“Ngưu Ngưu, đó không phải là tinh hoàn sao?” Đám người Công Đức Vô Lượng đứng bên cạnh bèn rỉ tai nhau, Ngưu Đại Xuân còn có sở thích này nữa hả?
Vương Viễn vội vàng lảng sang chuyện khác: “Rốt cuộc là nhiệm vụ gì vậy, ngay cả các ngươi cũng không làm được?”
“Cũng không phải là nhiệm vụ gì, nó là phụ bản!”
Bạch Hạc Lưỡng Sí chỉ về phía đằng trước, nói: “Nhiệm vụ cuối cùng của ta chính là lấy được Vân Trung Lệnh ở nơi này... Nhưng chúng ta đã vào phụ bản này mấy lần rồi, vẫn không tìm được Vân Trung Lệnh, thậm chí còn chưa nhìn thấy được BOSS.”
Phụ bản không có BOSS...
Nghe Bạch Hạc Lưỡng Sí nói như vậy, Vương Viễn cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Ý nghĩ của phụ bản chính là để người chơi khiêu chiến các loại BOSS khác nhau, phụ bản mà lại không có BOSS, thì tạo ra phụ bản làm gì chứ? Dựa theo tính cách của người thiết kế trò chơi, tám phần là bọn họ đã gài bẫy ở bên trong phụ bản này.
Đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng đều là những người chơi cao thủ có tiếng tăm, theo lý mà nói mấy cái bẫy bình thường không thể nào lừa được bọn họ, lúc này lại còn nhờ tới sự trợ giúp bên ngoài, xem ra cái bẫy này cũng hơi lớn đây.
“Chẳng lẽ các ngươi đã đi nhầm hướng?” Vương Viễn tò mò hỏi.
Phụ bản cao cấp sẽ có rất nhiều đường, vô cùng rắc rối phức tạp, người chơi đi nhầm đường, không tìm thấy BOSS cũng là một chuyện rất bình thường.
“Ngưu huynh, tuy rằng chúng ta không lợi hại giống như ngươi, nhưng ngươi cũng không thể coi thường chúng ta vậy chứ.” Bạch Hạc Lưỡng Sí hoàn toàn cạn lời: “Phụ bản này là phụ bản nhiệm vụ, hoàn toàn không có lối rẽ.”
“Không có lối rẽ?” Vương Viễn lại càng tò mò, hắn lên tiếng thúc giục: “Một khi đã như vậy, chúng ta cứ vào trước xem sao.”
“Ừm!”
Bạch Hạc Lưỡng Sí mời Vương Viễn gia nhập đội ngũ, sau đó lấy ra một chiếc lệnh bài có khắc chữ “Lôi”, đặt vào bên trong chiếc máng đá ở cách đó không xa.
“Ong!”
Cùng lúc đó, trước mặt mọi người xuất hiện một lốc xoáy màu đen rất lớn, lốc xoáy lập lòe lôi quang, trông có vẻ vô cùng hung hiểm.
“Rầm!”
Lốc xoáy vừa mở ra, lệnh bài chữ “Lôi” lập tức hóa thành bột phấn.
“Ngưu huynh, đây là cơ hội cuối cùng!” Bạch Hạc Lưỡng Sí nói với vẻ khẩn cầu: “Ngài nhất định phải giúp ta...”
Nhiệm vụ truyền thừa Thiên giới nếu nói theo ngôn ngữ của game thì nó chính là “nghề nghiệp ẩn”, tương ứng với chúng thần trên bầu trời, chu thiên tinh đấu.
Nghề nghiệp ẩn này hoàn toàn tách ra khỏi những môn phái thông thường, có truyền thừa của riêng mình, có thể nói là một loại kỳ ngộ vô cùng hiếm có, thậm chí có thể nói là khả ngộ bất khả cầu, mỗi người chơi cũng chỉ có một cơ hội kích hoạt kỳ ngộ truyền thừa.
Nếu bỏ lỡ cơ duyên, chứng tỏ người chơi đó có tiên duyên nhưng lại không có tiên căn, sẽ không thể kích hoạt truyền thừa được nữa, chỉ có thể trở về môn phái của mình rồi dốc sức tu luyện.
Lệnh bài của Bạch Hạc Lưỡng Sí chỉ có thể sử dụng ba lần, nếu không phải hai lần trước đều thất bại, chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng, hắn ta chắc chắn sẽ không nhờ cậy Vương Viễn.
Tiêu tiền là việc nhỏ, mấu chốt là nợ nhân tình.
Nếu là nợ nhân tình của người khác, Bạch Hạc Lưỡng Sí có thể trả rất dễ dàng, nhưng với cao thủ như Vương Viễn, món nợ nhân tình này lại không hề dễ trả một chút nào.
“Ta sẽ cố gắng.” Vương Viễn xua tay, cũng không dám nói bản thân có thể giúp được 100%, dù sao đây cũng là truyền thừa Thiên giới, là kỳ ngộ ẩn, nhiệm vụ chắc chắn là rất khó làm.
Nói xong, Vương Viễn đi theo đám Bạch Hạc Lưỡng Sí bước vào lốc xoáy.
Vương Viễn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cảnh tượng cũng trở nên u tối.
Một vầng trăng máu treo ở giữa không trung, trước mặt đám Vương Viễn chính là một lăng mộ rất lớn.
Không sai, phụ bản Vạn Trúc Giản này không có cây trúc mà là một lăng mộ, toàn bộ cảnh tượng tối đen như mực, xung quanh còn có tiếng kêu của quạ đen, tạo cho người ta cảm giác âm khí ở đây vô cùng dày đặc, người nào người nấy đều cảm thấy da đầu tê dại. Có thể nói trường cảnh này được thiết kế vô cùng chân thật.
Mọi người vừa đi về phía trước, Bạch Hạc Lưỡng Sí vừa giới thiệu qua nhiệm vụ của mình cho Vương Viễn nghe: “Đây là cổ mộ hoang linh! Nhiệm vụ của ta chính là giết chết yêu ma tai họa nơi này, lấy được Vân Trung Lệnh!”
Mọi người đi khoảng mấy chục mét thì đã tới trước cửa cổ mộ.
“Tam Tạng, mở cửa đi!”
Bạch Hạc Lưỡng Sí vẫy tay với người chơi Thiên Cơ Các có dáng người nhỏ nhắn ở bên cạnh, người nọ bèn vội vàng đi tới trước cửa.
Vương Viễn cũng coi như là người quen cũ của Vạn Thánh Sơn, hắn biết hầu hết những người chơi ở trong đội ngũ.
Xuất thân từ Thiếu Lâm Tự, bây giờ là cao thủ Phạn Thiên tông - Công Đức Vô Lượng, xuất thân từ phái Thiên Sơn, bạn trai cũ của Nhất Mộng Như Thị - Kiếm Hàn Tây Bắc, cả hai đều đã từng va chạm với Vương Viễn.
Còn người có dáng người nhỏ nhắn này chính là cao thủ Đường Môn tên “Đường Sơn Táng”, mọi người hay gọi hắn ta là Tam Tạng, cũng có người gọi là Đường Tam... Chẳng qua có vẻ như hắn ta không thích bị người khác gọi bằng cái tên này.
Đường Sơn Táng bây giờ là đệ tử của Thiên Cơ Các, môn phái này có thể gọi là thần ở phiên bản hiện tại, không chỉ giỏi về đánh lén ám sát, khả năng PK rất mạnh, còn có thần kỹ Lưu Môn Khiêu Tỏa.
Chỉ cần là cửa thì đều có thể mở được hết, chẳng cần quan tâm là người chết hay là người sống.
Mỗi một phiên bản thì đều có một môn phái làm thần, Đường Môn vốn chỉ là cống rãnh, tới Tiên Linh giới, trình độ tăng mạnh đến mức này, cũng coi như là khổ tận cam lai.
Chỉ tiếc là lăng mộ không có cửa sổ, nếu không dựa theo tinh thần làm nghề nào yêu nghề đó của Vô Ảnh Thủ, Đường Sơn Táng chắc cũng sẽ biểu diễn một màn chui cửa sổ.
“Ầm vang! !”
Đường Sơn Táng lấy dao găm ra cắm vào khe cửa đè mạnh một cái, cơ quan Đoạn Long Thạch Hậu bị dao găm đè xuống, sau đó hắn ta dùng sức đẩy, cửa đá to rộng lập tức bị mở ra. Cơ thể Đường Sơn Táng nhoáng lên một cái, sử dụng [Vạn Lại Câu Tịch].
Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng vội vàng lên tiếng nhắc nhở Vương Viễn: “Ngưu huynh cẩn thận một chút, quái ở nơi này đều là quái ẩn thân.”