Theo ba tiếng kêu “bang bang bang!” trầm đục vang lên, Vạn Kiếm Tâm bị đá lui về phía sau ba bước, Vương Viễn rơi xuống đất hai chân vừa dẫm xuống, năm ngón tay phải đã gập lại dùng một chiêu [Ác Long Đào Tâm Trảo] nhắm thẳng về phía trái tim Vạn Kiếm Tâm.
“Hừ hừ!”
Vạn Kiếm Tâm cũng không hoảng hốt chút nào, đôi tay vung một cái dùng pháp lực ổn định cơ thể, tiếp đó lão nhảy về phía sau, nhẹ nhàng tránh thoát [Ác Long Đào Tâm Trảo] của Vương Viễn.
Một chiêu của Vương Viễn thất bại, vừa định đuổi theo lão lần nữa.
Đôi tay Vạn Kiếm Tâm lại kéo một cái, lão hét lớn một tiếng: “Kiếm Lai!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!”
Bốn thanh kiếm sau lưng đồng thời ra khỏi vỏ, bên trên có khắc bốn chữ “Nhân Trí Lễ Nghĩa”, cùng với thanh Tín trong tay Vạn Kiếm Tâm vừa lúc tương ứng với Nhân Trí Lễ Nghĩa Tín.
“Nhất Nặc Thiên Quân!”
Ánh mắt Vạn Kiếm Tâm trở nên căng thẳng, năm thanh kiếm hợp hai làm một, hóa thành một thanh trọng kiếm màu đen, trọng kiếm đón gió nhoáng lên, nó dài thêm mấy trượng, rộng hơn một trượng, từ trên xuống dưới đâm thẳng về phía Vương Viễn.
Trọng kiếm mang theo tiếng gió đập mạnh xuống dưới.
Kiếm phong bám ở trên trọng kiếm cũng đè nát toàn bộ hòn đá cỏ cây dưới chân Vương Viễn.
“Lão Ngưu, ngươi mau tránh đi!”
Vô Ảnh Thủ biết sự lợi hại của Vạn Kiếm Tâm, nếu Vương Viễn đã chết thì chính gã cũng không còn cơ hội nào, vì thế nhanh chóng hét lên nhắc nhở Vương Viễn.
Nhưng mà Vương Viễn thấy thế lại không sợ chút nào, so về sát thương và khí lực, từ trước đến nay Vương Viễn chưa từng sợ ai.
Đối mặt với trọng kiếm của Vạn Kiếm Tâm, Vương Viễn đạp mạnh hai chân xuống, đôi tay hướng lên trên đón lấy trọng kiếm, sau đó hợp lại một cái nắm được mũi kiếm, đồng thời hai tay đột nhiên dùng lực rồi hét lớn: “Thiên Ma Huyết Độn! Mở!”
“Bụp!”
Trên người Vương Viễn xuất hiện một làn sương máu, cả người hắn bị huyết khí bao phủ.
“Đoang!”
Trọng kiếm của Vạn Kiếm Tâm bị Vương Viễn đỡ ở đỉnh đầu, nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống được chút nào.
“Xoẹt!”
Hai lực lượng lớn va vào nhau, chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là một thân trang phục chất lượng không ra gì kia của Vương Viễn, quần áo rách tan, lộ ra thân hình màu đồng cổ và cơ thể cường tráng của hắn, hòa lẫn với hoa sen màu máu và lá sen xanh biếc phía sau lưng.
“Ầm vang!”
Mặt đất dưới chân Vương Viễn rạn nứt, lấy hắn là trung tâm, nó bắt đầu nứt ra bốn phía.
Mà Vương Viễn lại không chút sứt mẻ nào, vững như Thái Sơn.
“Hả?"
Vạn Kiếm Tâm hơi giật mình, dường như lão có chút ngạc nhiên.
“Mẹ nó! !”
Vô Ảnh Thủ thấy Vương Viễn đỡ được một kiếm của Vạn Kiếm Tâm, gã càng cảm thấy kinh ngạc không nói nên lời.
Nhất Nặc Thiên Quân, một ngàn quân (đơn vị trọng lượng thời xưa của Trung Quốc, 30 cân là một quân) này không hề khoa trương chút nào, chỉ riêng trọng kiếm trong tay Vạn Kiếm Tâm đã nặng đến ngàn cân, thêm cả lực lượng của Vạn Kiếm Tâm và lực đánh xuống, ước chừng có mấy chục nghìn cân.
Nếu đây là người khác, dựa vào thân phàm xác thịt của người chơi, e là đã bị nghiền thành thịt nát.
Vương Viễn không chỉ không chết, còn tay không đỡ được một kiếm này, thân thể mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
“Nghĩa Bạc Vân Thiên! !”
Kiếm phong của Vạn Kiếm Tâm chuyển động, một nhát kiếm chém tới, nơi mà kiếm khí đảo qua đều trở nên trống rỗng.
Vương Viễn không tránh không né, tay trái bắt lấy mũi kiếm, tay phải vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công đẩy mạnh một cái.
“Đoàng!”
Lại là một tiếng động lớn vang lên, trọng kiếm bị một chưởng của Vương Viễn đẩy ra.
Cổ tay Vạn Kiếm Tâm trở nên tê dại, lão không khỏi nhíu mày, lập tức kéo trọng kiếm về phía sau, sau đó tiếp tục đâm về phía trước, trọng kiếm mang theo kiếm khí bá đạo vô cùng đâm về phía Vương Viễn.
Kiếm khí phá tan không khí, trên mặt đất nứt ra khe rãnh sâu không thấy đáy.
Vạn Kiếm Tâm theo đó chợt quát một tiếng: “Lễ Thượng Vãng Lai! !”
Vẻ mặt Vương Viễn trở nên nghiêm túc, lui về sau một bước kéo giãn khoảng cách, tay trái vung lên, tay phải xoay một vòng, vận chuyển pháp lực, dùng chiêu [Kiến Long Tại Điền].
Một bức tường khí dựng đứng ở trước mặt Vương Viễn.
“Rầm!”
Kiếm khí [Lễ Thượng Vãng Lai] đánh vào tường khí, tường khí theo tiếng hoàn toàn vỡ nát, kiếm khí cũng không còn sót lại chút gì.
Cùng lúc đó, tay phải của Vương Viễn đột nhiên vỗ mạnh về phía trước, kiếm khí [Lễ Thượng Vãng Lai] chuyển hóa thành chưởng lực [Tiềm Long Vật Dụng], từ khoảng cách mười trượng trong nháy mắt đánh tới trước mặt Vạn Kiếm Tâm.
Vạn Kiếm Tâm chấn động, trọng kiếm trong tay xoay tròn, dùng chiêu thức [Trí Chu Vạn Vật], kiếm khí bao phủ thân thể, lúc này mới triệt tiêu được chưởng lực bắn ngược trở lại của Vương Viễn.
Mà Vương Viễn đã lợi dụng khoảng trống này, dùng [Súc Địa Thành Thốn] phi đến phía sau lưng Vạn Kiếm Tâm, ngay lúc Vạn Kiếm Tâm sử dụng xong chiêu thức, một chưởng ở tay phải Vương Viễn mang theo huyết khí đánh về phía sau gáy Vạn Kiếm Tâm.
Mở Thiên Ma Huyết Độn, thuộc tính của Vương Viễn tăng mạnh, sát thương cũng theo đó tăng lên đáng kể.
“Đùng!”
Một tiếng trầm vang, Vạn Kiếm Tâm nhất thời bị một chưởng của Vương Viễn đánh bay ra ngoài vài chục trượng, nằm sấp mặt giữa đường.
Vạn Kiếm Tâm dù gì cũng là BOSS da dày thịt béo, ăn một chưởng mạnh như vậy của Vương Viễn mà thanh máu trên đầu chỉ mất một phần, ngay cả đánh rắm cũng không có. Lão quay cuồng đứng dậy đi về phía trước, sau đó lại bay ra hơn mười trượng, lại lần nữa kéo giãn khoảng cách với Vương Viễn.
Xem ra lão cũng biết, muốn đối phó với Vương Viễn thì không được để hắn lại gần người.
“Thần Ảnh Vô Tung!”
Vạn Kiếm Tâm sau khi kéo giãn khoảng cách thì tách hai tay ra, trọng kiếm bay giữa không trung đột nhiên biến mất không thấy, bốn thanh bảo kiếm Nhân Trí Lễ Nghĩa xuất hiện ở bốn phía xung quanh Vương Viễn.
Sau đó một hóa thành hai, hai hóa thành bốn, bốn hóa thành tám… Hóa thành kiếm ảnh bay đầy trời.
Đòn tấn công phạm vi lớn “Vạn Kiếm Quyết” này Vương Viễn cũng không xa lạ, pháp thuật căn bản của đệ tử Thục Sơn đều có chiêu này, bởi vì kiếm ảnh là phân thân của kiếm, tuy rằng số lượng nhiều, thanh thế cũng làm cho người ta sợ hãi, nhưng tính công kích cũng rất bình thường, đánh quái nhỏ còn được, đánh cao thủ thì cơ bản là vô dụng.
Nhưng uy lực của kỹ năng này thế nào cũng phải xem người dùng là ai.