Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1759: Chương 1758: Lý Vân xuất thân giàu có (2)

Thân là nhân tộc, quái vật đối lập trận doanh và thường đánh nhau, trên cơ bản đều là yêu tộc, cộng thêm sát thương yêu tộc lên ba trăm phần trăm, trực tiếp nâng lực gây sát thương chính của người sở hữu lên ba lần, hơn nữa còn mang theo loại thuộc tính sát thương đặc thù như độc thương này.

Thiên Cơ Các chia thành ba hệ cung, ám sát, và cơ quan, hệ ám sát được xác định là nghề nghiệp PVP đỉnh cấp trong tiên linh giới, nhưng cũng có khuyết điểm khá lớn, đó chính là máu cực thấp.

Hiển nhiên khi đối kháng với người chơi không cần máu quá cao, nhưng trong trạng thái PVE, nếu như máu thấp, khả năng sinh tồn không theo kịp, chỉ có thể gây bùng phát một trận rồi chạy thật nhanh, mà không thể liên tục gây sát thương chính, gặp phải đối thủ da dày thịt béo lại càng chịu thiệt hơn, cho nên Thiên Cơ Các đánh nhau thì vô địch, còn cày quái lại rất khổ sở.

Bị động Hồi Xuân của [Cự Khuyết], chuyển hóa sát thương thành máu của bản thân, trực tiếp bù đắp khuyết điểm đang có của hệ ám sát Thiên Cơ Các, khiến người sở hữu không còn sơ hở, lại thêm pháp thuật khống chế chủ động, chỉ cần có vũ khí này, đã có thể biến một nghề nghiệp thành nghề toàn diện có thể đánh, có thể kháng, có thể khống chế, có thể gây sát thương chính.

Đây chính là điểm mạnh của tiên binh chân chính, nào phải thứ những tiên binh được luyện hóa từ thần binh có thể so bì được.

Lúc này, Vương Viễn có hơi ghen tỵ, tiên binh như vậy lại bị người ta lấy đi, cứ cảm thấy vô cùng khó chịu… Cho dù không có người chơi nào trong Một Đám Ô Hợp dùng chủy thủ, và bản thân Vương Viễn cũng không dùng đến chủy thủ.

“Kiến thức nông cạn!”

Lý Vân nhìn vẻ mặt của mấy người này sau khi trông thấy [Cự Khuyết], không nhịn được mà bĩu môi, đồng thời cũng cảm thấy bi ai cho bản thân đã bị mấy tên chưa trải sự đời này đè ra đất đánh.

“Con người ngươi thật tùy tiện!”

Vương Viễn nói với Lý Vân với vẻ bất mãn: “Loại bảo bối như tiên binh này, vậy mà ngươi lại không cho ta!”

Lý Vân đáp: “Thượng tiên chớ có nói đùa như vậy, ngươi có ơn tái sinh với tại hạ, làm sao tại hạ có thể bên nặng bên nhẹ được? Thứ trong cái hộp đó của ngươi mới là bảo bối thật kìa!”

“Bảo bối thật?”

Trước mắt mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí sáng ngời, nói: “Ngưu ca, mau mở cho chúng ta xem đi.”

Trong mắt mọi người, [Cự Khuyết] đã là trang bị hàng đầu rồi, nhưng nghe ý tứ của Lý Vân, thì hình như lại không đáng nhắc tới so với thứ ở trong tay Vương Viễn, rốt cuộc thì trong cái hộp đó có pháp bảo tiên binh gì?

Vương Viễn cũng vô cùng bối rối, vội vàng mở cái hộp trong tay ra.

“Vù!”

Hộp mở a, một tia sáng xanh vọt thẳng lên trời từ trong chiếc hộp, đồng thời mang theo hương thơm thoang thoảng.

Ánh sáng tản đi, trong tay Vương Viễn có thêm một thanh trường kiếm và một quyển sách.

[Cự Khuyết – Thiên] (Tiên binh)

Thuộc tính: Mộc.

Phẩm giai: Tiên binh bậc năm.

Ngoại công: + 0%.

Nội công: + 430%.

Tốc độ bay: 450km/h.

Trạng thái: Chưa luyện hóa.

Người sở hữu: Không.

Bối cảnh: Cự Khuyết do Chung Nam Sơn Kim Tiên dùng gỗ cây tùng luyện chế thành, Ngọc Trụ Đồng Tử đã dùng thân dưỡng kiếm trong mười nghìn năm mới có được bản thể tiên binh.

[Ất Mộc Hỗn Nguyên]

Phân loại: Tiên thuật.

Phẩm giai: Chưa rõ.

Điều kiện học: Thuộc tính hệ mộc 35.

Giới thiệu bối cảnh: Mượn sức mạnh của trời đất, hóa thân thành pháp tướng hỗn nguyên.

“Cái này… cái này…”

Vương Viễn mở thuộc tính ra khiến mọi người hoàn toàn ngây người.

Bọn họ hoàn toàn không ngờ, Cự Khuyết Kiếm lại được chia thành hai thanh Thiên và Địa, một thanh chủy thủ tấn công vật lý, và một thanh kiếm tấn công pháp thuật.

Địa Kiếm có thể độc, có thể khống chế, có thể hồi máu, Thiên Kiếm thì có thể đánh, có thể bơm máu, có thể hồi điểm ma pháp.

Tuy rằng là hai thanh, nhưng không có thuộc tính đồng bộ, có thể thấy hai thanh kiếm này vốn phân chia lực và pháp rõ ràng.

Ất Mộc Hỗn Nguyên càng khỏi phải nói, chính là pháp tướng tiên thuật mà Lý Vân vừa mới sử dụng, pháp tướng cao mười trượng, rốt cuộc đáng sợ cỡ nào thì mọi người cũng đã đích thân cảm nhận qua.

Suy cho cùng thì Lý Vân cũng là BOSS mười nghìn năm từ tiên giới xuống đây, xuất thân phải nói là rất giàu có, rõ ràng chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ, nhưng lại cống hiến tận hai thanh tiên binh, và một quyển tiên thuật, BOSS giàu có như vậy, quả thực không tưởng tượng ra.

“Mẹ nó, rác rưởi! Rác rưởi! Toàn là rác rưởi thôi!”

Ngay khi mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí đang cảm thán Lý Vân ra tay hào phóng, thì Vương Viễn lại chảy nước mắt đầy mặt, chửi ầm lên.

Thứ trong hộp tốt sao? Tốt chứ! Vương Viễn hoàn toàn không phủ nhận một điểm này. Nhưng đồ có tốt đến đâu mình không dùng được thì cũng là rác rưởi hết!

Cự khuyết kiếm pháp thuật, không nói đến hắn đã có Đấu Chiến rồi, mà cho dù không có Đấu Chiến thì với thiên phú công pháp của hắn, mang một thanh kiếm pháp thuật ra ngoài đi dạo, cũng không có chỗ dùng.

Ất Mộc Hỗn Nguyên này, lại càng cần thuộc tính mộc ba mươi lăm mới có thể luyện.

Vương Viễn hoàn toàn không có thuộc tính ngũ hành… nên tiên pháp, cũng chỉ có thể xem.

Cảm giác chỉ có thể xem mà không thể dùng đó quả thực chính là Trương Vô Kỵ đi lầu xanh – Không có cái đó để làm.

“Cái này còn rác rưởi sao?” Bạch Hạc Lưỡng Sí bị lời nói của Vương Viễn dọa sợ, trong lòng thầm bảo: “Con mẹ nó, rốt cuộc hòa thượng này đã trải qua sóng to gió lớn gì, mà ngay cả tiên binh và tiên thuật cũng đều là rác rưởi trong mắt hắn!”

Lúc này, người đau khổ nhất thuộc về Công Đức Vô Lượng và Kiếm Hàn Tây Bắc. Một chuyến đi tới phụ bản này, hiển nhiên người được lợi lớn nhất thuộc về Bạch Hạc Lưỡng Sí có được truyền thừa. Thứ đến chính là Vương Viễn và Đường Sơn Táng. Hai cái thứ hàng này trực tiếp chia sẻ di sản của Lý Vân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!