Vương Viễn chạy lên trời, nhân lúc Lý Vân đang đắc ý mà vòng đến sau người y, ngay khi y đang kết ấn, thi pháp, không hề có một chút phòng bị nào, thì bất chợt cho y một đòn [Thiên Hạ Vô Song].
Trong trạng thái Thiên Ma Huyết Độn, Thiên Hạ Vô Song tụ đầy khí có lực gây sát thương chính gấp ba mươi lần, chỉ một gậy đã đánh cho đầu gỗ của y nát vụn.
“Soạt!”
Nhưng ngay lúc mọi người đều cho rằng Lý Vân đã hoàn toàn phế rồi, đột nhiên dưới chân y lại nổi lên ánh sáng màu xanh lục.
Vốn dĩ trên hai vai y đã trống không, lại đón gió lóe lên, mọc ra một cái đầu. Lý Vân lắc đầu, vậy mà lại lông tóc vô thương.
“Cái… cái đệt!”
Thấy y mở hack một cách không có lý lẽ như vậy, không chỉ mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí, mà ngay cả Vương Viễn cũng không nhịn được mà chửi thành tiếng.
“Làm sao đây?”
Đường Sơn Táng hỏi với vẻ vô cùng nôn nóng: “Mở người máy khổng lồ, khó đối phó cũng thôi đi, con mẹ nó còn đánh mãi không chết, đây là đang chơi người ta sao?”
“Đúng đó! Năng lực hồi phục chó má này cũng mạnh quá rồi, đầu nát bét còn có thể mọc ra…”
“Năng lực hồi phục?”
Đôi mắt của Vương Viễn híp lại, nói: “Ta có cách rồi!”
“Cách gì?” Mọi người hỏi với vẻ tò mò.
“Đương nhiên là chặt đứt gốc rễ của y rồi!” Vương Viễn nói: “Đánh chết cái thứ hàng này chẳng qua chỉ hao chút sức lực, mấu chốt là tên này có thể hồi phục không giới hạn, chỉ cần chặt đứt khả năng hồi phục của y là xong.”
“Chặt đứt khả năng hồi phục á?”
Kiếm Hàn Tây Bắc nói: “Đây là hoa viên, đi đâu cũng toàn là cây cối hoa cỏ, ở đâu có cây thì ở đó y có thể hồi phục, làm sao mà chặt?”
“Xóa sổ cái hoa viên chứ sao!” Vương Viễn thản nhiên đáp.
“?”
Mọi người sững sờ đáp: “Đây là cảnh, xóa kiểu gì?”
Cảnh trong trò chơi có thể bị hư hoại trong trận chiến, nhưng muốn xóa sổ toàn bộ… vậy cũng rất khó.
“Khà khà!”
Vương Viễn cười khà khà, đáp: “Không có gì mà một mồi lửa không giải quyết được!”
Trong lúc nói chuyện, Vương Viễn lôi pháp bảo hồ lô ra, nhắm thẳng hồ lô vào thân cây dưới chân.
“Tật!” Hắn vỗ vào đáy hồ lô, những luồng lửa phun ngay ra ngoài, rơi lên thân cây.
“Phừng!” Lửa gặp gỗ thì cháy, bắt đầu lan rộng ra xung quanh.
“Còn có thể như vậy nữa sao?”
Mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí thấy vậy thì sững sờ, cũng nhao nhao lôi pháp bảo ra nhắm vào cây cối xung quanh, bắt đầu phóng hỏa.
“Đồ khốn! Dám đốt hoa viên của ta!” Lý Vân thấy mấy tên xấu xa này phóng hỏa đốt vườn, lập tức nổi giận, duỗi hai tay tới, vồ mạnh xuống đất đất rồi quát: “Can Lâm Thiên Giáng!”
“Rào rào rào rào!” Những dòng nước từ trời giáng xuống, dập tắt toàn bộ ngọn lửa trên mặt đất.
“Ơ kìa?”
Ngọn lửa bị dập tắt khiến tất cả mọi người cực kỳ bất ngờ, không ngờ Lý Vân này còn có pháp thuật hệ thủy nữa, người này cao hơn bốn mươi mét, pháp thuật hệ thủy bình thường được y dùng mang tới hiệu quả bao trùm phạm vi, tốc độ phóng hỏa hoàn toàn không theo kịp tốc độ dập lửa của y.
“Ta chặn hắn! Các ngươi tiếp tục đi!”
Vương Viễn tung người nhảy lên không trung, bay tới trước mặt Lý Vân.
“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám cản ta?”
Lý Vân thấy Vương Viễn không biết tự lượng sức mình, lại muốn tới đánh chính diện với mình, y vung mạnh một quyền mang theo ánh sáng xanh lục đập thẳng về phía Vương Viễn, cách mấy trượng, Vương Viễn đã có thể cảm giác được áp lực gió lớn mạnh rồi.
Thân cây sau lưng hắn lại càng bị quyền phong thổi gãy thân.
Mà đối với một đòn ra sức này của y, Vương Viễn cũng không hề né tránh, hai tay giơ lên, lại sử dụng [Kiến Long Tại Điền].
“Vù!”
Một quyền của Lý Vân đập lên tường khí của Kiến Long Tại Điền, sức mạnh tan biến.
Vương Viễn nhấc tay phải, trở tay dùng một chiêu [Tiềm Long Vật Dụng].
Lý Vân đã từng chịu thiệt một lần, hiển nhiên lần này đã có sự đề phòng, y hơi nghiêng người, chưởng lực sượt qua thân, đồng thời lại đấm một quyền vào đầu hắn.
Cự quyền của y to gần bằng người Vương Viễn… một quyền này vung tới, còn nặng nề hơn một quyền trước.
“Tới thì tốt!”
Hắn xòe rộng mười ngón tay, đột nhiên đẩy chéo hai cánh tay lên trên.
“Ầm!”
Một tiếng vang lớn.
Cự quyền của Lý Vân bị hắn dùng song chưởng đỡ được.
Chỉ thấy cơ bắp toàn thân nhô lên thật cao, bị sức mạnh to lớn này húc lùi mấy mét, rãnh sâu dưới chân đã cho thấy lực đạo từ một quyền vừa rồi của Lý Vân.
“Hừ hừ!”
Lý Vân cười lạnh một tiếng, lại dùng sức, định nghiền chết Vương Viễn bằng một quyền.
Vương Viễn vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công đến cực hạn để ngăn cản, nhưng Lý Vân lại là BOSS loại hình sức mạnh dưới trạng thái pháp tướng người gỗ. Tuy rằng Vương Viễn là thể tu, nhưng chẳng qua cảnh giới cũng chỉ mới là Kim Đan tầng mười, còn Lý Vân có tu vi Hóa Thần tầng mười, hai người cách tận hai mươi cấp… có thể ngăn được thế nào?
Nhưng có thể đấu sức với BOSS trong trạng thái pháp tướng đến tận đây đã là chuyện trước kia không có, sau này càng không có rồi.
Nắm đấm của Lý Vân giáng xuống từng chút một, Vương Viễn dần dần hết sức chống dỡ.
“Châu chấu đá xe! Không biết tự lượng sức mình.” Khóe miệng của Lý Vân hơi nhếch lên, lộ ra vẻ mặt đắc ý.
Mà Vương Viễn thì lại cắn chặt răng, chợt quát một tiếng: “Pháp tướng ba đầu sáu tay, mở!”
Lời vừa nói ra! Pháp thuật cũng theo sau!
Hai cánh tay trái phải của Vương Viễn, mỗi bên mọc ra một cái đầu, dưới sườn mọc ra bốn cánh tay, sáu cánh tay đồng thời ấn lên nắm đấm của Lý Vân.
Ba ba thành chín!
Lực đạo của Vương Viễn lập tức tăng lên gấp chín lần.
Đột nhiên Lý Vân cảm giác được một nguồn sức mạnh không thể chống đỡ nổi, thân hình lảo đảo, suýt chút nữa thì đứng không vững.
“?”
Ngay khi y nhìn thấy pháp tướng ba đầu sáu tay của hắn, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.
Pháp tướng ba đầu sáu tay đừng nói là ở tiên linh giới, cho dù là ở thiên giới, cũng được tính là thần thông đỉnh cao, người biết thần thông này, có người nào không phải là thần tướng hạng nhất ở thiên giới, hơn nữa còn đều là sự tồn tại không thể chọc vào.
Lúc này nhìn thấy Vương Viễn ở trước mặt đột nhiên sử dụng thần thông này, trong lúc nhất thời Lý Vân sợ đến mức hồn bay phách lạc, chỉ vào Vương Viễn với vẻ nơm nớp lo sợ: “Ngươi… ngươi là ai? Tại sao biết…”
“Bốp!”
Lý Vân còn chưa nói xong, Vương Viễn đã giơ ba cây gậy sắt phi người lên, ba cây gậy đồng thời giáng xuống, đánh gãy cánh tay đang chỉ vào mình của Lý Vân ngay tại trận!
Thần thông ba đầu sáu tay chỉ duy trì một trăm hai mươi giây, hắn nào có rảnh để dài dòng với Lý Vân.