Giai đoạn hiện tại tu vi cao nhất của người chơi mới là Kim Đan tầng mười, mà tu vi của Vạn Kiếm Tâm còn cao hơn người chơi có tu vi cao nhất hai cảnh giới lớn, ước chừng là Hóa Thần tầng mười, ở trong trò chơi, về cơ bản thì điều này chẳng khác nào là giết quái hơn hai mươi cấp.
Đương nhiên, nếu là quái nhỏ bình thường, cho dù là hơn hai mươi cấp, người chơi cao thủ cũng miễn cưỡng đối phó được, nhưng Vạn Kiếm Tâm này lại không phải là quái vật bình thường, mà là có tên có họ.
Trong trò chơi có một quy luật bất thành văn, quái vật tu vi cao thế nào đi nữa, không có tên thì về cơ bản chính là người qua đường, mà quái vật có tên, dù tu vi có yếu đi nữa thì cũng là cấp bậc BOSS.
Vạn Kiếm Tâm không chỉ có tu vi cao hơn hai người Vương Viễn hai mươi cấp trở lên, còn là BOSS có tên, đã đủ thấy thực lực hùng hậu thế nào.
“Ha ha ha!”
Nhìn thấy hai người Vương Viễn, Vạn Kiếm Tâm đột nhiên cười ha ha nói: “Đã bao nhiêu năm rồi, lão phu một mình ở đây cũng không biết đã cô độc đến thế nào, hôm nay hai tên các ngươi xông tới, vậy thì phải chơi đùa vui vẻ với ta.”
Nói xong, Vạn Kiếm Tâm nhẹ nhàng vung tay lên, một luồng kiếm khí vô cùng khí phách trực tiếp bổ về phía Vô Ảnh Thủ, kiếm phong xẹt qua mặt đất, tạo ra một cái hố sâu hoắm ở núi đá.
“Mẹ nó!”
Vô Ảnh Thủ là một kẻ âm hiểm, thân thủ cũng không tồi, gã cuống quít lăn sang bên phải, kiếm khí chém xẹt qua.
Lúc này, thân hình của Vạn Kiếm Tâm chợt lóe, lão phi đến trước mặt Vô Ảnh Thủ, kiếm trong tay duỗi ra, một luồng kiếm khí lập tức bổ xuống đầu Vô Ảnh Thủ, ngay giữa trán của y.
“Ầm!”
Một làn sương khói bay lên, Vô Ảnh Thủ biến mất không thấy.
“Ha hả, Thủy Huyễn Phân Thân, Tiêu Thanh Mịch Tích, thú vị!” Tay áo dài của Vạn Kiếm Tâm vung lên, mang theo một cơn gió lốc, lấy Vạn Kiếm Tâm là trung tâm thổi tới mọi nơi.
“Ai da…”
Lúc này, chỉ nghe thấy Vô Ảnh Thủ hét thảm một tiếng, trực tiếp bị gió trong tay áo Vạn Kiếm Tâm thổi bay, ngã mạnh xuống trên một cục đá, “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu.
“Không hổ là BOSS, quả nhiên là đơn giản thô bạo!”
Vương Viễn đứng cách đó không xa không nhịn được mà cảm thán.
Vạn Kiếm Tâm này thật lợi hại, lão hoàn toàn không cần thấy rõ kẻ địch đang ẩn thân ở đâu, trực tiếp dùng kỹ năng phạm vi AOE, ngươi ẩn thân như thế nào đi nữa cũng không có tác dụng gì.
“Hì hì hì hì!”
Một đòn đã hóa giải được thuật ẩn thân của Vô Ảnh Thủ, Vạn Kiếm Tâm vừa cười hì hì vừa dùng kiếm chỉ, lão bay lên không trung chém vài nhát, kiếm quang lập loè bao phủ Vô Ảnh Thủ.
“A…”
Vô Ảnh Thủ ngạc nhiên hét to.
Giây phút Vô Ảnh Thủ cho rằng chính mình đã bị Vạn Kiếm Tâm chém thành tám phần, kiếm quang tản đi, Vô Ảnh Thủ không có chút thương tổn gì.
“? ??”
Vương Viễn vô cùng thắc mắc, Vạn Kiếm Tâm này có bệnh sao, làm ra thế trận lớn như vậy chẳng lẽ là để hù dọa người khác?
Vô Ảnh Thủ cũng run rẩy cả người hét lên: “Muốn giết thì cứ giết, việc gì phải bắt nạt ta?”
“Ha ha!”
Vạn Kiếm Tâm cười ha ha, tay trái búng tay một cái.
“Xoẹt!”
Tất cả quần áo trên người Vô Ảnh Thủ đều rách ra, lộ ra quần nhỏ, kiếm khí tung hoành như vậy nhưng chỉ làm hỏng quần áo, chưa đụng vào Vô Ảnh Thủ chút nào, có thể thấy được Vạn Kiếm Tâm này dù già mà không đứng đắn nhưng kiếm thuật cũng gọi là ghê gớm.
“Mẹ nó! !”
Vương Viễn phun ra một ngụm máu, hưng phấn nói: “Lão già, dạy ta đi, ta muốn học cái này.”
Trang phục trên người bị hủy hoại, Vô Ảnh Thủ hoàn toàn sụp đổ, lớn tiếng nói: “Ta liều mạng với ngươi.”
Đôi tay Vô Ảnh Thủ cầm lấy chủy thủ kéo về sau, sau đó gã hóa thành một luồng ánh sáng đỏ đâm tới.
[Diêm La] !
“Muốn liều mạng với ta? Chỉ bằng ngươi?” Vạn Kiếm Tâm cười khinh miệt, lão phất ống tay áo bên trái.
“Phốc!”
Chủy thủ của Vô Ảnh Thủ thọc vào tay áo Vạn Kiếm Tâm.
Vạn Kiếm Tâm duỗi kiếm về phía trước, một luồng kiếm khí ngưng tụ ở đầu ngón tay.
Nhìn thấy kiếm khí sắp chọc thủng trán Vô Ảnh Thủ.
Vương Viễn ngồi yên xem trò hay từ nãy tới giờ không biết khi nào đã đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Vạn Kiếm Tâm, hắn bay lên dùng một cước [Thiên Hạ Vô Song] với ánh sáng lóa mắt, dẫm mạnh vào lưng Vạn Kiếm Tâm.
“Ầm!”
Vạn Kiếm Tâm bất chợt cảm giác sau lưng có một cỗ lực lượng dời non lấp biển đánh úp lại, không tự chủ được mà ngã lảo đảo về phía trước, kiếm khí trong tay cũng theo đó mà tiêu tán, Vô Ảnh Thủ coi như thoát được một kiếp.
Vô Ảnh Thủ phục hồi tinh thần lại, thuận thế lăn sang bên cạnh, nhân lúc Vạn Kiếm Tâm mất cân bằng, hai chân đạp về phía mặt Vạn Kiếm Tâm.
Nhưng ai biết Vạn Kiếm Tâm lại phản ứng nhanh hơn Vô Ảnh Thủ tưởng tượng, lão xoay người giữa không trung giữ cân bằng cơ thể, tay trái đưa ngang ra chặn hai chân Vô Ảnh Thủ lại, đồng thời mượn lực nghiêng sườn nhảy, thành công kéo ra khoảng cách với Vương Viễn.
“Tên nhóc này, còn dám đánh lén ta? !”
Một chân vừa rồi của Vương Viễn cũng không nhẹ, một chân gần như dẫm mất một phần mười thanh máu của Vạn Kiếm Tâm, trong lòng Vạn Kiếm Tâm tất nhiên là cực kỳ dè chừng. Vì thế lão lập tức ném Vô Ảnh Thủ sang một bên, thù hận lập tức chuyển sang Vương Viễn, duỗi tay phải ra, một thanh trường kiếm dài bốn thước bay đến trong tay, hai chân phi thẳng đến chỗ Vương Viễn.
Vừa rồi giao thủ với Vô Ảnh Thủ, Vạn Kiếm Tâm ngay cả kiếm cũng chưa dùng, chỉ mới dùng kiếm chỉ mà thôi.
Thấy Vạn Kiếm Tâm nhằm vào mình, Vương Viễn cũng là không dám lơi lỏng chút nào, lập tức vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công đến cực hạn, lui về sau nửa bước, đồng thời khép hai tay lại.
“Choang!”
Trường kiếm của Vạn Kiếm Tâm chưa đến đã bị Vương Viễn kẹp trong tay.
Vạn Kiếm Tâm vận chuyển pháp lực, một luồng kiếm khí phun ra từ trong kiếm phong, phun thẳng đến mặt Vương Viễn.
Vương Viễn không chút hoang mang, đôi tay nhẹ nhàng đưa lên trên.
“Bang!”
Cổ tay Vạn Kiếm Tâm bị kéo ra một góc 45 độ, kiếm khí nghiêng thẳng lên phía trên.
Vương Viễn né tránh kiếm khí, đi về phía trước một bước, thả người dẫm ba lần liên tiếp xuống ngực Vạn Kiếm Tâm.
Vạn Kiếm Tâm vốn chính là BOSS loại hình kỹ xảo, sát thương cũng không quá mạnh, Vương Viễn có Cửu Chuyển Huyền Công trong người, còn có hai trang bị Tiên Binh Tiên Giáp Đấu Chiến Hành Giả trong tay, lại còn cộng thêm rất nhiều BUFF, sát thương cũng không khác BOSS loại hình sức mạnh.