[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn môn phái, có nhận hay không?]
“Nhiệm vụ ẩn?”
Vương Viễn trông thấy nhắc nhở nhiệm vụ, bèn nói với vẻ mặt kinh ngạc: “Sư phụ, ngươi có ý gì?”
“Là ý mà ngươi đang hiểu đấy.” Thạch Công nói: “Ngươi có biết tại sao Thái Nhất Môn hiện giờ không có một đệ tử nào không?”
“Bởi vì ta không thu nhận ai cả.” Vương Viễn thẳng thắn nói.
Là chưởng môn của Thái Nhất Môn, nhưng từ trước đến nay Vương Viễn chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ khôi phục chấn hưng Thái Nhất Môn. Chưởng môn cái quái gì, ông đây thích làm một cấp trên không có cấp dưới, muốn làm gì thì làm, sao có thể đi thu nhận đệ tử ở khắp nơi chứ?
“?” Đường Sơn Táng nghĩ thầm: “Chẳng lẽ ta không phải là người!”
“Sai!”
Nghe những gì Vương Viễn nói, Thạch Công lạnh lùng cười ha ha: “Bởi vì ngươi biết mình không thu được nên mới không dám đi thu!”
“Ặc…” Vương Viễn ngạc nhiên.
Thạch Công thật sự đã nói trúng tim đen của hắn. Suy cho cùng, thật ra Vương Viễn không dám thu người là bởi hắn vẫn biết tự lượng sức mình. Thái Nhất Môn vốn dĩ là một môn phái mới do người chơi thành lập, chẳng có nội tình hay tài nguyên gì, đích thị là một môn phái ba không, thậm chí đến cả giấy phép hoạt động môn phái cũng chẳng có. Vậy hắn lấy gì để tranh giành đệ tử với bảy tiên môn lớn đây?
Làm gì có người chơi nào ngu nhường thế, đệ tử chính phái danh môn ngon nghẻ không làm mà theo một thằng gamer vô lý tưởng náo loạn.
Vương Viễn cũng không phải tên ngốc, tất nhiên sẽ không làm ra loại chuyện biết mông lạnh mà vẫn vác mặt dán vào.
“Tên ngốc!”
Thạch Công vô cùng thấm thía nói: “Thế giới này có quá nhiều sự dơ bẩn và bất công. Muốn thay đổi, chỉ bằng sức mạnh của một mình ngươi thì không thể nào lay chuyển các quy tắc đã thành hình. Ngươi buộc phải có nền tảng của riêng mình thì mới có quyền được lên tiếng.”
“Ha ha!”
Vương Viễn nói một cách hết sức khinh thường: “Không lay chuyển được tức là sức mạnh vẫn chưa đủ!”
“Vậy sao?” Thạch Công cười nói: “Tính tình ngươi rất giống ta khi còn trẻ, nhưng bản lĩnh của ngươi lại kém xa so với tính cách của ngươi. Sức mạnh của một mình ngươi có thể lớn đến mức nào? Có thể chiến thiên đấu địa rồi sao? Cuối cùng chỉ để lại một câu chuyện xưa, chứ chẳng phải là lý tưởng của ngươi.”
“Ngài đang giảng giải những đạo lý to lớn cho ta nghe?” Vương Viễn có phần choáng váng, cảm giác như thể Thạch Công có rất nhiều chuyện xưa.
Thạch Công nói: “Ta chỉ mong ngươi hiểu rằng một cây làm chẳng lên non! Chỉ có cách truyền niềm tin của ngươi từ đời này qua đời khác, tinh thần và lý tưởng của ngươi mới có thể trường tồn bất diệt… Thân là chưởng môn Thái Nhất Môn, ngươi nhất định phải nắm chắc cơ hội mà người khác có mơ cũng chẳng tài nào chiếm được.”
“Nhưng ngươi cũng biết… Môn phái chúng ta vốn không có điểm nào thu hút đệ tử cả.” Vương Viễn nói một cách khó xử.
Bảy tiên môn lớn sở hữu truyền thừa lâu đời, cao thủ môn phái nhiều như mây và nguồn tài nguyên vô cùng vô tận.
Ngược lại, môn phái của người chơi thì lại chẳng có một thứ gì cả. Ngoại trừ công trình kiến trúc ra, Vương Viễn thật sự không rõ bản thân có điểm nào có thể thu hút những người chơi khác.
“Ngươi có biết nền móng cơ bản của một môn phái là gì không?” Thạch Công lại hỏi.
“Cái này…” Vương Viễn sờ cằm không biết phải đáp thế nào. Dù sao hắn cũng chưa gia nhập một môn phái nào nên cũng chẳng biết môn phái có thể thu hút người chơi ở điểm gì.
“Hẳn là công pháp!”
Lúc này, Đường Sơn Táng đứng một bên nói: “Theo quan điểm của ta, Ngưu huynh mời ta ta không đến, chính là bởi vì không có hệ thống công pháp cụ thể… Ta đến nơi này chẳng phải là lãng phí thanh xuân sao.”
“Không sai!” Thạch Công nhìn Đường Sơn Táng với vẻ tán thưởng, sau đó nói: “Ngươi nói rất đúng! Công pháp là nền tảng cơ sở, chỉ có công pháp truyền thừa, môn phái mới có thể thu hút người chơi bái sư học nghệ.”
“Chẳng lẽ ta phải dạy “Cửu Chuyển Huyền Công” cho đệ tử sao?” Vương Viễn nói với vẻ buồn bực.
“Ha ha!”
Thạch Công cười nói: “Cửu Chuyển Huyền Công chính là đại đạo thiên địa, thường nhân sao có thể học được?”
Nói đến đây, Thạch Công nâng ngón tay chỉ vào năm ngọn núi xung quanh tiên đảo, nói: “Ngươi có biết năm ngọn núi này có tác dụng gì không?”
“Đệ tử không biết.” Vương Viễn lắc đầu.
Thạch Công nói: “Lúc Thái Nhất Môn chưa bị tiêu diệt, kỳ công trấn phái chính là Ngũ Hành Bát Pháp. Đệ tử trong môn căn cứ vào sự khác biệt của thuộc tính, ngộ tính tiên thiên mà tu hành các loại công pháp khác nhau. Năm ngọn núi này chính là do Vô Thượng Chí Tôn sử dụng pháp lực Đại Ngũ Hành biến thành để trấn áp Yêu vương. Vì vậy, năm ngọn núi này vốn là nơi tu luyện của các đệ tử Thái Nhất Môn.”
“Nơi tu luyện?” Đường Sơn Táng ngạc nhiên nói: “Thiên Cơ Các chúng ta chỉ có phòng luyện công mà thôi, Thái Nhất Môn lại có tận năm ngọn núi để tu luyện. Xa xỉ thật!”
Nơi tu hành của đệ tử bảy môn phái lớn đều là ở bên trong phòng luyện công, những thứ như tiên sơn… Có thể nói là rất ít, ngay đến chưởng môn của bảy môn phái lớn cũng không có nổi một toà tiên sơn để tu hành.
“Nơi tu hành đã xa xỉ đến như vậy, công pháp tu luyện chẳng phải là…?” Vương Viễn hỏi.
“Ừ!”
Thạch Công nói: “Thái Nhất Môn có Ngũ Hành công pháp, còn có công pháp Tam Môn Thiên Môn, thế nên gọi chung là Ngũ Hành Bát Pháp, mỗi thứ đều là công pháp Đại Đạo Trực Chỉ.”
“Đại Đạo Trực Chỉ?” Vương Viễn ngạc nhiên hỏi: “Vậy bây giờ những công pháp đó đang ở đâu?”
Đại Đạo Trực Chỉ, tất cả đều là công pháp bản hoàn chỉnh, là thứ chỉ cần sở hữu một bản là có thể sử dụng cả đời.
Sở dĩ người chơi có tính ỷ lại vào môn phái nhiều như vậy không phải là vì chỉ có thể học từng tầng công pháp của môn phái hay sao. Nếu có công pháp bản hoàn chỉnh, tất nhiên cũng sẽ không bị môn phái trói buộc.
Nếu có thể lấy được kho tàng công pháp của Thái Nhất Môn, thì hắn hoàn toàn không cần phải lo đến việc không có ai đến bái sư.
“Haizz!”
Thạch Công thở dài nói: “Trận chiến Tiên Ma trước kết thúc bằng việc Cổ Nhân tộc và Yêu tộc bị phong ấn. Thái Nhất Môn chính là thành quả hoàn hảo nhất do Cổ Nhân tộc sáng chế ra. Cổ Nhân tộc bị phong ấn, Thái Nhất Môn tất nhiên vô chủ, cuối cùng chia ra thành bảy, trở thành bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh hiện giờ, Ngũ Hành Bát Pháp cũng bị bảy tiên môn lớn phân chia.”
“Thế nên nếu ta muốn tìm về những công pháp này thì phải…” Vương Viễn cảm thấy có chút hơi lạnh sống lưng.