành Thuật này có sự hạn chế về mặt địa hình, nhưng nếu xét về phương diện lẻn vào ăn trộm, có thể nói nó hữu dụng hơn thuật ẩn thân không biết bao nhiêu lần.