Lão già khốn khiếp, Na Tra chính là hung thần nổi danh tam giới, lúc Vương Viễn bảy tám tuổi mới biết đốt nhà thờ tổ. Mà lúc Na Tra bảy tuổi đã hành hạ mấy động vật hiếm có đến chết, lạm sát kẻ vô tội, lúc mười mấy tuổi thì lại cầm theo một thanh kiếm đuổi giết cha ruột mình.
Đứa trẻ hung hãn như vậy, chẳng may nó biết Thạch Công dám nói xấu nó, e rằng Thái Nhất Môn mới vừa thành lập thì đã phải đóng cửa luôn rồi. Trên đời này chỉ có người làm Thái Tử mấy chục năm, chứ làm gì có kẻ nào làm chưởng môn còn chưa tới ba ngày.
“Yên tâm, nếu nó dám bắt nạt ngươi, ta sẽ đánh nó phọt cả kít ra ngoài!” Thạch Công vô cùng ngang ngược.
“Đi thôi đi thôi! Ngươi cũng rảnh rỗi quá!”
Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên lôi Vương Viễn ra ngoài...
Ba người mới vừa ra khỏi môn phái, bên tai Vương Viễn lại vang lên nhắc nhở của hệ thống.
[Hệ thống nhắc nhở: Thạch Công thiết lập Thánh Thạch Yêu tộc làm chí bảo trấn phái của Thái Nhất Môn.]
[Hệ thống thông báo: Thái Nhất Môn thiết lập Thánh Thạch Yêu tộc làm chí bảo trấn phái, đả kích khí thế của Yêu tộc, sĩ khí trận doanh Yêu tộc - 10, thuộc tính của toàn bộ người chơi Yêu tộc giảm xuống 10% trong vòng 15 ngày.]
[Hệ thống nhắc nhở: Danh vọng môn phái Thái Nhất Môn + 500, quan hệ Yêu tộc - 50]
...
“...”
Nhắc nhở của hệ thống vang lên liên tục, Vương Viễn hoàn toàn mù mờ.
Hắn vội vàng mở ra giao diện môn phái.
Tên môn phái: Thái Nhất Môn
Chưởng môn: Ngưu Đại Xuân
Đệ tử môn phái: 0
Danh vọng: 1500 (Lược Hữu Tiểu Danh)
Quan hệ môn phái: Trận doanh Nhân tộc - 70 (căm thù); trận doanh Yêu tộc - 150 (mối thù sinh tử)
“Con mẹ nó, chuyện quái gì không biết.”
Vương Viễn lại càng cảm thấy bản thân bị người khác hãm hại.
Vô duyên vô cớ sáng lập ra một môn phái, sau đó lên làm chưởng môn một cách vô cùng khó hiểu, đã thế còn không có một đệ tử dưới trướng nào, kế tiếp là đắc tội với cả Nhân tộc và Yêu tộc, đùa hả... Chơi trò chơi này chơi đến mức trầm cảm rồi đó.
Vương Viễn còn đang vô cùng buồn bực.
Đột nhiên thanh bạn tốt sáng lên: “Ngưu huynh, giang hồ cầu cứu!”
Người gửi tin nhắn chính là Bạch Hạc Lưỡng Sí.
“Giang hồ cầu cứu thì tìm lão Vân ấy...” Vương Viễn tiện tay nhắn lại một tin.
Mấy chuyện như vay tiền, tìm Vương Viễn thì cũng không vô dụng. Tên này kiếm tiền rất dễ, tiêu tiền lại càng dễ hơn, có chút tiền là kiểu gì cũng tiêu hết sạch, muốn vay tiền thì nên tìm nhà tư bản uy tín lâu năm thì hơn.
“Không phải vay tiền! Là hỗ trợ.” Bạch Hạc Lưỡng Sí nói.
Vương Viễn lại càng buồn bực: “Hỗ trợ gì? Vạn Thánh Sơn các ngươi có nhiều cao thủ như vậy mà cũng cần ta hỗ trợ hả?”
“Nếu bọn họ có thể giúp được, ta cũng không nhờ ngươi làm gì!” Bạch Hạc Lưỡng Sí nói.
“Chuyện gì? Ngay cả cao thủ Vạn Thánh Sơn cũng không giúp được?” Vương Viễn vô cùng tò mò.
Bạch Hạc Lưỡng Sí nói: “Nhiệm vụ!”
“Nhiệm vụ ấy hả, gần đây ta rất bận...” Vương Viễn nói.
“Một trăm linh thạch!” Bạch Hạc Lưỡng Sí vội vàng nói: “Yên tâm, lão Bạch ta sẽ không bạc đãi bạn bè đâu.”
“Nhiệm vụ gì?” Vương Viễn lại hỏi.
“Nhiệm vụ truyền thừa Thiên giới!” Trong lời nói của Bạch Hạc Lưỡng Sí mang theo ba phần kích động, bảy phần khoe mẽ.
“Má nó!”
Vương Viễn nhìn thấy tin nhắn này, trong lòng không tài nào cân bằng nổi.
Mẹ nó, tên khốn Bạch Hạc Lưỡng Sí này, chắc vận may ở Phàm Gian giới của hắn ta đã được tích góp từng chút một lên Tiên Linh giới hả. Lúc ở Phàm Gian giới, tên này còn không kiếm nổi một quyển tuyệt học, bây giờ tới Tiên Linh giới, bản thân vừa rồi còn đang nhắc tới truyền thừa của đại lão Thiên giới, bên này hắn ta đã nhận được nhiệm vụ truyền thừa.
Vương Viễn phải nói là tức giận cực kỳ.
“Gần đây ta rất bận, ngươi cũng biết ta vừa mới thành lập Thái Nhất Môn, Thục Sơn Minh thấy ta không vừa mắt, Yêu tộc coi ta là kẻ thù, muốn ta ra cửa... Thì phải thêm tiền.”
“Năm trăm linh thạch! Vật phẩm rơi ra ở trong nhiệm vụ ngươi được quyền chọn trước.” Bạch Hạc Lưỡng Sí lập tức trả lời: “Ta chỉ cần vật phẩm nhiệm vụ cuối cùng.”
“Ha ha ha! Nhắc đến tiền thì lại xa cách quá.” Vương Viễn cười ha ha nói: “Giúp bạn không tiếc cả mạng sống, cho dù có khó khăn thế nào, ta cũng sẽ giúp ngươi bằng mọi giá, ngươi đang ở đâu?”
“Núi Vân Linh, Vạn Trúc Giản!” Bạch Hạc Lưỡng Sí tiện tay gửi một tọa độ.
“Có cần thêm người hỗ trợ không?” Vương Viễn liếc nhìn Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên, nói.
“Không cần, không cần!” Bạch Hạc Lưỡng Sí uyển chuyển cự tuyệt.
Nói là không cần, nhưng thật ra chính là chướng mắt... Dù sao Vạn Thánh Sơn cũng không thiếu cao thủ, dựa vào trình độ của Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên, có đi thì cũng chẳng giúp ích được gì.
“Được rồi!”
Bạch Hạc Lưỡng Sí đã nói như vậy, Vương Viễn cũng không kéo hai người Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh đi ăn trực làm gì, hắn chỉ có thể chuyển tọa độ qua cho Đinh Lão Tiên, sau đó nói: “Mở cái cổng đi!”
“Con mẹ ngươi!”
Đinh Lão Tiên vô cùng buồn bực.
Đã sớm biết sau khi học Phá Toái Hư Không này, bản thân chắc chắn sẽ tốn công vô ích. Ở Phàm Gian giới có xe ngựa, đi nơi nào cũng dễ, đám người Một Đám Ô Hợp cũng không quá đáng đến mức này.
Hiện giờ tới Tiên Linh giới, bản thân sắp trở thành truyền tống sư chuyên dụng của Vương Viễn đến nơi rồi.
“Nhớ đưa tiền đấy!”
Đinh Lão Tiên hùng hùng hổ hổ hoa vẽ cổng dịch chuyển, Vương Viễn thả người nhảy vào bên trong. Cảnh tượng trước mắt lập tức thay đổi, hắn đã tới Vạn Trúc Giản ở núi Vân Linh theo như lời Bạch Hạc Lưỡng Sí nói.
Nơi này xanh um tươi tốt, cảnh sắc đi vào lòng người, ở bên cạnh thác suối là một rừng trúc lớn.
“Mẹ nó! !”
Đám Bạch Hạc Lưỡng Sí còn đang ngồi xổm đánh bài trên bãi đất trống ở Vạn Trúc Giản, đột nhiên có một tên đầu trọc từ trên trời giáng xuống, khiến các vị cao thủ sợ đến mức giật mình thon thót, tất cả đều đặt mông ngồi xuống dưới đất, vừa lùi về sau vừa rút binh khí ra.
Sau khi trông thấy người tới là Vương Viễn, lúc này bọn họ mới thở phào một hơi.
Bạch Hạc Lưỡng Sí kinh ngạc nói: “Sao ngươi đến đây nhanh như vậy?”
“Ha ha!”
Vương Viễn ra vẻ ta đây nói: “Biết di chuyển trong nháy mắt không? Chỉ cần cho ta tọa độ, ta có thể đến ngay lập tức! Cứ gọi ta là Ngưu Ngưu Hiệp!”