Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1758: Chương 1757: Lý Vân xuất thân giàu có

“Thế nào đây? Đã suy nghĩ rõ ràng chưa?” Vương Viễn lại hỏi: “Ngươi chọn hai người cùng chết hay là chọn hai người cùng sống, đừng trách ta chưa nhắc nhở ngươi.”

“Được rồi!”

Lý Vân suy nghĩ một lúc, rồi đáp với vẻ bất đắc dĩ: “Nếu như thượng tiên có thể cứu sống Uyển Nhi, vậy Lý Vân bằng lòng dùng mạng báo đáp.”

“Ta cần mạng ngươi làm gì?” Vương Viễn phất tay, nói: “Có thần khí, công pháp gì thì giao hết ra đây cho ta là được.”

“Ta…” Lý Vân có hơi khó xử.

“Ngươi xem! Ta đã nói ngươi không đáng tin rồi mà.” Vương Viễn khinh bỉ bảo: “Còn nói cái gì mà lấy mạng báo đáp, kêu ngươi bỏ có chút máu mà còn do dự, con người ngươi không thành thật, ta không thích.”

Lý Vân đáp: “Ta nói lấy mạng báo đáp chứ có nói lấy vật báo đáp đâu.”

“Không sao!” Vương Viễn nói: “Ngươi chết rồi ta vẫn có thể mò ra được thôi.”

“Ngươi không sợ không hoàn thành nhiệm vụ sao?” Lý Vân nghe thấy vậy, sắc mặt cũng thay đổi.

“Liên quan đếch gì đến ta, cũng không phải nhiệm vụ của ta.” Vương Viễn nhún vai, bảo: “Tiểu tăng chỉ thấy ngươi đáng thương, nên muốn giúp ngươi một phen, nhưng ngươi lại coi tiểu tăng thành loại người gì hả?”

“Cái này…”

Không chỉ Lý Vân, mà mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí đều bị hắn quay chóng mặt.

Đúng vậy, rốt cuộc hòa thượng này đang muốn làm gì? Thật sự vì thấy Lý Vân đáng thương sao?

Vương Viễn nói vơi vẻ vô cùng nghiêm túc: “Nhiệm vụ là của lão Bạch, sự sống chết của ngươi cũng chẳng liên quan gì đến ta hết. Nhưng hành động của ta có thể quyết định ngươi và cô gái đó có thể sống được hay không, đã hiểu rõ quan hệ nhân quả này chưa?”

“Ồ…” Lý Vân gật đầu, bị Vương Viễn lôi vào tròng.

“Hắn là hắn, ta là ta!” Vương Viễn lại nói: “Hai người chúng ta cũng không có quan hệ chia sẻ lợi ích nào cả, hiểu chưa?”

“Hiểu!” Lý Vân gật đầu.

“Tiểu tăng muốn cứu ngươi, chỉ bởi vì ta chính là một người cao thượng, có đúng không?” Vương Viễn tiếp tục lừa đảo.

“Đúng!” Lý Vân bị lừa đến đầu óc choáng váng.

“Cho nên, ngươi nhẫn tâm vắt cổ chày ra nước với một người cao thượng như ta sao?” Vương Viễn nói: “Ngươi phải rõ ràng, tiểu tăng cũng không tham lam đồ trên người ngươi, nhưng tiểu tăng cũng không phải là một người lãng phí, ngươi chết rồi ta chắc chắn sẽ sờ thi thể.”

Nói đến đây, hắn lại liếc mắt nhìn người phụ nữ trong quan tài thủy tinh, bảo: “Đúng rồi, trên người cô gái này chắc hẳn…”

“Thượng tiên!”

Vương Viễn còn chưa nói xong, Lý Vân đã lập tức ngắt lời, nói: “Có ơn tất báo là chuyện nên làm, ngươi không cần nhiều lời!”

Nói xong, Lý Vân móc một cái hộp từ trong lòng ra, đặt vào trong tay hắn một cách nghiêm túc vào nói: “Sau khi tại hạ về trời phục mệnh, vật ngoài thân cũng không dùng đến được, không bằng biếu cho thượng tiên, tạm thời coi như phí thuốc thang của Uyển Nhi đi.”

“Ngươi không cần miễn cưỡng.” Vương Viễn liếc mắt nhìn cái hộp, bảo.

“Không miễn cưỡng, tuyệt đối không miễn cưỡng! Đều là xuất phát từ tận đáy lòng!” Lý Vân gật đầu một cách nghiêm túc.

“Vậy tiểu tăng từ chối thì lại bất kính, nhận rồi thì lại thấy thẹn, ha ha.” Vương Viễn cười ha ha, nhận cái hộp qua.

“Đây… đây là cách nói gì vậy?”

Một nhóm người Bạch Hạc Lưỡng Sí đã nhìn đến ngu người… bản lĩnh lừa người của Vương Viễn còn mạnh hơn thủ đoạn đánh nhau của hắn ba phần.

Rõ ràng là dọa dẫm bắt chẹt, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, chỉ mấy câu đã lừa được người ta, không chỉ khiến Lý Vân ngoan ngoãn giao đồ ra, mà còn khiến y coi hắn thành người cao thượng.

Con mẹ nó…. hay là người này muốn lừa người chết thành sống chắc?

Trước đó, mọi người tỏ ra nghi ngờ sâu sắc, nhưng lúc này bọn họ lại tin tưởng vững vàng, bởi vì bọn họ cảm thấy hắn chắc chắn có bản lĩnh nói cho người chết sống dậy.

Thứ trên người đều giao hết ra rồi, lại có lời hứa của Vương Viễn nên đương nhiên Lý Vân sẽ không tìm đường chết nữa, y ném chủy thủ trong tay vào tay Đường Sơn Táng ở bên cạnh.

“Ế?”

Đột nhiên Đường Sơn Táng nhận lấy chủy thủ, kinh ngạc kêu lên: “Là tiên binh!”

“Đậu má, thật hay giả đó?”

Mọi người đều ngạc nhiên khi nghe được lời này của hắn ta, lúc này, Đường Sơn Táng đã gửi thuộc tính của chủy thủ ra.

[Cự Khuyết – Địa] (Tiên binh)

Thuộc tính: Mộc.

Phẩm giai: Tiên binh bậc năm.

Ngoại công: + 423%.

Nội công: + 0%.

Tốc độ bay: 450km/h.

Trạng thái: Chưa luyện hóa.

Người sở hữu: Không.

Bối cảnh: Cự Khuyết do Chung Nam Sơn Kim Tiên dùng gỗ cây tùng luyện chế thành, Ngọc Trụ Đồng Tử đã dùng thân dưỡng kiếm trong mười nghìn năm mới có được bản thể tiên binh.

“Cái đù! Đây đúng thật là tiên binh rồi!”

Nhìn thấy thuộc tính của [Cự Khuyết], nước miếng của mọi người đều chảy hết ra.

Trong mắt của loại cao thủ ở cấp bậc như Vương Viễn và Bạch Hạc Lưỡng Sí, thì tiên binh không tính là thứ rất hiếm có, dù sao thì bất cứ người chơi nào có tiền đều từng làm nhiệm vụ thần binh trước khi phi thăng, tiên binh giả cũng rất nhiều.

Cho dù là tiên binh Đấu Chiến trong tay Vương Viễn, cũng là do thần binh luyện hóa ra.

Nhưng đây là lần đầu tiên gặp được loại tiên binh thật, có được từ trong tay BOSS chân chính, nguyên nước nguyên vị giống như hệ thống này.

Thuộc tính chính thì khỏi cần phải nói, tấn công thuộc tính kép trong Đấu Chiến của Vương Viễn cũng cộng thêm một trăm năm mươi phần trăm, [Cự Khuyết] này thân là tiên binh bậc năm, tuy rằng không có cộng thêm nội công, nhưng ngoại công lại trực tiếp đạt đến hơn bốn trăm hai mươi phần trăm, chắc chắn là số một, không có đối thủ trong trò chơi hiện tại.

Tốc độ bay cơ bản khác, lại càng đạt đến bốn trăm năm mươi dặm một giờ khủng khiếp.

Hơn nữa năm thuộc tính kèm theo, cái nào cũng đều có tính thực dụng cực mạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!