Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1744: Chương 1743: Chuồn mất

“Ngưu huynh! Mau tới chỗ ta! Ta có thể giúp ngươi đi ra ngoài!”

Vương Viễn liếc nhìn người gửi tin nhắn, không ai khác chính là công cụ chạy bằng cơm - Vô Ảnh Thủ, sau đó gã lại gửi cho Vương Viễn một tọa độ.

“? ??”

Vương Viễn có hơi nghi ngờ, nhưng hắn vẫn quyết định bay tới chỗ đó.

Tên nhãi Vô Ảnh Thủ này đúng là rất xảo trá, nhưng Vương Viễn cho rằng gã cũng không dám đắc tội với mình. Cho dù có bị lừa, bản thân bị người quen giết, vẫn tốt hơn là chết trong tay người lạ, để họ lấy được điểm tích lũy.

Sau khi bay đến tọa độ mà Vô Ảnh Thủ gửi, bốn phía không có một bóng người. Chẳng qua Vương Viễn có kỹ năng bị động của [Độn Quang Kính], có thể nhìn thấy Vô Ảnh Thủ đang trốn ở một góc trên tường thành, thế là hắn lập tức bay qua.

Nhưng đúng vào lúc này, Vô Ảnh Thủ lại móc ra một quả hồ lô, nhằm về phía Vương Viễn, kêu lên một tiếng: “Ngưu huynh, ngươi chịu uất ức rồi, thu!”

“Tiêu đời, tên này quả nhiên là muốn hãm hại ta!”

Vương Viễn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, không khống chế được cơ thể của mình, ngay sau đó đã bị hồ lô thu vào.

“Người đâu rồi, người đâu rồi?”

Lúc này người chơi đuổi theo phía sau Vương Viễn đã chạy tới, thấy hắn đột nhiên biến mất, tất cả đều chia ra tìm khắp nơi.

Vô Ảnh Thủ lại ném quả hồ lô trong tay ra bên ngoài tường thành, hồ lô bị ném ra khỏi bộ lạc Đông Lê.

Vài giây sau, hiệu quả khống chế giải trừ, Vương Viễn “Thình thịch” một tiếng, đã đứng ở bên ngoài thành.

“Chuyện này... Chuyện này...”

Vương Viễn ngước nhìn lên trên tường thành, Vô Ảnh Thủ lại xua tay nói với Vương Viễn: “Ngưu huynh bảo trọng, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi!”

“Ách...”

Thấy Vô Ảnh Thủ giúp mình, Vương Viễn không khỏi đỏ bừng cả mặt.

Không thể ngờ bản thân cũng có lúc lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.

Tuy rằng Vô Ảnh Thủ cũng không phải quân tử gì, Vương Viễn đề phòng gã cũng không sai, nhưng Vô Ảnh Thủ là một công cụ chạy bằng cơm, vào thời điểm mấu chốt lại lựa chọn giúp đỡ mình chứ không lựa chọn bỏ đá xuống giếng, điều này quả thật khiến cho Vương Viễn có hơi bất ngờ.

Thật ra Vô Ảnh Thủ giúp Vương Viễn cũng chính là đang giúp mình.

Là ai trộm Thánh Thạch?

Vương Viễn và Vô Ảnh Thủ.

Vương Viễn thuộc trận doanh Nhân tộc, làm ra loại chuyện này cũng là do mối quan hệ đối địch, không có gì là không hợp lý cả.

Nhưng Vô Ảnh Thủ lại thuộc trận doanh Yêu tộc, làm ra loại chuyện này thì có khác gì là ăn cây táo, rào cây sung. Nếu chuyện này càng lúc càng lớn, nói nhẹ thì là kẻ phản bội trận doanh, còn nói nặng thì chính là Yêu gian, quân bán nước.

Nếu Vương Viễn không chạy được, thì chắc chắn Vô Ảnh Thủ cũng không chạy được.

Vương Viễn dù sao cũng là chưởng môn một phái, sau khi trả nhiệm vụ Thánh Thạch, hắn sẽ chẳng có chuyện gì cả. Nhưng Vô Ảnh Thủ thì lại rất thảm, không được Nhân tộc chào đón, Yêu tộc lại không chấp nhận, vậy chẳng phải gã sẽ trở thành kẻ ai cũng đòi đánh sao?

Huống chi Vương Viễn đối xử với gã cũng không tồi. Một chuyến tới Thánh Vực này, Vô Ảnh Thủ ngoại trừ việc mở cửa nhặt đồ ra, gã cũng không làm được việc gì khác, BOSS cũng là do một mình Vương Viễn đánh, cuối cùng còn chia cho Vô Ảnh Thủ một món pháp bảo không tồi.

Về tình về lý, Vô Ảnh Thủ không thể nào lại không giang tay giúp đỡ.

Đây gọi là rồng bơi biển lớn, thả hổ về rừng.

Sau khi rời khỏi bộ lạc Đông Lê, Vương Viễn cuối cùng cũng không còn trở ngại gì, bèn gửi tọa độ cho Đinh Lão Tiên. Đinh Lão Tiên lập tức sử dụng “Phá Toái Hư Không”. Ở trước mặt hàng ngàn hàng vạn Yêu tộc, Vương Viễn bước một chân vào cổng dịch chuyển, sau đó biến mất không thấy.

Cảnh tượng thay đổi, Vương Viễn đã trở lại Thái Nhất Môn.

...

“Thế nào? Tảng đá đâu rồi?”

Trở lại môn phái, việc đầu tiên Vương Viễn làm chính là hỏi tảng đá đâu rồi.

Đây chính là thứ mà Vương Viễn phải ăn hết trăm cay ngàn đắng, vất vả lắm mới mang về được, tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ sai lầm nào.

“Tảng đá tảng đá, trong mắt ngươi chỉ có tảng đá! Thật sự không biết tảng đá chết tiệt này có tác dụng quái gì!” Độc Cô Tiểu Linh đang ngồi ở bên trên tảng đá, tức giận mắng chửi.

Tảng đá chết tiệt này không có thuộc tính, cũng không phải là vật liệu, chỉ là một đạo cụ cảnh quan có trọng lượng rất nặng. Vừa rồi Độc Cô Tiểu Linh phải vừa lôi vừa kéo, khó khăn lắm mới mang được nó về.

“Ngươi không hiểu đâu!”

Vương Viễn xua tay nói: “Có vài thứ không thể phán xét bằng thực tế được, quan trọng là ý nghĩa của nó ấy.”

“Ý nghĩa?”

“Ví dụ như đồ cổ!” Vương Viễn nêu ví dụ.

“Má nó!” Độc Cô Tiểu Linh trợn trắng mắt.

“Đi xuống, đi xuống đi!” Vương Viễn xua đuổi Độc Cô Tiểu Linh: “Đây chính là Thánh Thạch, cũng không phải là chỗ ngồi, chẳng tôn kính nó tí nào cả.”

Vừa nói, Vương Viễn vừa nắm lấy cổ áo của Độc Cô Tiểu Linh, xách cô xuống giống như xách một con mèo con.

“Ra vẻ gì chứ!” Độc Cô Tiểu Linh bị xách ở giữa không trung, cô giương nanh múa vuốt nói với vẻ bất mãn: “Không có ta thì không biết ngươi mang nó về bằng cách nào! Đồ Ngưu khốn khiếp!”

Vương Viễn ném Độc Cô Tiểu Linh qua một bên, ôm Thánh Thạch đi tới trước mặt Thạch Công.

Lúc này Thạch Công đang ngồi xổm bên cạnh gốc Giáng Châu Tiên Thảo kia, lão nhìn đến mê mẩn, giống như trong mắt lão không còn thứ gì khác, chỉ có duy nhất một mình nó.

“Đây rốt cuộc là loại bảo bối gì?” Trông thấy vẻ mặt mê mẩn của Thạch Công, Vương Viễn không nhịn được mà tò mò hỏi.

Vương Viễn đã được tận mắt chứng kiến bảo vật trong tay Thạch Công, gì mà Bàn Đào 9000 năm, Quả Nhân Sâm một vạn năm, Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan của Thái Thượng Lão Quân, bên dưới lớp áo không khác gì là một kho hàng nhỏ bán giá sỉ, thứ gì cũng có, mà lão già này lại không chút để tâm.

Bây giờ lại chăm chú nhìn một cây cỏ rác rưởi, chẳng lẽ nó còn có giá trị hơn cả Bàn Đào?

Không biết nó sẽ mọc ra loại quả gì... Hôm nào nhân lúc Thạch Công không có ở đây, hắn nhất định phải nghiên cứu một chút mới được.

Vương Viễn còn đang miên man suy nghĩ, Thạch Công đã nhe răng trợn mắt, lên tiếng uy hiếp hắn: “Ta cảnh cáo ngươi, tuyệt đối đừng có ý đồ xấu với cây Tiên Thảo này của ta!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!