Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1733: Chương 1732: Bản thể của Vạn Kiếm Tâm

Mặc dù người chơi dùng thì chẳng khác nào là pháp thuật cạo gió, nhưng ở trong tay NPC có cấp bậc như Vạn Kiếm Tâm dùng thì tuyệt đối không giống bình thường, thân thể Kim Cương Bất Hoại này của Vương Viễn cũng không dám đối diện với nhiều kiếm ảnh như vậy.

Dù sao cho dù chỉ có sát thương cưỡng chế, nhiều kiếm quang đâm xuống như vậy, sát thương cưỡng chế cũng đủ để Vương Viễn ăn đủ. Huống chi Vạn Kiếm Tâm là BOSS Hóa Thần tầng mười, cho dù sát thương của lão không mạnh, đối với tu sĩ Kim Đan mà nói cũng là rất khó để ngăn cản.

Hơn nữa, kiếm quang này đến từ bốn phương tám hướng, Vương Viễn cũng chỉ có hai mắt hai tay, cản được phía trước thì không phòng thủ được đằng sau.

“Mẹ nó!”

Dưới tình thế cấp bách, Vương Viễn cũng không dám che giấu thực lực, hắn trực tiếp hét lớn một tiếng, sử dụng chiêu lớn pháp tướng.

Trong ánh mắt kinh ngạc sợ hãi của Vô Ảnh Thủ và Vạn Kiếm Tâm, hai vai Vương Viễn mọc ra hai cái đầu, ở xương sườn mọc ra bốn cánh tay, sáu tay cầm bốn binh khí, xoay vòng như con quay, binh khí trong tay hoặc là chắn hoặc là bắt, vừa công vừa phòng, đánh văng toàn bộ kiếm quang đang nhắm vào mình.

“Chuyện này… Chuyện này…”

Thấy chiêu thức của mình liên tục bị Vương Viễn chặn lại, tâm thế của Vạn Kiếm Tâm cũng từ khinh thường đến bất ngờ, từ bất ngờ đến kinh ngạc, lại từ kinh ngạc đến hoảng sợ, sau khi thấy một màn như vậy, trực tiếp biến thành hoảng sợ.

Vốn dĩ dựa vào tu vi của lão, đối phó với tu sĩ Kim Đan nhỏ bé chẳng khác nào là mèo vờn chuột dễ như trở bàn tay, mặc dù không cần kiếm, hai ngón tay làm kiếm đã có thể chơi đùa với cao thủ Kim Đan như Vô Ảnh Thủ.

Nhưng đối mặt với Vương Viễn, Vạn Kiếm Tâm lại phát hiện tên này mạnh hơn Vô Ảnh Thủ không chỉ một tí tẹo.

Không chỉ dùng kiếm, một thanh kiếm lại đến năm thanh kiếm cũng đã xuất hiện, lúc này Vạn Kiếm Tâm gần như đã dùng toàn lực, thế nhưng vẫn chưa thể làm gì được Vương Viễn. Là một cao thủ Hóa Thần, Vạn Kiếm Tâm đã có hơi nghi ngờ về thực lực của bản thân.

Chẳng lẽ là do lão ở chỗ này lâu rồi nên tu vi đã giảm xuống tận mấy tầng cảnh giới?

Trong lòng Vạn Kiếm Tâm hơi hoảng hốt.

Đương nhiên, bên phía Vương Viễn cũng tương đối kinh ngạc.

Thực lực của chính mình như thế nào, Vương Viễn rõ ràng hơn ai hết, Vương Viễn cũng đã từng giao thủ với cao thủ Hóa Thần, ví dụ như Lý Nguyên Hóa và Thường Hạo, cả hai đều là BOSS Hóa Thần, nhưng Vương Viễn lúc đó vẫn có thể ứng đối tự nhiên, thế nên ngay từ đầu hắn đúng là không coi Vạn Kiếm Tâm ra gì.

Lúc này Vương Viễn không chỉ tăng mạnh tu vi, còn học xong thần thông [Pháp Tương Ba Đầu Sáu Tay], nhưng lúc đối mặt với Vạn Kiếm Tâm vẫn có áp lực rất lớn, hắn không dám lơi lỏng một chút nào, hơi vô ý một chút thôi là rất có thể sẽ bị thua.

Lão già này chẳng lẽ còn mạnh hơn nguyên thần của Lý Nguyên Hóa? Phải biết rằng bản tôn của Lý Nguyên Hóa chính là cao thủ Đại Thừa đỉnh cấp, kém một bước là có thể độ kiếp phi thăng.

“Ngươi đừng xem thường lão! Lai lịch của lão cũng không tầm thường đâu.”

Ngay lúc Vương Viễn đang vô cùng khó hiểu, đột nhiên trong đầu vang lên giọng nói của Hồ Vạn.

“Sao thế? Chẳng lẽ ngươi biết lão?”

Vương Viễn tò mò hỏi.

Hồ Vạn nói: “Đương nhiên! Bản tôn của lão già này còn mạnh hơn Lý Nguyên Hóa nhiều.”

“Mạnh hơn cả Lý Nguyên Hoá? Ai vậy chứ?”

Vương Viễn thoáng ngạc nhiên.

Dẫu sao Lý Nguyên Hoá cũng là đệ tử thân truyền của Trường Mi tổ sư - cao thủ đệ nhất Tiên Linh giới. Tuy tu vi không phải là cao nhất, nhưng lão là Kiếm Tiên, Thất Sát Kiếm Pháp trong tay độc bộ thiên hạ, sức chiến đấu cao đến mức hầu như không có đối thủ tại Thục Sơn Minh, được xưng là Thục Môn song kiếm với chưởng môn phái Thục Sơn là Từ Trường Khanh.

Mạnh hơn cả Lý Nguyên Hoá, có khi nào bản tôn của người này là siêu cấp đại năng cùng cấp bậc với Trường Mi tổ sư hay không?

“Trường Mi? Ngươi lại coi thường lão quá rồi!”

Hồ Vạn nói: “Vạn Kiếm Tâm này là kiếm ý của tổ sư Bảy Phái Thục Môn biến thành! Có thể nói tổ sư của Bảy Phái Thục Môn chính là bản tôn của lão!”

“? ?”

Vương Viễn bèn nói với vẻ kinh ngạc: “Không thể nào! Làm sao mà tổ sư của Bảy Phái Thục Môn lại biến thành yêu quái được?”

“Vì sát nghiệt quá nhiều!” Hồ Vạn lạnh lùng giải thích cho Vương Viễn nghe về lai lịch của Vạn Kiếm Tâm.

Ở lần đại chiến Tiên Ma vạn năm trước, tổ sư Bảy Phái trảm yêu vô số phạm vào sát kiếp, đạo tâm chủng ma, kiếm ý bị sát ý ăn mòn. Để vứt bỏ tà niệm, tổ sư Bảy Phái đã đẩy sát ý vào bên trong Tiên Kiếm mà lão luôn mang theo bên mình, cũng phong ấn nó vào Vạn Kiếm Trủng.

Tiên Kiếm đều có linh thức. Dưới sự ăn mòn của sát ý, linh thức của Thất Bính Tiên Kiếm đã hợp lại làm một với sát ý, cuối cùng mang theo oán niệm bám vào bên trên Kiếm Trủng của một thanh ma kiếm tên “Trảm Tuyệt”, phá bỏ phong ấn đoạ làm Kiếm Yêu.

Cho nên về cơ bản, Vạn Kiếm Tâm này chính là tà niệm của tổ sư Bảy Phái biến thành. Đương nhiên, bản tôn của lão chính là tổ sư Bảy Phái.

Chẳng qua ý chí của Vạn Kiếm Tâm chính là linh thức của Tiên Kiếm và một tia oán niệm kia, có sự khác biệt về bản chất so với nguyên thần của Lý Nguyên Hoá, nói cách khác, tu vi cũng không chỉ dừng lại ở cảnh giới Hóa Thần.

“Bảo sao!”

Sau khi biết được lai lịch của Vạn Kiếm Tâm, trong lòng Vương Viễn kinh hãi không thôi.

Chẳng trách lão già này khiến cho người ta có cảm giác áp bách kinh khủng như vậy, ngay cả nguyên thần của Lý Nguyên Hoá cũng có chỗ thua kém. Hoá ra bản tôn của Vạn Kiếm Tâm thật sự là cao thủ cấp tổ sư của Bảy Phái Thục Môn.

Tức khắc, Vương Viễn trở nên vô cùng nghiêm túc.

Bởi vì hắn biết, là tà niệm của tổ sư Bảy Phái, Vạn Kiếm Tâm chắc chắn vẫn còn bản lĩnh giấu ở dưới đáy hòm vẫn chưa lấy ra.

Qua lần giao thủ vừa rồi, Vạn Kiếm Tâm không những không chiếm được chút lợi gì từ trên người Vương Viễn, trái lại lão còn phải chịu một chút thiệt thòi. Giờ phút này lão cũng không dám bất cẩn, quan sát Vương Viễn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó nói với vẻ trịnh trọng: “Hòa thượng ngươi chẳng lẽ không phải là đệ tử của Phạm Thiên tông sao? Vì sao ta không thể nhìn ra lai lịch của ngươi?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!