Dù sao ở trong trò chơi có đủ loại trang bị phản ẩn hình, Địa Hành Thuật có được toàn bộ đặc hiệu của thuật ẩn thân, nhưng lại không tính là đơn vị ẩn hình, bởi vì xét về mặt bản chất, Địa Hành Thuật giống như chui vào hầm trú ẩn, mà hầm trú ẩn này lại chính là mặt đất dưới chân...
Chỉ cần có mặt đất, Địa Hành Thuật sẽ không có nhược điểm nào đáng nói.
Kỹ năng “lỗi” như vậy, rơi vào trong tay một kẻ không phải là ăn trộm như Vương Viễn, thật đúng là phí phạm của trời.
“Ngươi thì vào được rồi, còn ta phải làm sao bây giờ?” Vô Ảnh Thủ đột nhiên nhớ tới lúc trước đã giao hẹn với Vương Viễn, đồ trộm được sẽ chia đều. Hiện giờ bản thân lại là một tên trộm ngay cả cửa còn không vào được, đúng là có hơi xấu hổ, còn có mặt mũi nào để đòi chia chiến lợi phẩm nữa chứ.
“Ha ha!” Vương Viễn cười ha ha nói: “Không vội, ngươi cứ đợi thêm chút nữa! Nếu thật sự không được thì ngươi cứ ra chỗ khác rồi đi bộ một vòng đi.”
Vương Viễn cũng không phải là chính nhân quân tử gì, ngay từ đầu mục đích của hắn chính là để Vô Ảnh Thủ mang mình đi tìm Thánh Địa. Vô Ảnh Thủ ở trong mắt Vương Viễn cũng chỉ là một công cụ chạy bằng cơm thôi.
Bây giờ đã tìm thấy Thánh Địa, Vương Viễn cũng sẽ không quan tâm gã có vào được hay không, càng ít người thì đồ chia được càng nhiều, đạo lý này đã quá hiển nhiên rồi.
“Má nó!”
Vô Ảnh Thủ không phải tên ngốc, gã cũng biết Vương Viễn muốn qua cầu rút ván, vì thế hùng hùng hổ hổ nói: “Ngươi không giữ chữ tín!”
“Là ngươi không giữ chữ tín trước!” Vương Viễn nói: “Nếu không phải ta bắt được ngươi, có lẽ bây giờ ngươi đã cầm theo thù lao của ta chạy mất dạng rồi ấy chứ! Vừa rồi lúc còn chưa vào, không để người của Lưu Manh Khắp Nơi đuổi giết ngươi là ta đã thủ hạ lưu tình rồi.”
“Ta...”
Vô Ảnh Thủ không còn lời nào để nói, cũng đúng thôi, là mình qua cầu rút ván trước, Vương Viễn ăn miếng trả miếng cũng không hề sai.
Nếu vừa rồi Vương Viễn đứng ở đây kêu to một tiếng, người chơi của Lưu Manh Khắp Nơi chắc chắn sẽ đuổi tới. Mà một khi người chơi Lưu Manh Khắp Nơi đuổi tới, mình chắc chắn sẽ phải chạy, mà một khi mình chạy, thì kiểu gì cũng sẽ bị người ta đuổi... Có thể gọi chiêu này là điệu hổ ly sơn, đến lúc đó Vương Viễn cũng chẳng cần phải dùng đến Địa Hành Thuật.
Nghĩ đến đây, xem ra Vương Viễn vẫn còn tương đối phúc hậu, chỉ là dùng chiêu gậy ông đập lưng ông chứ không hề thí mình.
Ngay lúc Vô Ảnh Thủ đang âm thầm buồn bực, Vương Viễn đã bước vào phạm vi Thánh Địa.
Thánh Địa nhìn từ bên ngoài là một tòa cung điện rất lớn, bên trong lại trống rỗng không có một thứ gì, chỉ có một cổng dịch chuyển.
Hai bên cổng dịch chuyển có hai con khỉ màu xám đang đứng, danh hiệu trên đầu lần lượt là “Mã tướng quân” và “Lưu tướng quân”. Hai con khỉ này có cơ thể vô cùng cao lớn, một con cầm theo một chiếc gậy sắt màu đen đứng ở trước mặt Vương Viễn, đang nhìn chằm chằm hắn.
Vương Viễn biến thành dáng vẻ của Thường Hạo, hắn cũng không sợ bị người khác nhận ra, vì thế thản nhiên bước vào cổng dịch chuyển.
Đúng lúc này, gậy sắt trong tay hai vị tướng quân Mã Lưu đưa sang ngang, bắt chéo lại với nhau chắn ở trước mặt Vương Viễn, nói: “Thánh Địa của Yêu tộc, người không liên quan đừng đi lung tung.”
“?”
Vương Viễn đánh giá hai con khỉ từ trên xuống dưới một lượt.
Thông tin lập tức xuất hiện ở trước mặt.
[Mã tướng quân]
Cảnh giới: Kim Đan tầng năm.
Khí huyết: Đầy
Pháp lực: Dư thừa
Pháp thuật: Âm Độn Chi Thuật.
Thiên phú: Bất Tử
Giới thiệu: Một trong những người thủ hộ Thánh Địa Yêu tộc, Hỗn Thế Xích Khào Mã Hầu, hiểu âm dương, biết việc đời, giỏi xuất nhập, tránh cái chết và duy trì tuổi thọ.
[Lưu tướng quân]
Cảnh giới: Kim Đan tầng năm
Khí huyết: Đầy
Pháp lực: Dư thừa
Pháp thuật: Dương Độn Chi Thuật.
Thiên phú: Bất Diệt
Giới thiệu: Một trong những người thủ hộ Thánh Địa Yêu tộc, Hỗn Thế Xích Khào Mã Hầu, hiểu âm dương, biết việc đời, giỏi xuất nhập, tránh cái chết và duy trì tuổi thọ.
“Ta cũng là Yêu tộc, cũng không phải là người không liên quan!”
Vương Viễn triển lãm cơ thể Yêu tộc của mình lúc này.
“Hừ!”
Mã tướng quân hừ lạnh một tiếng nói: “Ngươi có phải Yêu tộc hay không, chẳng lẽ trong lòng ngươi không biết sao? Mau lui lại đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách sáo.”
Lúc nói chuyện, gậy sắt trong tay Mã tướng quân vung ngang một đường, tỏa ra một luồng khí lạnh.
Lưu tướng quân đứng một bên cũng đập mạnh gậy sắt xuống đất, Vương Viễn lại đột nhiên cảm thấy cơ thể trở nên khô nóng.
Nóng lạnh luân phiên, băng hỏa hai cực, Vương Viễn lúc lạnh lúc nóng, cảm giác đó quả thật rất khó để miêu tả.
“Ha ha!”
Thấy hai con khỉ muốn ra tay, Vương Viễn không khỏi cười lạnh.
Bản thân là người đã từng giết cả BOSS Hóa Thần, chẳng lẽ lại sợ hai con tiểu yêu mới cảnh giới Kim Đan này? Nếu hai con khỉ này muốn ra tay, xem ra là BOSS có thể đánh chết, Vương Viễn cũng không có tâm lý gánh nặng gì cả, chẳng qua người của Lưu Manh Khắp Nơi đang ở bên ngoài muốn giết hai người bọn họ, không thể gây ra tiếng động quá lớn.
“Ha ha! Ta đi ngay đây!”
Vương Viễn lay chuyển tròng mắt, cười ha ha một tiếng, xoay người định bước ra khỏi cửa.
Hai con khỉ thấy thế, bèn thu hồi binh khí trở lại bên cạnh cổng dịch chuyển.
Mà đúng lúc này, Vương Viễn trước mắt hai con khỉ đột nhiên biến mất, ngay sau đó hắn lại xuất hiện ở phía sau lưng Mã tướng quân, năm ngón tay phải gập lại, trực tiếp cắm xuyên qua lưng Mã tướng quân, nắm chặt rồi kéo ra một quả tim đang máu chảy đầm đìa, hoàn toàn xuyên qua ngực Mã tướng quân.
“Bang!”
Vương Viễn dùng lực một chút, quả tim trong tay đã bị bóp nát.
Mã tướng quân ngã xuống mặt đất, hiển nhiên là đã chết.
“Hừ!”
Thấy đồng bạn bị giết, Lưu tướng quân lại không hề tức giận mà chỉ hừ lạnh một tiếng, vung gậy sắt trong tay, mang theo ngọn lửa đánh về phía Vương Viễn.
Vương Viễn không chút hoang mang, tay phải giơ lên túm được gậy sắt của Lưu tướng quân, sau đó hắn thả người tiến lên, tay trái vỗ một chưởng vào giữa trán Lưu tướng quân.
Vương Viễn có Cửu Chuyển Huyền Công hộ thể, tu vi vô cùng mạnh mẽ, đánh quyền cước như vậy, cao thủ Hóa Thần còn không đỡ được đòn tấn công của hắn, huống chi là tiểu yêu Kim Đan tầng năm.
“Phanh!”
Một tiếng trầm vang, đầu của Lưu tướng quân bị một chưởng của Vương Viễn đánh nát.
“Hô! Phụt!”
Vương Viễn phun nước bọt nói: “Rác rưởi, còn muốn ngăn...”
“Hô!”
Vương Viễn còn chưa kịp dứt lời, đột nhiên phía sau lưng truyền tới tiếng gió.