“Ặc…”
Đường Sơn Táng hít ngược một ngụm khí lạnh? Kéo thanh bạn tốt ra điên cuồng khinh bỉ Vương Viễn: “Lão Ngưu? Con mẹ nó ngươi quá đáng rồi đó. Cô gái này chọc ngươi ghẹo ngươi sao? Ngươi như thế là bôi xấu người ta.”
“Ặc…” Vương Viễn đáp: “Thì cũng không có cách nào mà, đến lúc đó, lại tìm một nhà môn đăng hộ đối cho cô ta, nếu thực sự không có người nào cần cô ta thì ta lấy cô ta là xong!”
Nói xong, Vương Viễn nhanh chóng kéo thanh bạn tốt về.
Hành động này thực sự đã đủ quá đáng rồi… hắn bị Đường Sơn Táng nhắc nhở như vậy, cũng cảm thấy rất có lỗi với Tố Niên Cẩn Thời, sớm biết thế đã biến thành Mộ Dung Song rồi.
“Hắt xì!”
Mộ Dung Song ở phái Côn Luân xa xôi hắt xì mạnh một cái, thầm bảo: “Xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Trong trò chơi còn cảm mạo nữa sao?”
Ngư Hợp ngây người chừng năm giây, lúc này mới lấy lại được bình tĩnh, đáp với vẻ đáng khinh: “Vậy được thôi, ta miễn cưỡng làm vậy.”
“Sư thúc cũng đừng vì ta mà tùy tiện rời khỏi cương vị công tác, người ta cũng không muốn sư thúc phạm lỗi vì người ta đâu.” Vương Viễn nhỏ giọng nói, am hiểu sâu sắc sự tinh túy của trà xanh.
“Sao có thể!” Ngư Hợp nghiêm túc nói: “Chúng ta cùng xuất thân từ Nga Mi, nếu sư điệt có chuyện, thân là sư thúc, hiển nhiên ta phải ra sức tương trợ mới phải? Nói đi, chúng ta đi đâu?”
“Ừm…” Vương Viễn giả bộ suy nghĩ một lúc, sau đó mân mê góc áo, cúi đầu đỏ mặtm đáp: “Phòng của ngươi thì sao? Ta muốn đi tới xem phòng của sư thúc mà ta kính trọng nhất.”
Hay lắm, thằng cha Vương Viễn này không làm phụ nữ thật đúng là uổng phí một thân trà nghệ này.
Ngư Hợp đó vốn chính là hạng trăng hoa háo sắc, Tố Niên Cẩn Thời lớn lên lại cực kỳ xinh đẹp, dưới sự hỗ trợ của thuật mê hoặc, làm sao Ngư Hợp có thể chống đỡ được? Lão ta bị Vương Viễn lật tới lật lui mấy lần, nhất thời mụ mị đầu óc, cảm xúc lâng lâng.
“Được được được!”
Ngư Hợp kích động đến mức nói năng lộn rộn, vừa vung tay đuổi đám người chơi tới học công pháp ở trước mặt, đã nắm bàn tay nhỏ mềm mại lại có thịt của Vương Viễn, chạy thẳng tới nơi ở của mình.
Đường Sơn Táng ở bên cạnh nhìn đến ngu người.
Chẳng trách ngay cả Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng không dám chọc vào tên hòa thượng này, Đường Sơn Táng xem như đã nhìn ra rồi, cái thứ hàng này không chỉ có tu vi cao, thực lực mạnh, mà mấu chốt là chiêu thức dơ bẩn gì người ta cũng dám dùng, quả đúng là không có giới hạn, không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Trên địa bàn của phái Nga Mi người ta, không thể ra tay kéo thù hận, cho nên muốn dụ Ngư Hợp tới nơi yên tĩnh, chắc chắn là một chuyện cực khó. Kết quả Vương Viễn chỉ nói dăm ba câu, đã lừa lão ta dẫn mình đến nơi không có người.
Con mẹ nó…
Đột nhiên Đường Sơn Táng cảm thấy, cho dù một mình Vương Viễn diệt chiến đội Vạn Thánh Vô Cương, thì Vạn Thánh Vô Cương cũng chẳng oan… mẹ nó chứ thế này ai có thể chịu nổi.
“Đ- mé ngươi còn ngây ra đó làm gì, mau đi theo!”
Ngay khi Đường Sơn Táng đang ngây người, đột nhiên nhận được tin nhắn của Vương Viễn.
Trước đây hắn ta không dám đắc tội với Vương Viễn là vì hắn ra tay tàn nhẫn, mình hoàn toàn không đánh lại được. Lúc này sau khi nhìn thấy thủ đoạn dơ bẩn của hắn, lại càng không dám không nghe lời hắn, mà nhanh chóng đi theo.
Ngư Hợp kéo Vương Viễn đi, còn Đường Sơn Táng theo sát phía sau, ba người đi vòng vèo tới một khoảnh sân. Ngư Hợp thuận tay vung một cái, một tia sáng màu hồng đã bao trùm cả mảnh sân.
Ngay sau đó, lão ta đã dẫn Vương Viễn tiến vào phòng ngủ.
Đường Sơn Táng đi theo phía sau một cách cẩn thận, trốn ở góc tường, bây giờ việc hai người muốn làm chính là lột quần áo của Ngư Hợp xuống.
“Ngươi đè hắn để ta lột, hay là ta đè hắn cho ngươi lột?” Đường Sơn Táng hỏi.
“Đều không phải!” Vương Viễn gửi một biểu cảm khinh bỉ, đáp: “Con người ta không thích cưỡng ép người khác, để lão tự mình cởi!”
Nói xong, Vương Viễn nhanh chóng đi tới bên giường của Ngư Hợp, nghiêng người ngồi lên, liếc mắt nhìn lão ta một cách đầy quyến rũ.
Ngư Hợp sốt ruột đến bốc hỏa, nhìn thấy ánh mắt quyến rũ đó của hắn, lão ta xoa tay, nói với vẻ hưng phấn: “Sư điệt này, rốt cuộc ngươi tìm sư thúc là có chuyện gì?”
“Giường của sư thúc đúng là vừa to vừa thoải mái…” Vương Viễn cười hì hì, đáp.
“Cái… cái này….” Suy cho cùng Ngư Hợp cũng là NPC chính phái, rất có vài phần lễ nghi của quân tử, đã gặp tình huống này mà lão ta vẫn nhịn được.
“Không trêu ngươi nữa!” Vương Viễn cười bảo: “Ta tìm sư thúc đương nhiên là muốn thưởng thức sự tài hoa của sư thúc rồi… không ngờ sư thúc thật đúng là quân tử chân chính có tác phong đứng đắn, là ta đã coi thường sư thúc rồi, nếu sư thúc đã không có hứng thú với ta, vậy ta đi đây.”
Vương Viễn giả bộ đứng dậy.
“Đừng mà!”
Ngư Hợp kích động xông lên ấn vai Vương Viễn, Vương Viễn thuận thế nằm lên giường, cười hì hì, hỏi: “Sư thúc, ngươi mặc quần áo không thấy phiền sao?”
“Roẹt!”
Hắn còn chưa dứt lời, Ngư Hợp vừa duỗi tay đã kéo rách quần áo trên người, ném vào góc tường.
“Kế hoạch thuận lợi!”
Vương Viễn thấy thế, gửi tin nhắn cho Đường Sơn Táng, lúc này Đường Sơn Táng đã nhận được quần áo của Ngư Hợp, cẩn thận sờ mó.
Ngư Hợp cởi áo, để trần nửa người trên, nhảy thẳng tới bên cạnh Vương Viễn, chu môi định hôn một cái lên mặt hắn.
“Ha ha ha! Đồ ngu!” Vương Viễn cười ha ha, biến thành bộ dáng của Mario, đẩy hai tay lên, xô Ngư Hợp xuống khỏi giường.
“?”
Ngư Hợp thấy Vương Viễn từ một cô gái tuổi xuân biến thành một đạo nhân tóc trắng, đột nhiên cả kinh, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Vương Viễn chỉ vào mình, lớn tiếng chế giễu lão ta: “Lão già háo sắc, ngươi nhìn xem ông nội ngươi là nam hay nữ!”
“Ngươi…”
Ngư Hợp chỉ vào Vương Viễn, run rẩy bảo: “Vậy mà ngươi lại là nam!”
“Ha ha ha! Không thể giả được!” Vương Viễn cười đến đau cả bụng.
“Vậy thì càng tốt!” Vẻ mặt của Ngư Hợp trông còn hứng thú hơn cả vừa rồi.
“?”
Nụ cười trên mặt Vương Viễn trực tiếp cứng ngắc.
Mẹ nó, một hạng người to gan lớn mật như hắn nghe được lời này của lão ta, cũng sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Không ngờ Ngư Hợp này cũng không hề kén ăn… nam nữ đều ăn tuốt, quả nhiên là một lão yêu quái.