“Ách...”
Vương Viễn không khỏi hoảng sợ.
Má nó, lão già này kinh khủng đến vậy hả? Mình nghĩ gì trong đầu, lão đều biết hết.
“Đã mang Thánh Thạch về chưa?” Thạch Công hỏi Vương Viễn.
“Mang về rồi!”
Vương Viễn thở phì phò, ôm Thánh Thạch đưa cho Thạch Công.
Thạch Công thuận tay cầm lấy, lão nhẹ nhàng như không ngắm nghía nó ở trên tay.
“Xít...”
Độc Cô Tiểu Linh thấy thế, không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh.
Tu sĩ ở Tiên Linh giới, đại đa số đều không tu luyện sức mạnh cơ thể, cho dù là tu sĩ đứng đầu thì lực tay cũng chỉ là thuộc tính cơ bản mà thôi.
Vừa rồi Độc Cô Tiểu Linh đã từng cầm thử viên Thánh Thạch này, cô phải sử dụng Thiên Nhân Hợp Nhất, mượn sức mạnh của cơ quan con rối thì mới có thể miễn cưỡng đẩy tảng đá này về, có thể thấy được trọng lượng của nó cũng phải lên tới mấy vạn cân.
Cho dù Vương Viễn là thể tu có sức lực vô cùng khủng bố, ôm một tảng đá mấy vạn cân cũng sẽ ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển.
Nhưng lão già Thạch Công này nhìn qua nhỏ gầy, yếu đuối mong manh không khác gì một bộ xương di động - không hề có một chút dấu hiệu nào của thể tu, vậy mà lại có thể cầm một tảng đá nặng như vậy ở trên tay để ngắm nghía, lại còn nhẹ nhàng như không, thần lực như vậy đúng là khiến cho người ta không biết phải nói gì.
“Ừ! Không tồi!”
Thạch Công hài lòng gật đầu, tiện tay đặt Thánh Thạch xuống bên cạnh Giáng Châu Tiên Thảo một cách nhẹ nhàng, sau đó đặt mông ngồi lên trên.
“...”
Vương Viễn lập tức đen mặt.
Độc Cô Tiểu Linh thì nhìn Vương Viễn với vẻ căm tức.
“Đại ca, ngươi để ta tốn biết bao nhiêu công sức đi lấy tảng đá này về, ngươi lại coi nó là chỗ ngồi?” Vương Viễn khóc không ra nước mắt, hắn cảm thấy bản thân giống như một con khỉ bị người ta đùa giỡn.
“Không thì để làm gì?” Thạch Công hỏi ngược lại: “Thứ này cũng không có thuộc tính, còn có thể làm gì được nữa?”
“Ta...” Vương Viễn siết chặt tay vang lên tiếng “cạc cạc”.
“Đừng vội!” Thạch Công thấy Vương Viễn tức giận, bèn cười hì hì nói: “Ít nhất thứ này chính là Linh Thạch đã tồn tại từ thuở Hồng Hoang, đã đủ để làm chí bảo trấn phái.”
Dứt lời, Thạch Công vung tay lên, một luồng ánh sáng chiếu xuống người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh trên người.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi hoàn thành nhiệm vụ ẩn môn phái - Hải Ngoại Kỳ Thạch, nhận được 1000 điểm cống hiến môn phái, tu vi...]
Xoát!
Hai luồng ánh sáng vàng tỏa ra từ trên người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh.
Phần thưởng nhiệm vụ liên quan trực tiếp tới độ khó của nhiệm vụ.
Vì mang được tảng đá này về, Vương Viễn đã tốn biết bao nhiêu công sức, tất nhiên phần thưởng cũng vô cùng phong phú.
Được cộng thêm một lượng lớn tu vi đã giúp tu vi của Vương Viễn tăng lên Kim Đan tầng mười, chỉ một bước nữa thôi là có thể độ kiếp đột phá tới cảnh giới Nguyên Anh, tu vi của Độc Cô Tiểu Linh cũng tăng lên Kim Đan tầng tám.
Sau đó, Thạch Công lại nói: “Các ngươi chờ một lát, ta rất nhanh sẽ trở lại.”
Nói xong, Thạch Công đột nhiên biến mất không thấy.
Mười giây qua đi, Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh đồng thời nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Nhờ có sự tương trợ của Thiên nhân, nhân quả thừa phụ trên người ngươi đã biến mất hoàn toàn.]
“Chuyện này... Vậy mà mất hết rồi hả?”
Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh nhận được nhắc nhở của hệ thống thì đều kinh ngạc không thôi.
Hai người đã giết không biết bao nhiêu phàm nhân, nhân quả trên người đến chính bọn họ cũng không đếm được.
Vốn tưởng rằng nhiệm vụ này của Thạch Công chỉ giúp rửa sạch đôi chút mà thôi, sau đó vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ để có thể rửa sạch nhân quả một cách hoàn toàn.
Ai ngờ chỉ làm một nhiệm vụ này mà đã rửa sạch được toàn bộ nhân quả trên người, chuyện này cũng quá kinh khủng rồi.
“Đương nhiên!”
Lúc này, Thạch Công lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hai người, nói: “Vừa rồi vi sư đã tới U Minh Giới một chuyến, kêu Thập Điện Diêm La rửa sạch nhân quả trên người các ngươi.”
“Má nó...”
Tuy rằng biết rõ nhân quả trên người mình đã được rửa sạch, nhưng sau khi nghe xong lời Thạch Công nói, Độc Cô Tiểu Linh vẫn không nhịn được mà nhỏ giọng phỉ nhổ ở kênh đội ngũ: “Sư phụ ngươi lại khoác lác nữa rồi, lão nói như thể bản thân thân thiết với Diêm Vương gia lắm ấy.”
Đây cũng không phải là do Độc Cô Tiểu Linh cố tình bới lông tìm vết, mà là do lời này của Thạch Công có hơi nói nhăng nói cuội. Nó không khác gì việc mọi người đang ăn cơm, đột nhiên có người nghe điện thoại rồi nói: “Donal Trump mời hắn đi là kiểm tra axit nucleic...”
Cho dù là ai thì cũng sẽ cảm thấy người này đang khoác lác, hơn nữa còn là cái loại không có một chút bài bản nào (Lúc ta ở Bắc Kinh đã từng gặp loại người như vậy. Nói mình vừa mới ăn tiệc chiêu đãi do chính phủ tổ chức cùng với BOSS, còn nói mấy hạng mục lớn gì đó. Đương nhiên, tên khốn kia chắc chắn là đang khoác lác, nếu không sau khi cơm nước xong cũng sẽ không vay tiền ta để đi xe điện ngầm.).
“Ai thân thiết với hắn chứ?” Thạch Công trừng mắt nói: “Thập Điện Diêm La đều là cháu ta!”
“Má nó! Ta phục rồi!” Đinh Lão Tiên cũng không nhịn được mà che mặt.
Vương Viễn vội vàng nói: “Sư phụ ngài có thể bớt nói hai câu được không, ta cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên rồi.”
Thạch Công: “...”
“Thôi!” Thạch Công bất đắc dĩ xua tay nói: “Không nói với mấy kẻ không có kiến thức như các ngươi nữa.”
“Sư phụ, không phải ngươi là Na Tra đấy chứ?” Vương Viễn đột nhiên nghĩ tới điều gì, sáp lại gần nhỏ giọng hỏi, lúc còn ở Phàm Gian giới, người của Thiên Hạ Hội còn nghi ngờ Vương Viễn là truyền nhân của Na Tra.
Trong lòng Vương Viễn cũng có chút nghi hoặc, đồng thời hắn cũng vô cùng chờ mong.
Truyền thừa của đại lão Tiên giới đó!
Phải gọi là vô cùng hiếm có, là kỳ ngộ khả ngộ bất khả cầu... Tiên Linh giới đã mở lâu như vậy rồi, trên diễn đàn đã biết truyền thừa Thiên giới chỉ có bốn cái... cùng với 28 vì tinh tú.
Cho dù gom đủ 28 vì tinh tú, nhiều người chơi như vậy mà chỉ có 28 người được chọn, đã đủ để thấy độ hiếm có của truyền thừa Thiên giới, có thể nói là một trên trăm vạn.
Dựa theo thần thoại được lưu truyền ở Trung Quốc, dường như Na Tra nổi danh hơn 28 vì tinh tú một chút. Nếu Thạch Công chính là Na Tra, có thể nói Vương Viễn trâu bò hơn 28 vì tinh tú nhiều.
“Mẹ nó, Na Tra là con trai của ta!” Thạch Công nói: “Ta giống đứa con nít chưa đủ lông đủ cánh kia sao?”
“Má nó!” Vương Viễn vội vàng che Thạch Công miệng lại: “Sư phụ, ngươi im lặng chút đi... Ngươi không sợ chết nhưng ta sợ.”