Vạn Kiếm Tâm chính là tà niệm kiếm ý của tổ sư Bảy Phái Thục Môn biến thành, hễ đệ tử nào thuộc bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh thì đều là vãn bối của lão. Chớ nói tu vi Kim Đan, cho dù là tu vi Hoá Thần hay thậm chí là những cảnh giới cao hơn, ở trước mặt Vạn Kiếm Tâm cũng đều sẽ bị lão khắc chế một cách gắt gao.
Đó cũng là lý do vì sao khi đứng trước mặt Vạn Kiếm Tâm, cao thủ như Vô Ảnh Thủ lại bị trêu đùa như một đứa trẻ, hoàn toàn bị lão nghiền áp.
Dù sao cũng không phải do tu vi của Vô Ảnh Thủ chưa đủ, suy cho cùng vẫn là do sự khắc chế của Vạn Kiếm Tâm đối với bảy môn phái Thục Sơn.
Mà bản lĩnh và thần thông của Vương Viễn lại chẳng hề liên quan gì đến bảy tiên môn lớn. Đường đường là người tu chân, nhưng lại không cần pháp thuật, không cần phi kiếm, mà chỉ cầm côn đánh giáp lá cà, điều này khiến Vạn Kiếm Tâm hoàn toàn chẳng thể đoán ra lai lịch của Vương Viễn.
“Ngươi không thể nhìn ra được điều gì đâu!” Vương Viễn cười lạnh nói. Lai lịch của Cửu Chuyển Huyền Công ngay cả hắn còn không biết, huống chi là một thứ công cụ thậm chí còn không được coi là người.
“Hừ! Tuổi đời còn trẻ mà đã có tu vi như vậy, xem ra lão phu đã coi thường ngươi rồi!” Nói xong, sắc mặt Vạn Kiếm Tâm đột nhiên trở nên căng thẳng, trường kiếm trong tay chém nghiêng xuống chừng một lóng tay, lão lạnh nhạt nói: “Cực Ngã Chi Cảnh! Đọa Thiên Kiếm Quyết!”
“Soạt!”
Một làn sương đen bao trùm lấy Vạn Kiếm Tâm.
Trong làn sương mù dày đặc, hình tượng tiên phong đạo cốt vốn dĩ của lão lập tức trở nên hết sức dữ tợn và đáng sợ.
“Mở!”
Vạn Kiếm Tâm dựng thẳng trường kiếm, tay trái lau mũi kiếm, lão hét lớn một tiếng!
Bốn chuôi kiếm Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí sau lưng lão tách ra giống như một con công đang xoè đuôi. Sau đó thân hình của Vạn Kiếm Tâm nhoáng lên một cái, tách thành năm phần, lần lượt nắm trong tay năm thanh kiếm Nhân, Trí, Lễ, Nghĩa, Tín.
“Diệt!”
Vạn Kiếm Tâm đằng trước vung trường kiếm lên, năm người phi thân xông về phía Vương Viễn.
Tín Kiếm dẫn đầu, trường kiếm trong tay đâm thẳng về phía mặt Vương Viễn. Thấy thế, Vương Viễn bèn lùi về sau mấy bước, vung tay trái lên đánh bay thanh trường kiếm ra. Nghĩa Kiếm phía bên trái cũng đã xông đến chỉ còn cách Vương Viễn ba thước.
Vương Viễn có Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay. Cổ tay của hai cánh tay bên trái run lên. Chúc Thiên Ngọc Yến Kiếm trong tay ra sau mà đến trước ngăn lại Nghĩa Kiếm. Tay kia thì hơi nhấc lên, Ngũ Độc Tru Tiên kiếm hoá thành năm luồng sáng xanh đâm trả. Cùng lúc đó, hai tay bên phải cầm Đấu Chiến, đón gió nhoáng lên một cái, nó đã biến thành một chiếc côn có kích thước như một thanh xà nhà dài ba trượng. Sau đó Vương Viễn hơi di chuyển, Đấu Chiến với kích thước tương đương xà nhà lấy hai chân Vương Viễn làm trụ quét một vòng xung quanh. Hai thanh Nhân, Lễ Kiếm cũng bị ép lui.
Vạn Kiếm Tâm, một tách thành năm, thân thủ khó lường.
Ngưu Đại Xuân, Ba Đầu Sáu Tay, công phòng một thể.
Hai người ra chiêu đối chọi liên hồi. Vạn Kiếm Tâm năm đánh một, vây quanh Vương Viễn tận dụng mọi thứ. Ánh kiếm lập lòe không ngừng. Song Vương Viễn không những da dày thịt béo mà còn có Ba Đầu Sáu Tay, thân thủ cũng cực kỳ tốt. Hắn nắm trong tay bốn dạng binh khí hoặc công hoặc phòng hoặc cách hoặc chắn, không để lộ một chút sơ hở nào, như một khúc xương cứng không thể nào gặm được.
Vương Viễn dựa vào cơ thể Kim Cương Bất Hoại, dây dưa không ngừng với Vạn Kiếm Tâm. Nhưng tu vi của hắn kém lão tận hai cảnh giới, hơn nữa Vạn Kiếm Tâm lại là BOSS, cơ thể giống như quỷ mị, cho dù Vương Viễn không hề chịu thiệt nhưng cũng không chiếm được lợi lộc gì cho cam. Hắn chỉ có thể ra đòn nhằm chớp lấy thời cơ.
Hai người giằng co không ngừng. Vương Viễn cũng âm thầm sốt ruột.
Vương Viễn ỷ vào Ba Đầu Sáu Tay nên mới có thể lấy một địch năm. Mà thần thông này chỉ có thời gian sử dụng là 120 giây. Sau vài hiệp đánh nhau, thời gian sử dụng Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay chỉ còn chưa đến 30 giây.
Nếu cứ tiếp tục giằng co như vậy, e rằng Vương Viễn sẽ càng ngày càng rơi vào thế bị động, nhất định phải nhân lúc Pháp Tướng còn thời gian sử dụng để quyết định thắng bại.
“Ha ha!”
Nghĩ đến đây, con ngươi Vương Viễn xoay chuyển, hắn đột nhiên nói với giọng điệu trào phúng: “Lão già, đây chính là Cực Ngã Chi Cảnh Đọa Thiên Kiếm Quyết của ngươi ư? Rõ ràng phải gọi là cạo gió cắt móng chân mới đúng!”
“? !”
Vạn Kiếm Tâm còn đang vây quanh đánh hội đồng Vương Viễn, lão nghe vậy thì không khỏi sửng sốt, sau đó tức giận kêu lên: “Ngươi dám xem thường lão phu?”
“Không phải là xem thường, mà ta hoàn toàn không để ngươi vào mắt.” Vương Viễn cười nói: “Ngươi quay đi quay lại khiến ta đau cả đầu mà lại chẳng thể làm ta bị thương. Lẽ nào ngươi muốn khiến Phật gia ta phải buồn nôn đến chết hay sao? Cố thêm chút nữa đi, ta có thể chịu đựng được. Không phải đây chính là bản lĩnh của ngươi đấy chứ!”
“Ta! !!”
Vương Viễn vừa mới dứt lời, Vạn Kiếm Tâm gần như tức điên lên.
Lão là tà niệm - phân thân của cao thủ cấp tổ sư, lại có tu vi Hoá Thần tầng mười, xưa nay Vạn Kiếm Tâm đều cực kỳ kiêu ngạo, kiếm khí không gì không thể phá. Đến tận bây giờ, chẳng có ai dám nói lão đánh đấm như “cạo gió cắt móng chân”.
Hiện giờ lại bị một tiểu bối tu vi Kim Đan khiêu khích, Vạn Kiếm Tâm tức khắc nổi giận.
“Được! Để ta cho một kẻ ngu dốt như ngươi thấy thế nào là Đọa Thiên Kiếm Quyết thật sự!”
Nói xong, năm Vạn Kiếm Tâm đồng loạt nhảy lùi về phía sau. Thân pháp của năm phân thân hợp lại làm một, năm thanh trường kiếm trong tay cũng dung hợp vào nhau biến thành một thanh kiếm đầy vết rỉ sét.
Vương Viễn thấy thế thì lại tiếp tục trào phúng lão: “Ha ha, kiếm của ngươi đã rỉ sét hết cả rồi. Ta có đứng yên một chỗ cho ngươi chém, ngươi cũng chẳng chém nổi!”
“Hừ! Ngu dốt!”
Vạn Kiếm Tâm nghe thế bèn cười lạnh một tiếng, sau đó quát lớn: “Nhân Giả Vô Địch – Trảm Tuyệt!”
Trảm Tuyệt là thiên phú thần thông của ma kiếm bản thể của Vạn Kiếm Tâm, vận dụng toàn bộ pháp lực của bản thân nhằm phóng thích kiếm cương vô thượng. Nó có thể phá huỷ hết thảy những thứ trước mặt chỉ trong phút chốc, thậm chí có thể thẳng tay chém giết một đơn vị quân địch.
Chẳng qua một chiêu này cần phải tụ khí, là một kỹ năng tụ khí tiêu chuẩn. Tất cả những kỹ năng tụ khí đều có đặc điểm chung là phát động chậm, tỉ lệ trúng mục tiêu thấp nhưng uy lực lại rất mạnh mẽ. Nếu không chắc chắn đến chín phần mười thì bình thường sẽ không ai sử dụng nó một cách bừa bãi.