Chỉ biết mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, nếu không Thạch Công cũng sẽ không kể cho hắn nghe chuyện xưa của môn phái.
“Với thực lực của ngươi bây giờ, không cần phải tìm về hết đâu!” Thạch Công cười xấu xa nói: “Có thể tìm về năm bản trong đó cũng đã đủ để Thái Nhất Môn có đất đặt chân rồi.”
Thạch Công vừa dứt lời, Vương Viễn đã nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Ngươi đã nhận nhiệm vụ ẩn môn phái, cấp bậc nhiệm vụ “Kinh Thiên Động Địa”. Nội dung nhiệm vụ: Tìm lại năm bản công pháp Đại Đạo Trực Chỉ hoàn chỉnh hiện đang thất lạc bên ngoài của Thái Nhất Môn.]
“Năm bản? Điên rồi hả?”
Trông thấy nhiệm vụ mà Vương Viễn chia sẻ, khoé miệng Đường Sơn Táng cũng co giật, nắm đấm siết chặt tạo thành tiếng “răng rắc”.
Công pháp tu hành bản hoàn chỉnh, Đại Đạo Trực Chỉ… Đó là khái niệm gì chứ? Nó tương đương với tuyệt học của Phàm Gian giới lúc vừa mới mở server. Thứ này vô cùng hiếm có, không phải chỉ cần có tiền là có thể sở hữu được, còn phải có phúc duyên vô cùng kinh khủng của Tống Dương mới được.
Có thể có được một bản Đại Đạo Trực Chỉ, có thể nói là quá may mắn rồi. Đây Thạch Công lại ép Vương Viễn phải đi tìm tận năm bản mang về. Mẹ nó, đột nhiên Đường Sơn Táng cảm thấy con số trăm vạn linh thạch cũng không phải quá mức cho lắm.
Ít nhất, có một số lượng cụ thể như trăm vạn linh thạch vẫn có thể khiến cho người ta có hy vọng.
Năm bản Đại Đạo Trực Chỉ thì có khác gì là hy vọng xa vời đâu, xa vời hơn nữa chính là hiện tại cả hai người họ vẫn chưa biết Ngũ Môn Bát Pháp rốt cuộc là thứ gì.
“Ngũ Hành Bát Pháp đều là bản đơn lẻ đúng không. Nếu đã có người tu luyện rồi thì phải làm sao bây giờ?” Vương Viễn hỏi.
Thạch Công nói: “Không sao! Kéo người từng tu luyện công pháp này đến đây, xếp cho hắn một chức trưởng lão truyền công là được.”
“Tìm một bản thôi được không?” Vương Viễn mừng thầm cò kè mặc cả.
Nếu là một bản hai bản thì Vương Viễn có vài phần nắm chắc, bởi lúc còn ở Thung lũng Bắc Đình, hắn đã từng lấy được một bản công pháp “Kỷ Trùng Đa Bảo Chân Giải” ở trong tay Cổ Nhân tộc, có lẽ cũng được coi là một trong Ngũ Hành Bát Pháp. Công pháp đó đã được bán cho Độc Cô Tiểu Linh.
Nếu có thể xếp vị trí trưởng lão truyền công, vậy kéo Độc Cô Tiểu Linh đến…
Dù sao Độc Cô Tiểu Linh cũng đã học được công pháp hoàn chỉnh, có ở Thiên Cơ Các hay không thì cũng chẳng có gì khác biệt.
“Không được!”
Thạch Công lắc đầu nói: “Ta coi ngươi là đệ tử thân truyền của ta nên đã mở cửa sau cho ngươi rồi. Nếu không ngươi phải tìm đủ tám bản công pháp về thì ta mới có thể đưa Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan cho ngươi.”
“Được rồi!”
Vương Viễn lắc đầu một cách bất đắc dĩ, nói: “Dù sao ngươi cũng phải nói cho ta biết Ngũ Hành Bát Pháp là gì.”
“Cái này thì được!”
Thạch Công nói: “Ngũ Hành công pháp lần lượt là “Bắc Đẩu Động Kiếp Kinh”, “Trường Sinh Lục Đạo Luân Hồi quyết”, “Thiên Nhất Chân Lục”, “Tam Dương Bính Hoả Luyện Tâm Pháp”, “Phật Truyền Kim Thân Đại Tàng Kinh” và Tam Pháp Thiên Môn lần lượt là “Kỷ Trùng Đa Bảo Chân Giải”, “Thất Sát Kiếm Quyết”, “Chân Võ Đãng Ma Thiên Tôn Bảo Cáo”.”
“Trường Sinh Lục Đạo Luân Hồi Quyết… Thất Sát Kiếm Quyết cũng là công pháp của Thái Nhất Môn?” Nghe thấy tên hai bản công pháp này, trong lòng Vương Viễn không khỏi cảm thấy vui sướng.
Thái Nhất Môn này quả đúng là có lai lịch từ thời xa xưa, hắn không ngờ hai bản công pháp này lại đến từ Thái Nhất Môn.
“Trường Sinh Lục Đạo Luân Hồi Quyết” chính là công pháp mà đại gia Phi Vân Đạp Tuyết đang tu luyện, Thất Sát Kiếm Quyết lại chính là thứ mà Vương Viễn đã lừa được từ nguyên thần của Lý Nguyên Hoá, đã đưa cho Bôi Mạc Đình. Đều là người một nhà, năm bản công pháp đã lấy được ba, xem như nhiệm vụ đã hoàn thành được hơn phân nửa.
“Bảy môn phái chia nhau tám bản công pháp… cũng không phải chuyện dễ dàng gì, ai đã lấy hai bản?” Vương Viễn có phần tò mò rốt cuộc bảy tiên môn lớn đã chia chác chiến lợi phẩm như thế nào.
“Hai bản?”
Thạch Công cười khinh miệt nói: “Thục Sơn lấy “Bắc Đẩu Động Kiếp Kinh”, Bách Hoa Cốc giữ nửa bản “Trường Sinh Lục Đạo Luân Hồi Quyết”, Phạm Thiên tông cầm “Phật Truyền Kim Thân Đại Tàng Kinh”, Thanh Thành cầm nửa bản “Tam Dương Bính Hoả Luyện Tâm Pháp” bắt nguồn từ Nga Mi, “Kỷ Trùng Đa Bảo Chân Giải” hiện vẫn đang thất lạc bên ngoài.”
“Vậy những bản còn lại thì sao?” Vương Viễn hứng thú hỏi.
“Tất cả đều về tay Nga Mi!” Nói đến Nga Mi, mặt mày Thạch Công chứa đầy sự khinh thường.
“Nga Mi…” Vương Viễn cũng ngạc nhiên.
Phái Thanh Thành chia thành hai phái cũ và mới. Phái cũ không còn truyền thừa, công pháp của phái mới lại có nguồn gốc từ Nga Mi, cộng thêm ba bản khác, chẳng phải một mình Nga Mi đã chiếm được bốn bản công pháp sao?
Bảo sao NPC phái Nga Mi cứ suốt ngày nói gì mà khí vận thiên hạ nửa về Nga Mi. Xem ra chuyện này thật đúng không phải do bọn họ thổi phồng mà có.
“Vậy Thiên Cơ Các và phái Côn Luân thì sao?” Đường Sơn Táng cũng có phần tò mò tại sao môn phái mình lại chẳng vớ bở được gì cả.
“Phái Côn Luân là pháp mạch từ thời thượng cổ, có Ngọc Thanh Tiên pháp độc môn của riêng mình. Còn Thiên Cơ Các, do chướng mắt Ngũ Hành Bát Pháp, thế nên đã tự thành một hệ. Hai tiên môn này chỉ dùng tài nguyên tu hành.” Thạch Công nói: “Tấm hoành phi trước cửa vào Thiên Cơ Các chính là của Thái Nhất Môn.”
“Ồ…”
Vương Viễn không khỏi cảm thán: “Đây không phải bảy tiên môn lớn mà là liên quân tám nước… ăn chia Thái Nhất Môn sạch sẽ không chừa lại chút gì. Nếu không phải không chuyển được Bắc Cực Phù Không tiên đảo và Ngũ Hành tiên sơn này đi, chắc bọn họ đã nghiền xương Thái Nhất Môn thành tro rồi.”
“Vật tẫn kỳ dụng (vật dùng đúng chỗ, người dùng đúng việc, dùng hết khả năng) mà thôi!” Thạch Công cũng chẳng hề tức giận, chỉ nói: “Bây giờ Thái Nhất Môn đã được xây dựng lại, đã đến lúc phải lấy lại những gì thuộc về chúng ta rồi.”
“Lấy lại…” Vương Viễn bèn nói với vẻ cảnh giác: “Ý của ngươi là đến tận cửa đòi?”
“Không thể nào… Đến tận cửa đòi, bọn họ sẽ trả lại sao?” Đường Sơn Táng cũng vô cùng ngây thơ.
“Đòi?”
Thạch Công cười nói: “Muốn cái gì thì cũng phải dựa vào thực lực, chỉ bằng hai người các ngươi mà đi đòi, e rằng chỉ có thể đòi cái rắm về mà thôi.”