Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1727: Chương 1726: Đây là kế giấu trời qua biển

Vương Viễn phản ứng rất nhanh, không chút suy nghĩ trực tiếp nghiêng người qua một bên.

“Bang!”

Một cây gậy sắt đánh xuống bên cạnh Vương Viễn, gậy sắt đánh xuống đất, nền đá xanh cứng rắn lập tức ngưng tụ thành băng, sau đó trực tiếp biến thành bột phấn màu đen.

“Má nó?”

Trong lòng Vương Viễn vô cùng kinh ngạc, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy người đánh lén ở phía sau chính là Mã tướng quân.

Không đợi Mã tướng quân đánh tiếp gậy thứ hai, chân phải Vương Viễn giẫm về phía sau, dùng một chiêu “Đại Lực Kim Cương Thối”.

“Oanh!”

Một chân đá vào xương sườn Mã tướng quân, Mã tướng quân bị đá nát nửa người, mà đúng lúc này lại có một cây gậy sắt mang theo hơi nóng đánh tới.

Vương Viễn nghiêng người, dùng một chiêu Thiết Bản Kiều, phía sau lưng song song với mặt đất.

Chỉ thấy gậy sắt trong tay Lưu tướng quân xẹt ngang một đường trước ngực Vương Viễn, hơi nóng bốc lên khiến Vương Viễn gần như không mở nổi hai mắt.

Vương Viễn lộn một vòng về phía sau, hai tay chống xuống mặt đất, hai chân từ dưới lên trên đạp một cái thật mạnh vào cằm Lưu tướng quân.

“Đoang!”

Nửa chiếc đầu của Lưu tướng quân bị một cước đạp nát, Mã tướng quân ở một bên cũng đã sống lại.

“Má nó! Không cần mặt mũi nữa hả?” Thấy Mã tướng quân lại sống lại, Vương Viễn không khỏi cảm thấy nao nao.

Nếu nói về thực lực, hai con khỉ này ở trước mặt Vương Viễn cũng không tính là chướng ngại lớn gì, nhưng bọn chúng giết thế nào cũng không chết, điều này thật sự rất quái dị.

“U Minh!”

“Phệ Nhật!”

Ngay lúc Vương Viễn còn đang kinh ngạc, gậy sắt trong tay hai con khỉ đồng loạt vung tới, tạo ra một trận gió lúc lạnh lúc nóng.

Vương Viễn cũng không muốn cù nhây với bọn chúng, hắn bèn lăn về phía trước, tránh thoát đòn tấn công, cũng chui qua hai con khỉ, đi tới trước cổng dịch chuyển, nhấc chân định bước vào.

Nhưng mà đúng lúc này, Vương Viễn lại nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Muốn mở cổng dịch chuyển Thánh Địa Yêu tộc thì phải là người đã luyện hóa xong huyết mạch Yêu tộc.]

Vương Viễn: “...”

Được rồi... Vậy mà mình lại không mở được cổng dịch chuyển này.

Vương Viễn có một vài huyết mạch Yêu tộc ở trong tay, nhưng nó lại yêu cầu là đã luyện hóa xong, nói cách khác Vương Viễn cần phải chuyển hóa trở thành yêu trước thì mới mở được cánh cổng này. Việc này thật sự quá ghê tởm.

Cũng không phải là Vương Viễn không muốn chuyển hóa trở thành yêu, luyện hóa huyết mạch Yêu tộc là có thể nhận được thiên phú Yêu tộc, còn có cơ hội được chuyển hóa thành trận doanh Yêu tộc, luyện hóa huyết mạch chưa chắc đã là chuyện xấu.

Chẳng qua huyết mạch trên thị trường có chất lượng quá thấp, huyết mạch lại có tính duy nhất, Vương Viễn cũng không muốn luyện hóa huyết mạch một cách tùy tiện, như vậy chẳng phải là lãng phí cơ hội chỉ có một lần duy nhất sao.

Thế nên hắn vẫn chưa nghĩ tới chuyện sẽ luyện hóa huyết mạch, cuối cùng tới nơi này lại bị chặn lại.

“Người không liên quan mau rời khỏi đây!”

Vương Viễn không thể mở được cổng dịch chuyển, hai vị tướng quân Mã Lưu cầm gậy sắt trong tay đã đuổi tới.

Vương Viễn phi thân phóng qua đỉnh đầu hai người, bay thẳng tới đại điện bên ngoài.

Chức trách của hai vị tướng quân Mã Lưu là bảo vệ cổng dịch chuyển, sau khi Vương Viễn rời khỏi cổng dịch chuyển hơn mười trượng, hai con khỉ giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lùi về bên cạnh cổng dịch chuyển, giống y như đúc lúc Vương Viễn vừa mới tiến vào.

“Má nó!”

Nhìn hai con khỉ đánh mãi không chết cách đó không xa, Vương Viễn vô cùng buồn bực.

Mẹ nó, hai con khỉ này đúng là rất đáng ghét, giết không chết lại còn quấy rầy liên tục. Mà điều càng khiến cho Vương Viễn buồn bực chính là, cho dù có thể giết chết hai con khỉ này, hắn vẫn không thể vào được Thánh Địa, xem ra vẫn phải cần Vô Ảnh Thủ hỗ trợ.

“Con khỉ, ngươi đã đi chưa?”

Vương Viễn bất đắc dĩ, tiện tay gửi một tin nhắn.

“Chưa! Ta còn đang ở đây chờ ngươi chia của nữa mà.” Vô Ảnh Thủ tức giận nói.

“Ha ha! May là ngươi chưa đi!”

Vương Viễn cười nói: “Lúc nãy ta đã nghĩ, để ngươi một mình ở bên ngoài cũng không ổn cho lắm.”

“Ha? Lương tâm của ngươi trở lại rồi hả?” Vô Ảnh Thủ nói với vẻ nửa tin nửa ngờ: “Hay là không có ta là không được, lúc cần dùng tới ta ngươi mới nhớ đến ta đúng không? Ta nói cho ngươi biết ta thù rất dai, ngươi cũng đừng nghĩ...”

Vô Ảnh Thủ ỷ vào việc bản thân có tác dụng, lập tức xoay người muốn chèn ép Vương Viễn.

Vương Viễn vừa nghe thấy lời này, lập tức thay đổi sắc mặt nói: “Ít nói nhảm, rốt cuộc ngươi có tới đây không! Không tới thì “bảo tàng” ở Thánh Địa này, hai ta ai cũng đừng hòng lấy được!”

Hai chữ bảo tàng Vương Viễn còn cường điệu viết thêm hai dấu ngoặc, hắn ra đòn phủ đầu, chuyển thủ thành công.

Ý tứ rất rõ ràng: “Đừng nghĩ đến chuyện uy hiếp ta, cùng lắm thì nhất phách lưỡng tán.”

“Ha ha! Ngưu huynh đừng tức giận, ta nói đùa với ngươi thôi.”

Vô Ảnh Thủ nghe vậy thì lập tức luống cuống, gã vội vàng nói: “Ta cũng muốn hỗ trợ, nhưng bây giờ ta không vào được.”

“Chờ đi!”

Vương Viễn gửi tin nhắn này xong bèn đóng khung chat lại, sau đó liếc nhìn Mã tướng quân một cái, cơ thể lóe lên, nháy mắt hắn đã biến thành bộ dáng của Mã tướng quân, bộ lông màu xám, cầm gậy sắt màu đen trong tay, ngay cả chiếc mông màu đỏ cũng được “copy” y nguyên.

“? ?? !! !”

Thấy Vương Viễn biết thuật biến hóa, hai vị tướng quân Mã - Lưu hơi sửng sốt, bọn họ liếc nhìn nhau, giống như vừa mới nhìn thấy chuyện gì đó cực kỳ khó tin.

Sau khi biến thành bộ dáng của Mã tướng quân, Vương Viễn nghênh ngang đi ra bên ngoài đại điện.

“Mã tướng quân! !”

Bên ngoài Thánh Điện, đám người Lưu Manh Khắp Nơi nhìn thấy Vương Viễn đi ra khỏi đại điện, bọn họ không khỏi cả kinh, ngay sau đó vội vàng lên tiếng chào hỏi.

“Ừ!”

Vương Viễn gật đầu, sau đó hỏi với vẻ lạnh nhạt: “Thế nào, có kẻ nào không liên quan tới đây không?”

“Không có!”

Bang chủ của Lưu Manh Khắp Nơi là Lưu Manh Số Một ưỡn ngực nói: “Có bang phái chúng ta ở đây, cho dù là ruồi bọ cũng đừng hòng bay vào Thánh Điện.”

“Đương nhiên.”

Nói tới đây, Lưu Manh Số Một lại nói sang chuyện khác: “Ít nhiều cũng nhờ Độn Quang Kính của ngài, có thể nhìn thấu vạn vật, nếu không con khỉ khốn khiếp kia đã lẻn được vào bên trong rồi.”

“Con khỉ khốn khiếp?”

Vẻ mặt của Vương Viễn lập tức trở nên nghiêm túc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!