Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1757: Chương 1756: Lý Vân tuyệt vọng

“Ngươi ngươi ngươi…” Lý Vân sợ hãi bay màu.

Ngạc nhiên là sau khi Vương Viễn mở pháp tướng, thực lực đã tăng mạnh. Mà hoảng là vì có trời mới biết chỗ dựa sau lưng tên này là ai.

Nếu là tên trâu bò đó, thì lão quân gia còn nói chuyện được, nếu là đứa trẻ đó, vậy cùng là đồng nghiệp ở thiên giới, chắc hẳn sẽ nể vài phần tình xưa, nhưng sợ là sợ đó không phải là con người.

Người đó cũng không có tính cách tốt gì, năm đó vì không mời lão ăn cơm mà đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa, nếu như lúc này biết có người bắt nạt truyền nhân của lão, còn không phải…

Nghĩ đến đây, sau lưng Lý Vân phát lạnh.

Vương Viễn ở trạng thái mở pháp tướng, lại thêm Thiên Ma Huyết Độn, thực lực tăng lên gấp mười mấy lần, vốn dĩ không yếu hơn Lý Vân, lúc này trong lòng Lý Vân lại kiêng dè, lại càng bị hạn chế khắp nơi, tình thế nhất thời đảo ngược, từ áp chế Vương Viễn biến thành bị hắn áp chế.

Mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng không nhàn rỗi. Nhân lúc Vương Viễn và Lý Vân đánh nhau mà phóng hỏa khắp nơi.

Dưới sự hỗ trợ từ chưởng phong và cương khí sinh ra từ trong trận đấu giữa Vương Viễn và Lý Vân, ngọn lửa cháy hừng hực một màu đỏ tươi.

Chẳng qua chỉ trong mấy phút, toàn bộ khu vườn đã bị ngọn lửa bao phủ.

Thời gian vừa vặn, tuy rằng pháp tướng ba đầu sáu tay của Vương Viễn đã giải trừ, nhưng dư uy thì vẫn còn đấy.

Không có cây cối ở hoa viên làm chi viện, Lý Vân cũng mất đi khả năng hồi phục mạnh mẽ, cùng với bốn người Bạch Hạc Lưỡng Sí gia nhập đoàn chiến, tình thế chuyển biến bất ngờ, Lý Vân chỉ có sức chống đỡ mà không hề có sức đánh trả.

“Các ngươi… tại sao các ngươi muốn đuổi cùng giết tận ta? Lẽ nào chỉ mấy ngày cũng không đợi được sao?” Lý Vân nhìn thấy hoa viên bị mọi người đốt rụi, lại liếc mắt nhìn người phụ nữ nằm trong quan tài thủy tinh, gào lên một cách thảm thiết.

Sự thê lương trong giọng nói, và sự tuyệt vọng trong giọng diệu của y, khiến người nghe thấy đều cực kỳ buồn bã.

Vốn dĩ mấy người Vương Viễn còn muốn đè Lý Vân ra đánh, cũng không khỏi dừng tay lại.

Cơ thể người gỗ của Lý Vân đã tàn tạ không chịu được, vụn gỗ tróc ra khôi phục nguyên hình, y nằm trên đất máu me đầy mặt, nhìn mấy người với vẻ tức giận, nói: “Tại sao phải như vậy? Chẳng qua ta chỉ muốn cứu người mà thôi!”

“Cái này…” Vương Viễn gãi đầu, không biết nên đáp lại thế nào.

Nói thực, Lý Vân này quả thực cũng không thể tính là hạng gian ác, chẳng qua là trốn ở nơi này hút một ít âm khí mà thôi, chứ không phải loại người đại gian đại ác gì, mấy người mình xông vào vừa phóng hỏa vừa đánh người, ai đúng ai sai, nhìn cái là biết ngay.

Nhưng dù sao nhiệm vụ cũng không phải của mình, tuy rằng Vương Viễn có lòng đồng cảm, nhưng cũng không thể vì sự đồng cảm của mình, mà thật sự bỏ qua cho Lý Vân, khiến Bạch Hạc Lưỡng Sí bỏ lỡ truyền thừa.

Dù sao so với lợi ích thực tế, thì chuyện xưa yêu hận tình thù của NPC trong trò chơi chỉ là quả rắm!

Chỉ cần không phải là người chơi thiểu năng, trên cơ bản sẽ không vì cốt truyện bi thảm cỡ nào mà bỏ qua phần thưởng nhiệm vụ của mình.

“Xin lỗi nhé người anh em!”

Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng nói với vẻ đồng cảm và bất đắc dĩ: “Trước mặt pháp luật không cho phép khoan dung! Ngươi tự mình hạ giới đã phạm vào thiên điều, ta cũng chỉ làm theo luật thôi… đây chính là thiên lý!”

Thái độ làm người của hắn ta vẫn luôn rất chính trực, cho dù là đối nhân xử thế hay là thái độ đối với Lâm Bình Chi, thì tam quan của người này vẫn luôn rất đứng đắn, đây cũng là lý do tại sao Vương Viễn cũng không thể ghét hắn ta được.

Nếu như có thể châm chước, Vương Viễn không hề nghi ngờ người này thật sự sẽ thư thả cho vài ngày.

“Thiên lý! Thiên lý luôn đúng sao?” Lý Vân tức giận nói.

“Chưa chắc đã đúng! Nhưng trong quy tắc, chắc chắn không có sai.” Bạch Hạc Lưỡng Sí đáp.

“Ha ha ha!”

Lý Vân nghe vậy thì cười lạnh ba tiếng, thuận tay móc chủy thủ ra kề lên cổ mình, nói: “Ngươi đừng ép ta, thiên giới muốn bắt ta về, ta chết cũng là do ngươi không làm tròn bổn phận!”

“Cái này…”

Mấy người Vương Viễn đưa mắt nhìn nhau, lòng đồng cảm đối với Lý Vân đã không còn sót lại chút nào.

Con mẹ nó, người này thật không biết nói lý, vậy mà lúc này còn uy hiếp người chơi, lẽ nào đây chính là thủ đoạn cuối cùng của y?

“Lý đạo hữu đừng làm loạn!” Bạch Hạc Lưỡng Sí giật nảy mình, vội vàng khuyên can: “Ngươi chết rồi cũng có ích gì đâu? Ngươi là người của thiên giới, không vào luân hồi, cho dù có thành âm hồn, cũng không thể đào thoát được.”

“Ta chỉ muốn ở thêm vài ngày nữa!” Lý Vân liếc mắt nhìn người phụ nữ trong quan tài thủy tinh, nói với vẻ thảm thương.

“Ôi…” Vương Viễn thở dài một tiếng, bảo: “Phụ nữ có gì tốt đâu mà phải đến mức đó?”

“Phụ nữ rất tốt!” Mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí đồng loạt phản bác hắn.

“Ừm!” Lý Vân cũng gật mạnh đầu: “Một tên hòa thượng như ngươi thì hiểu cái gì.”

“Ta hiểu cái gì à?” Vương Viễn vỗ ngực, nói với Lý Vân: “Không phải là muốn hồi sinh người phụ nữ này sao? Chỉ cần ngươi đi theo bọn họ, chuyện này cứ giao lại cho ta!”

“Cái này…”

Bạch Hạc Lưỡng Sí kéo Vương Viễn lại, nói: “Ngưu ca, đừng nói lung tung… hắn là thần tiên còn không làm được, ngươi có thể làm được sao?”

Lý Vân cũng bán tin bán nghi, hỏi: “Dựa vào cái gì ta phải tin ngươi?”

“Ngươi thích tin thì tin, không tin thì thôi!”

Vương Viễn nhún vai, đáp: “Dù sao cho dù ngươi không tin thì cô ta cũng chẳng sống lại được, đến lúc đó ngươi còn phải bán mạng theo.”

“Chuyện này… ta…”

Lý Vân nghe được lời này của hắn, vốn dĩ còn đang tìm đến cái chết, lại đột nhiên do dự. Nếu như lời này là người khác nói, y chắc chắn sẽ không tin, nhưng nói ra từ trong miệng Vương Viễn, lại hoàn toàn là một khái niệm khác.

Dù sao hắn cũng là người lợi hại tinh thông thần thông pháp tướng ba đầu sáu tay.

Trên trời dưới đất, bất cứ người nào biết thần thông này, cũng đều là người có lai lịch lớn. Không phải con nuôi của Phật tổ, thì chính tài xế cận thân của Đạo tổ, hoặc là không ai trong tam giới dám chọc.

Cho dù Vương Viễn là đồ đệ của ai, muốn hồi sinh một người, chắc hẳn không tính là chuyện gì khó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!