Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1751: Chương 1750: Tà Chủ Hoàng Lăng

“Vẫn không có… Lẽ nào chúng ta thật sự phải giết cả Thủ Vệ Hoang Linh sao?”

Bạch Hạc Lưỡng Sí – người vẫn hằng luôn bình tĩnh bấy giờ cũng không khỏi có phần lung lay khi trông thấy truyền thừa sắp rơi vào tay lại để vụt mất.

“Không được!”

Vương Viễn lắc đầu nói: “Nếu đã thật sự như vậy thì hảo cảm còn có ý nghĩa gì nữa chứ… Đúng rồi, hảo cảm!”

Nhắc đến hảo cảm, đôi mắt Vương Viễn đột nhiên toả sáng. Hắn đi đến trước mặt một vị Thủ Vệ Hoang Linh, ôm quyền nói: “Xin chào thủ vệ đại ca!”

“Phụt, Ngưu huynh ngươi đang làm gì vậy?”

Trông thấy Vương Viễn thế mà lại đi nói chuyện phiếm với Thủ Vệ Hoang Linh, đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí suýt chút nữa đã phụt cười ra tiếng.

Mặc dù Long Đằng hiện đang là nhà đầu tư lớn nhất của giới game online nhưng do hạn chế về mặt kỹ thuật, NPC trong trò chơi cũng được chia thành hai loại: NPC trí tuệ nhân tạo, ví dụ là cao thủ cấp BOSS như Thạch Công, Trường Mi, … Và NPC không phải trí tuệ nhân tạo - loại hình NPC này thường được sử dụng cho các NPC chức năng và NPC quái vật không cần nhiều AI.

Thủ Vệ Hoang Linh chỉ là quái tinh anh cấp thấp. Quái vật cấp bậc này thuộc vào dạng không có AI, nói chuyện với nó chẳng khác gì là đang nói chuyện với số liệu cả.

Vương Viễn chủ động chào hỏi với Thủ Vệ Hoang Linh, lẽ nào hắn không biết phân loại NPC trong game sao?

“Bái kiến thượng tiên!”

Nhưng khi mấy người vừa mới dứt lời, bọn họ đã nghe thấy tiếng Thủ Vệ Hoang Linh kia trả lời: “May thay nhờ có thượng tiên tương trợ, chúng ta mới có thể bảo vệ Hoàng Lăng khỏi sự quấy nhiễu của những tên yêu tà đạo chích kia.”

“? ?? ?! !!”

Trông thấy Thủ Vệ Hoang Linh thật sự có thể đối thoại, đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí không khỏi sửng sốt.

Mà Vương Viễn lại cười xua tay nói: “Đâu có đâu có, đó chẳng qua chỉ là nhấc tay chi lao (việc nhỏ, không đáng đề cập, tiện tay mà làm) mà thôi, chút việc vặt vãnh đâu có gì đáng nói.”

“Đối với thượng tiên mà nói, đó chẳng qua chỉ là một việc vặt vãnh. Nhưng đối với những thủ vệ như chúng ta mà nói, đó chính là việc cả đời.” Thủ Vệ Hoang Linh nói: “Chỉ là, haizz…”

Nói đến đây, dường như Thủ Vệ Hoang Linh có điều gì khó nói nên chỉ biết thở dài bất đắc dĩ.

“Tiểu tướng quân cớ gì phải thở dài than ngắn!” Trông thấy vẻ mặt của Thủ Vệ Hoang Linh, Vương Viễn đã có vài phần nắm chắc, hắn hỏi tiếp.

Thủ Vệ Hoang Linh im lặng một lúc, sau đó sợ hãi nói: “Thượng tiên giúp đỡ ta đẩy lùi quân địch, tiểu nhân khó lòng hồi báo hết. Lẽ ra không nên làm phiền thượng tiên thêm nữa, nhưng hiện giờ mặc dù những tên trộm mộ kia đã rút lui, nhưng trong hoàng lăng vẫn còn kẻ địch mạnh đang ẩn nấp… Chẳng hay thượng tiên có thể giúp ta trừ bỏ mối hoạ lớn trong lòng hay không?”

Thủ Vệ Hoang Linh vừa mới dứt lời, Vương Viễn và đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí lập tức nhận được nhắc nhở nhiệm vụ của hệ thống: [Ngươi đã kích hoạt nhiệm vụ vòng thứ hai của phụ bản – “Tà chủ Hoàng Lăng”, có muốn nhận hay không?”]

“Chuyện này… Còn như này được nữa hả?”

Trông thấy nhiệm vụ của vòng thứ hai thật sự được kích hoạt nhờ vào việc Vương Viễn chủ động hỏi han, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Mẹ nó, thế này cũng lừa nhau quá.

Theo tiến trình nhiệm vụ bình thường, sau khi hoàn thành màn hiện tại của phụ bản, màn tiếp theo sẽ tự động được mở ra. Dù nó không tự động được mở ra thì NPC cũng sẽ chủ động tiếp cận để tuyên bố nhiệm vụ mới.

Mà phụ bản này lại yêu cầu người chơi phải chủ động đi hỏi, điều này đúng là rất ảo ma…

Chẳng qua nghĩ lại thì cũng đúng thôi, người ta cũng đã nói “Lẽ ra không nên làm phiền người chơi thêm nữa”, đương nhiên sẽ chẳng lý nào lại chủ động chạy đến tuyên bố nhiệm vụ mới. Vì vậy, phụ bản đòi hỏi người chơi sau khi tích góp đủ hảo cảm thì phải tự mình đến hỏi chuyện.

“Nhận!”

Cuối cùng, tiến độ nhiệm vụ cũng đã được tiếp tục. Bạch Hạc Lưỡng Sí không nói hai lời trực tiếp nhấn vào nút xác định.

Vương Viễn nói: “Nhập gia tuỳ tục, làm việc thì phải có đầu có đuôi. Các ngươi có chuyện gì khó xử thì cứ nói là được.”

Thủ Vệ Hoang Linh chỉ vào bức tường ngay đằng trước, vung binh khí trong tay lên, một lớp rêu và cỏ xỉ trên bức tường được cạo xuống để lộ bốn chỗ lõm.

Sau đó Thủ Vệ Hoang Linh nói: “Phía sau của mộ thất vốn là phòng chứa đồ, nhưng sau đó lại bị một yêu nhân tà đạo tự xưng là Tà Chủ chiếm cứ, đổi tên thành động Xương Khô… Ngày đêm hấp thụ long khí của chủ hoàng lăng và âm khí trong lăng mộ, giống như đang luyện công pháp tà môn gì đó. Chúng ta đều là Âm thần, phải dựa vào long khí và âm khí nơi đây để kéo dài hơi tàn. Nếu để kẻ đó hút sạch linh lực trong lăng mộ, chúng ta sẽ chẳng còn chỗ để an thân nữa. Kính mong thượng tiên có thể loại bỏ yêu tà cứu vớt chúng ta.”

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã nhận nhiệm vụ “Tà Chủ Hoàng Lăng”

“Vân Trung lệnh! Là Vân Trung lệnh!”

Trông thấy phần thưởng của nhiệm vụ, Bạch Hạc Lưỡng Sí bèn hào hứng nói: “Không sai, Ngọc Trụ Đồng Tử chính là BOSS mà ta muốn tìm.”

Nói xong, Bạch Hạc Lưỡng Sí đã ngự kiếm bay đến bên dưới vách tường mộ thất, ráp bốn tấm lệnh bài vào bốn chỗ lõm bên trên theo thứ tự “Mạc Kim”, “Bàn Sơn”, “Tá Lĩnh”, “Phát Khâu”.

“Ầm ầm!”

Sau khi tấm lệnh bài cuối cùng được ấn vào, vách tường mộ thất vốn đang được đóng kín đã chậm rãi tách ra tạo thành một lỗ hổng, cảnh tượng tiếp theo đã được mở ra.

Đám người Vương Viễn theo chân Bạch Hạc Lưỡng Sí băng qua vách tường đi tới phía sau mộ thất.

Cảnh tượng đột nhiên thay đổi, mộ thất âm u trước mắt bọn họ lập tức hoá thành một hoa viên ngập tràn ánh sáng. Trong hoa viên, chim hót hoa nở, bướm ong bay lượn tưởng như hai thế giới khác hoàn toàn với mộ thất âm u kia.

Sự tương phản này khiến người ta chẳng tài nào trở tay kịp. Đâu ai ngờ được rằng đằng sau một mộ thất u ám lại tồn tại một thế giới như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!