“Đương nhiên!”
Thạch Công đáp: “Nhưng cũng phải xem tình huống thế nào đã.”
“Tình huống thế nào?”
“Xem là vừa mới chết hay là chết lâu rồi.” Thạch Công đáp: “Nếu mới chết chưa đến một tháng, vậy chỉ cần đi tới địa phủ tìm vong hồn của cô ta về, rồi thêm tuổi dương cho cô ta là xong, rất đơn giản!”
“?”
Thạch Công vừa nói ra lời này, khiến Đường Sơn Táng không khỏi nhíu mày.
Khẩu khí của người lùn này thật sự rất lớn đấy, vậy mà nói đi tới địa phủ tìm vong hồn, tăng thêm tuổi dương là chuyện đơn giản? Lẽ nào coi địa phủ thành nơi do lão mở sao?
Mà điều khiến Đường Sơn Táng cảm thấy nghi ngờ hơn, chính là Vương Viễn nghe được lời này của lão cũng không hề có bất cứ phản ứng gì, ngược lại có hơi tập mãi thành thói quen, hỏi: “Nếu chết hơn một tháng thì sao?”
Lý Vân hạ giới lâu như vậy rồi, chắc chắn người phụ nữ trong quan tài thủy tinh đã chết hơn một tháng.
“Vậy thì có hơi phiền phức một chút!” Thạch Công đáp: “Không chỉ phải tới địa phủ tìm về vong hồn, mà còn phải có Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan của Lão Quân, điều quan trọng nhất là…”
Nói đến đây, Thạch Công liếc mắt nhìn tiên thảo màu đỏ thẫm bên cạnh, nói: “Điều quan trọng nhất là cơ thể phải hoàn hảo không tổn hại, bằng không cho dù có Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan cũng chẳng giải quyết được gì.”
“Lão Quân? Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan sao?” Đường Sơn Táng liên tục mơ hồ.
“Vậy dễ xử thôi!”
Vương Viễn chỉ vào quan tài thủy tinh bên cạnh, nói: “Thế này cũng gọi là hoàn hảo không tổn hại đi.”
“Ừm!”
Thạch Công gật đầu, đáp: “Sau khi người phụ nữu này chết được đặt ở nơi chí âm, quanh năm được khí âm bao phủ, cho nên dáng vẻ mãi mãi không thay đổi.”
“Vậy ngươi có thể giúp đồ nhi hồi sinh cô ta được không?” Vương Viễn truy hỏi.
“Không có linh hồn, hồi sinh cái con khỉ!” Thạch Công đáp.
“Ha ha!” Vương Viễn cười ha ha, nói một câu nịnh nọt: “Không phải ngươi đã từng nói, Thập Điện Diêm La đều là bạn của ngươi sao?”
“Vớ vẩn!” Thạch Công nghiêm mặt, đáp: “Ta nói câu này bao giờ?”
“Cái này…” Vương Viễn bảo: “Cách đây không lâu ngươi đã từng nói vậy mà.”
“Khi đó ta nói Thập Điện Diêm La đều là con trai của ta nhé!” Thạch Công nói một cách ngông cuồng.
Vương Viễn: “…”
“Có được không đó Ngưu ca ơi!” Lời nói ngang ngược của Thạch Công khiến Đường Sơn Táng không nghe lọt tai nổi, hắn ta kéo áo Vương Viễn, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta sẽ không bị trời phạt theo đấy chứ?”
Người thích thể hiện sẽ phải trả giá, đặc biệt là địa phủ quản lý sinh tử, nếu như vì NPC chém gió mà làm liên lụy đến mình, vậy chẳng phải là khá oan hay sao?
“Gọi hồn đều là chuyện nhỏ.” Thạch Công nói: “Mấu chốt là Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan không phải là vật ở phàm gian.”
“Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan? Không phải ngươi có sao?” Vương Viễn nói: “Lần trước ta nhìn thấy rồi, tặng cho ta một viên là xong mà.”
“Tặng?” Thạch Công thản nhiên bảo: “Ngươi coi đấy là củ cải sao? Thứ này có thể tặng được sao? Đây chính là thứ ta vất vả lắm mới trộm… ừm… mượn được, ngươi nói lấy thì lấy sao? Ta đồng ý nhưng ông trời cũng không đồng ý.”
Ông trời là chỉ hệ thống, NPC vô duyên vô cớ cho người chơi làm bừa, sẽ bị hệ thống tiêu diệt nhân đạo.
“Vậy phải làm sao?” Vương Viễn nói: “Ta nhất định phải hồi sinh cô gái này trong vòng ba tháng.”
“Ôi…”
Thạch Công thở dài một tiếng, đáp: “Ngươi là đệ tử duy nhất của ta, thân là sư phụ, ta cũng không thể thấy chết mà không cứu, tuy rằng Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan không có tác dụng quá lớn với những người như các ngươi, nhưng đối với chúng ta mà nói, đó lại là đan dược cải tử hoàn sinh, có giá trị cực cao, chỉ sợ ngươi không mua nổi.”
“Có thể mua sao?” Trước mắt Vương Viễn và Đường Sơn Táng sáng ngời.
Vương Viễn không phải quỷ nghèo, còn quen biết một triệu phú như Phi Vân Đạp Tuyết, Đường Sơn Táng lại càng là cao thủ chuyên nghiệp, hai người đều không phải loại thiếu tiền.
Những chuyện có thể giải quyết được bằng tiền, thường không gọi là vấn đề, vì dù sao cũng rất dễ.
“Đương nhiên!”
Thạch Công nói: “Nể mặt chúng ta là thầy trò, giảm giá cho ngươi, một triệu đi.”
“Một triệu á?” Hai người Vương Viễn và Đường Sơn Táng nghe vậy đều sững sờ.
Một lúc lâu sau, Vương Viễn lại hỏi: “Ngươi nói là đơn vị gì cơ?”
Hồi sinh người phụ nữ trong cỗ quan tài thủy tinh có thể nhận được hai kiện tiên binh vĩnh cửu và một quyển tiên thuật, với vật giá hiện tại mà nói, đây chắc chắn là phù hợp với giá trị của nó, trên thị trường, giá của một tiên binh thật chắc chắn không dưới một triệu.
Cho dù là lấy đơn vị tiền vàng, một triệu lượng vàng tương đương với mười triệu nhân dân tệ, đắt thì có hơi đắt một chút, nhưng đầu cơ kiếm lời, chưa chắc đã ít hơn mức giá này.
Sợ thì sợ…
“Phí lời, đương nhiên là linh thạch thượng phẩm rồi…” Thạch Công nói: “Ngươi nghĩ thế nào? Đây chính là Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan, do đích thân ông chủ của công ty Đâu Suất cung, Thái Thượng Lão Quân luyện chế ra nhé.”
“Đù má nó… ngươi chơi ta!”
Vương Viễn suýt chút nữa không nhịn được mà vung một quyền tới, Đường Sơn Táng cũng rút chủy thủ ra, muốn dùng cái chết để uy hiếp.
Một tỷ đấy một tỷ đấy…
Lão già Thạch Công này nói chuyện vẫn trước sau như một không đầu không đuôi, bỏ một tỷ để mua hai kiện trang bị và một quyển sách kỹ năng, đến Phi Vân Đạp Tuyết cũng không thể phá sản như vậy được, hiểu không?
“Bình tĩnh chớ có nóng nảy, chớ có nóng nảy!”
Thạch Công cũng không hề bất ngờ một chút nào về phản ứng của hai người Vương Viễn, lão nhấc ngón tay, hai người đã không thể nhúc nhích được nữa.
Sau đó lão bảo: “Tiền có thể giải quyết phần lớn vấn đề, nhưng ngươi không có tiền cũng có cách của không có tiền.”
“Ồ? Ví dụ như?” Vương Viễn hỏi.
“Ha ha ha!” Thạch Công cười ha ha, đáp: “Đồ nhi, ta là sư phụ ruột đó, chắc chắn sẽ thiên vị ngươi, ngươi xem, có thế nào thì Thái Nhất Môn của chúng ta cũng là đại phái thượng cổ, hiện giờ lại suy bại đến tình cảnh này, khiến vi sư thực sự buồn lòng quá, huống chi ngươi lại là chưởng môn một phái, làm sao có thể mặc kệ không quan tâm!”
“Chuyện này có liên quan gì đến Thái Nhất Môn?” Vương Viễn hỏi.
“Liên quan lớn ấy chứ!” Thạch Công đáp: “Chỉ cần ngươi có thể làm rạng rỡ tổ tông, khiến Thái Nhất Môn hưng thịnh, vậy chỉ một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan nho nhỏ, cũng có gì đáng quý để nói đâu?”