Nhờ vào uy lực của Đấu Chiến, Vương Viễn đã chạy ra khỏi Thánh Điện, lúc này bên ngoài Thánh Điện đã bị muôn vàn Yêu tộc bao vây kín mít.
Thật ra nếu muốn chạy, Vương Viễn ít nhất cũng có hai cách để chạy trốn mà người không biết, quỷ không hay, chẳng qua lúc này hắn phải làm “lớn chuyện” một chút..
“Áu!”
Đối mặt với sự bao vây của người chơi Yêu tộc, Vương Viễn hét lớn một tiếng, mở ra [Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay], sáu cánh tay cầm lấy ba chiếc [Đấu Chiến], hắn xoay tròn rồi vọt vào giữa đám người.
Vương Viễn vốn đã có thần lực vô song, sau khi sử dụng Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay, thuộc tính còn được tăng lên gấp ba.
Tiên Binh Đấu Chiến kết hợp với thần lực của Vương Viễn, hắn vừa nâng tay một cái, vô số người đã quay trở lại điểm sống lại, không ai có thể chống lại được. Người chơi Yêu tộc hoàn toàn không thể lại gần Vương Viễn, hắn giống như một chiếc đao nhọn đã được nung nóng cắm vào giữa đống tuyết, dũng mãnh phi thường không gì sánh được, tung hoành vô song.
“Đừng có xông lên đánh bừa như vậy, mọi người phải chú ý phối hợp!”
Sau khi một lượng lớn người chơi Yêu tộc bị Vương Viễn đánh cho tan tác, cuối cùng bọn họ cũng nhớ tới việc phải phối hợp tác chiến.
Mà Vương Viễn cũng đã kéo đủ thù hận, hắn thả người nhảy lên không trung, bay thẳng về phía Tây.
“Đuổi theo! Đừng để hắn chạy!”
Chúng Yêu tộc thấy Vương Viễn muốn chạy, đều đồng loạt cưỡi phi kiếm đuổi theo.
Trong nháy mắt, toàn bộ người chơi đều bay lên không trung, chi chít che kín cả bầu trời, tất cả đều bay theo Vương Viễn về phía Tây.
Chỉ trong vòng mấy giây, bên ngoài Thánh Điện vốn người đông như kiến cỏ, lúc này lại trống rỗng không còn một người nào.
“Roẹt!”
Cùng lúc đó, một luồng hồ quang hiện lên, không gian bên cạnh Thánh Thạch nằm bên trong Thánh Điện đột nhiên bị xé ra tạo thành một lỗ hổng. Ngay sau đó ở đầu bên kia của lỗ hổng, có một đôi tay trắng nõn vươn ra cầm lấy Thánh Thạch.
Nhìn theo cánh tay lên phía bên trên, người nọ chính là Độc Cô Tiểu Linh.
“Ủa? Sao nặng thế!”
Độc Cô Tiểu Linh muốn ôm tảng đá vào bên trong cổng dịch chuyển, ai ngờ nó vẫn đứng im tại chỗ.
“Thiên Nhân Hợp Nhất!”
Độc Cô Tiểu Linh quát khẽ một tiếng, con rối cơ quan cao lớn cường tráng bên cạnh lập tức hóa thành chiến giáp bao phủ cả người Độc Cô Tiểu Linh.
Được cộng thêm thuộc tính của cơ quan giáp sĩ, lực tay của Độc Cô Tiểu Linh tăng vọt, cô nàng dùng hết toàn lực đẩy Thánh Thạch về phía cổng dịch chuyển.
Cổng dịch chuyển đóng lại.
Vương Viễn nhận được tin nhắn do Độc Cô Tiểu Linh gửi tới: “OK rồi, rút đi!”
Giờ phút này Vương Viễn đang bị người chơi Yêu tộc đuổi giết, sau khi nhận được tin nhắn, hắn bèn đổi pháp bảo phi hành từ Linh Quy Kiếm Thiết thành Đấu Chiến, tốc độ phi hành lập tức đạt tới mức cực hạn.
Toàn bộ người chơi Yêu tộc chỉ cảm thấy có một luồng ánh sáng xẹt qua, cơ thể của Vương Viễn đã càng lúc càng xa, biến thành một chấm đen biến mất ở phía chân trời.
Đương nhiên Yêu tộc cũng có người chơi có huyết mạch của Điểu tộc, tăng thêm tốc độ phi hành. Vương Viễn tăng tốc, mấy người chơi Điểu tộc này cũng giang rộng cánh đón gió, tốc độ vậy mà cũng không chậm hơn Vương Viễn bao nhiêu, vẫn đuổi theo hắn sít sao.
Đuổi theo một đường, cuối cùng Vương Viễn cũng chạy tới cửa tây của bộ lạc Đông Lê. Hắn vừa định bay ra cửa thành, lại bị một bức tường vô hình ngăn lại.
[Hệ thống nhắc nhở: Thánh vật ở Thánh Địa Yêu tộc bị trộm khỏi Thánh Điện, toàn bộ người chơi không thể ra khỏi thành, trước khi kẻ trộm sa lưới, cấm toàn bộ đạo cụ và pháp thuật dịch chuyển.]
“? ?? !! !!”
Vương Viễn hoàn toàn sụp đổ, nhiệm vụ chết tiết này đúng là quá vô liêm sỉ, có khác gì ép người ta vào con đường chết đâu chứ? Khó khăn lắm mới thoát khỏi trùng vây, bên này vậy mà lại đóng cửa thành... Chẳng lẽ là muốn đóng cửa đánh chó?
“Đóng cửa đánh chó, câu này nghe qua cũng không ổn lắm.” Vương Viễn âm thầm rối rắm: “Hay là bắt ba ba trong rọ? Cũng không hay bằng đóng cửa đánh chó.”
...
Tọa độ của Vương Viễn được cập nhật theo thời gian, hơn nữa vừa rồi lúc Vương Viễn ra khỏi Thánh Điện, hắn cũng đã bị rất nhiều người chơi đánh dấu.
Cho dù Vương Viễn trốn đến đâu, tọa độ và đánh dấu đều sẽ theo tới đó, trên bản đồ của người chơi Yêu tộc cũng sẽ xuất hiện một điểm đỏ.
Trong lúc Vương Viễn ngây người, hơn một ngàn người chơi Yêu tộc có huyết mạch Điểu tộc đã đuổi tới cửa, bao vây lấy hắn.
Ngoài ra còn có Báo tộc, Thố tộc, cùng với mấy người chơi Yêu tộc nghe thôi đã cảm thấy ăn rất ngon, đã thế lại còn chạy nhanh cũng lần lượt đuổi tới...
Người chơi Yêu tộc từ bốn phương tám hướng bao vây chỗ này lại, càng lúc càng nhiều.
Cũng không ai biết nhiệm vụ này có thời hạn bao lâu, điều kiện kết thúc là gì...
Nếu nói về chạy, tạm thời Vương Viễn vẫn có thể chạy thoát, nhưng trong tình cảnh hiện giờ, rốt cuộc hắn phải chạy trốn đến lúc nào chứ?
“Hay là cứ để cho bọn họ giết một lần?”
Vương Viễn cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, chết một lần mà thôi, cũng không có gì là ghê gớm. Nhưng nếu cứ cù nhây như vậy, thật sự không biết đến bao giờ mới kết thúc.
Hiện tại Thánh Thạch đã bị Độc Cô Tiểu Linh mang về, nếu mình chỉ cần chết một lần là có thể rời khỏi, Vương Viễn cũng không muốn tiếp tục giãy giụa nữa.
Nhưng bây giờ e là chết một lần cũng chưa thể kết thúc được mọi chuyện...
Dù sao đám người kia còn muốn bắt sống Vương Viễn, chỉ với một lần chết hiển nhiên không thể nào giải quyết êm đẹp được chuyện này. Chẳng may bị kẻ nào nắm được thóp, yêu cầu đổi Thánh Thạch ở trong tay Độc Cô Tiểu Linh, như vậy chẳng phải là toi công sao.
Vương Viễn vô cùng rối rắm.
Nhưng những người chơi đang đuổi giết hắn lại không hề rối rắm chút nào.
Sau khi bọn họ bao vây Vương Viễn, lại bắt đầu phát động tấn công.
Lúc đầu là do ít người, hơn nữa bọn họ còn đánh lẻ tẻ, thế nên Vương Viễn mình đồng da sắt cũng không sợ cho lắm, nhưng người chơi Yêu tộc đuổi tới cửa càng ngày càng nhiều, Vương Viễn cũng đã dần dần cạn kiệt sức lực...
Yêu tộc đông nghìn nghịt từ bốn phương tám hướng vọt về phía cửa.
Nếu Vương Viễn bây giờ không chạy, thì việc bị giết chết cũng chỉ là vấn đề thời gian.
“Thôi, thà sống còn hơn là chết!” Vương Viễn vẫn không cam lòng khi phải chết trong tay mấy tên yêu tộc rác rưởi này. Hắn lấy lại bình tĩnh, đang định thi triển Súc Địa Thành Thốn tiếp tục chạy.
Nhưng mà đúng lúc này, thanh tin nhắn của Vương Viễn lại sáng lên.