“Đông ~ ong ~”
Trong lúc đám Vương Viễn đang hoảng hốt, bọn họ lại nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn vô cùng nặng nề, giống như đang giãi bày nỗi ưu thương khiến người nghe không khỏi xúc động.
Lần theo tiếng đàn, chỉ thấy một vị đạo nhân khoác trường bào màu tím đang ngồi dưới gốc cây quế gẩy nhẹ dây đàn.
Bên cạnh vị đạo nhân có một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh, trong quan tài có một người con gái đang nằm. Nàng đã chẳng còn hơi thở song sắc mặt vẫn hồng hào giống như là đang ngủ.
“Đang! !”
Lúc cả đám bước vào bên trong hoa viên, tiếng đàn đột nhiên dừng lại.
Đạo nhân áo tím chậm rãi ngẩng đầu lên.
Không thể không nói vị đạo nhân này trông thật sự vô cùng tuấn tú, mặt như Quan Ngọc, môi hồng răng trắng, anh tuấn nhưng vẫn không mất đi sự nam tính.
“Các ngươi đã đến rồi!”
Trông thấy đám Vương Viễn, đạo nhân có vẻ cũng không hề cảm thấy ngoài ý muốn, giống như đang chào đón những người bạn cũ.
“Ngươi chính là Tà Chủ?” Bạch Hạc Lưỡng Sí bèn hỏi với vẻ nghi hoặc.
Đạo nhân áo tím này trông cực kỳ tiên phong đạo cốt, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chữ “tà” cả.
“Không sai! Ta chính là Ngọc Trụ Đồng Tử Lý Vân!” Đạo nhân áo tím kia gật đầu một cách hờ hững.
[Tà chủ – Ngọc Trụ Đồng Tử Lý Vân]
Cảnh giới: Hoá Thần tầng mười.
Khí huyết: Đầy
Pháp lực: Dư thừa
Tiên thuật: Ất Mộc Hỗn Nguyên
Thiên phú: Cự Khuyết
Giới thiệu: Vốn dĩ là Đồng Tử Thiên giới, hạ phàm làm yêu, tu vi sâu hiểm khó dò, có đạo hạnh vạn năm.
“Thiên phú chẳng ra sao cả…”
Trông thấy thuộc tính của Lý Vân, mọi người không khỏi có phần đồng cảm.
Theo lý mà nói, tu vi Hoá Thần đúng là rất mạnh đối với những người chơi ở giai đoạn hiện tại, nhưng điều này cũng phải phụ thuộc vào bối cảnh.
BOSS Hóa Thần bình thường thì thôi không nói, nhưng Lý Vân này không những có đạo hạnh vạn năm mà còn là người ở trên Thiên giới xuống, nhưng tu vi chỉ vỏn vẹn ở cảnh giới Hoá Thần, thật sự có hơi kém… Đạo hạnh vạn năm này không phải tu luyện lên người con chó rồi chứ?
Vốn dĩ mọi người nghe nói là yêu nghiệt đến từ Thiên giới, trong lòng còn có chút sợ hãi, nhưng hiện giờ đã yên lòng rồi.
Tất cả mọi người đều là cao thủ hàng đầu, nói gì mà một mình vượt cấp đánh với BOSS Hóa Thần có lẽ bọn họ không làm được, nhưng muốn toàn thân trở ra thì lại không khó. Lúc này năm đánh một chẳng phải là dễ như trở bàn tay.
“Nếu là ngươi, vậy chắc ngươi cũng biết mục đích chúng ta đến đây!” Bạch Hạc Lưỡng Sí đọc kịch bản một cách nghiêm túc: “Ngươi vốn là Đồng Tử Thiên giới, lại muốn hạ phàm làm yêu, thiên lý bất dung. Hôm nay, ngươi phải nhanh chóng cùng ta về Thiên Đình phục mệnh. Nếu không, đừng trách ta kiếm hạ vô tình.”
“E rằng bây giờ ta chưa thể trở về với ngươi được.” Lý Vân thản nhiên nói: “Chuyện của ta vẫn chưa làm xong. Mời các ngươi trở về cho, đừng quấy rầy ta thanh tu. Đợi đến lúc mọi chuyện được giải quyết, ta ắt sẽ trở về.”
“? !”
Nghe xong lời Lý Vân nói, mọi người có phần sửng sốt. Khá lắm, người ta cầm giấy tới cửa bắt người, nghi phạm lại bảo mình muốn nghỉ ngơi, hẹn ngày khác đến bắt. Bọn họ chưa từng gặp qua kẻ nào kiêu ngạo như vậy.
“Xin lỗi, hôm nay chúng ta nhất định phải mang ngươi về phục mệnh!” Bạch Hạc Lưỡng Sí vẫn kiên quyết không nhân nhượng.
Dù sao cũng liên quan đến truyền thừa của mình, bên mình có thể châm chước nhưng bên phía Tân Thiên Quân kia chắc chắn sẽ không châm chước. Người bình thường ắt sẽ không làm chuyện giúp đỡ người khác rồi để bản thân chịu thiệt.
“Haizz!” Lý Vân thở dài một cách bất đắc dĩ, sau đó nói: “Một khi đã như vậy, ta đành phải giết hết các ngươi!”
Giọng điệu của Lý Vân vẫn lạnh nhạt như lúc đầu, giống như việc giết chết năm người trước mặt nhỏ đến mức chẳng khác nào nghiền chết một con kiến.
Giọng nói của tên Lý Vân này rất ôn hòa, nhưng thái độ lại cực kỳ kiêu ngạo.
Cảm giác đó giống như một người có nét mặt rất hiền hòa, mỉm cười nói với ngươi: “Ta muốn giết ngươi…”
Thậm chí còn khiến ngươi không biết y đang nói đùa hay là nói thật nữa.
Hơn nữa người này ra tay cũng cực kỳ dứt khoát.
Sáu chữ “giết sạch tất cả các ngươi” này vừa nói xong, đột nhiên Lý Vân chỉ ngón tay về phía trước, cây cối hoa cỏ trong sân bắt đầu không ngừng biến đổi lắc lư che chắn cho Lý Vân.
Ngay sau đó, những sợi dây leo bay lên như những con rắn dài, phóng thẳng về phía đám người Vương Viễn.
“Kim Cương Bích Lũy!”
Lúc này, Công Đức Vô Lượng phản ứng cực nhanh, mở Kim Cương Bích Lũy lên, một đường sáng vàng bảo vệ trước cơ thể mọi người.
“Hê, chỉ có một chút tài mọn!”
Lý Vân mỉm cười, thu mấy chục sợi dây leo giữa không trung lại, gom lại với nhau, sau đó xoắn vào, bện lại vào với nhau, biến thành một sợi dây leo khổng lồ với đường kính to hơn một mét.
Lúc này, y vung một nắm đấm vào không trung, dây leo cũng theo đó hóa thành nắm đấm, thụi một đấm mạnh lên Kim Cương Bích Lũy.
“Coong!”
Một tiếng vang lớn, ánh sáng vàng trước mặt Công Đức Vô Lượng vỡ thành tiếng, hóa thành những điểm sáng nhỏ biến mất giữa không trung.
Công Đức Vô Lượng bị đẩy lùi về sau chừng bảy, tám bước, khó khăn lắm mới đứng vững người được, phun ra một ngụm máu tươi, thanh máu trên đầu rớt chừng một phần ba.
“Tiểu Đức!”
Thấy Công Đức Vô Lượng còn chưa đến một hiệp đã bị đánh thành thương nặng, đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí không khỏi quá sợ hãi.
Thể chất giữa người với người khác nhau, giữa người chơi Phạn Thiên Tông cũng phân chia cao thủ cao và thấp.
Công Đức Vô Lượng là hạng người gì?
Một trong những cao thủ đương thời của Vạn Thánh Sơn, là Tanker đứng đầu của chiến đội mạnh nhất trong nước, hiển nhiên nghĩ cũng biết tu vi hắn ta thế nào, người này không chỉ có tu vi cực cao, mà một thân trang bị cũng là hàng cực phẩm.
Trong tay người chơi Phạn Thiên Tông bình thường có [Kim Cương Bích Lũy] miễn dịch tám mươi phần trăm sát thương, ở trong tay của Công Đức Vô Lượng, dựa vào sự hỗ trợ của trang bị, đã trực tiếp tăng lên thành chín mươi phần trăm, sau khi mở kỹ năng cũng sánh ngang Kim Cương Bất Hoại Chi Khu của Vương Viễn.
Hơn nữa, lượng máu của hắn ta cũng cao đến khiếp người.
Một người chơi dòng Tanker phòng thủ cao, máu dày như vậy, lại còn là cao thủ hàng đầu, một mình kháng BOSS cũng là chuyện thường ngày như cơm bữa, cho dù chưa từng đối kháng với yêu thú Hóa Thần kỳ, nhưng bị người ta đánh thành cái dạng này chỉ trong một hiệp thì cũng là lần đầu tiên.
Không chỉ đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí ngạc nhiên, mà Vương Viễn cũng thầm kinh ngạc.