Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1771: Chương 1769: Sờ thi thể

“Ha ha! Đây chính là tự ngươi dâng đến cửa nhá.” Ngư Hợp quát to một tiếng, lại bổ nhào tới.

“Đậu má nó!”

Vương Viễn không có loại sở thích đó, đối mặt với Ngư Hợp nhào tới, hắn không nói hai lời tung một chưởng qua.

“Bốp!” Một tiếng trầm thấp vang lên.

Một quyền của hắn đánh thẳng vào mắt của Ngư Hợp.

Thiên phú của Ngư Hợp này thực sự không ổn, tu vi cũng thuộc hàng thấp, thân là NPC cấp trưởng lão của phái Nga Mi, mà tu vi chỉ vẻn vẹn ở Hóa Thần kỳ mà thôi, cũng chỉ cao hơn nguyên thần của Lý Nguyên Hóa một chút.

Tu vi của người này không cao, lại còn là pháp tu, đánh nhau với loại võ tu quyền cước nặng nề như Vương Viễn này vốn đã không chiếm ưu thế, huống chi Ngư Hợp cũng không ngờ hắn dám đánh trả mình.

Dưới tình huống bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ một quyền này, Ngư Hợp đã bị đánh cho té nhào, ngã xuống mặt đất.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Suy cho cùng Ngư Hợp cũng là BOSS Hóa Thần kỳ, ăn một quyền nặng nề của Vương Viễn, vậy mà chỉ ôm mắt đứng dậy như không có chuyện gì, tức giận nhìn Vương Viễn, nói: “Ta nói này, tiểu tử ngươi không có võ đức!”

“Ai nói võ đức với ngươi!” Vương Viễn nhảy xuống giường, bày tư thế, đồng thời gửi tin nhắn cho Đường Sơn Táng ở bên cạnh: “Thế nào rồi? Tìm được chưa?”

“Không có!” Đường Sơn Táng nói chưa tìm được gì hết, sẽ không phải tên này cất ở trên người đấy chứ?

“Đệt! Xem ra dựa vào trộm không được rồi!”

Vương Viễn trừng mắt nhìn Ngư Hợp với vẻ dữ tợn, nói: “Lão già! Tìm ngươi cũng không có chuyện khác, giao [Thiên Nhất Chân Lục] và [Tam Dương Bính Hỏa Luyện Tâm Pháp] ra đây thì hôm nay ta sẽ cho ngươi một con đường sống.”

Phái Nga Mi am hiểu pháp thuật hai hệ băng hỏa, truyền công trưởng lão phụ trách truyền dạy hai môn công pháp này, mà công pháp chân chính là công pháp ẩn, rõ ràng sẽ không có trên người Ngư Hợp.

“Ngươi tính bắt chẹt ta sao?” Ngư Hợp nhìn Vương Viễn với nụ cười lạnh, đáp: “Đừng thấy ngươi chỉ cậy mạnh, mà cho dù ngươi có dùng hết sức cũng không có tác dụng! Chỉ ngươi mà cũng muốn bắt chẹt lão phu sao?”

Nếu Ngư Hợp chịu một quyền của Vương Viễn mà lông tóc vô thương, vậy lão ta nói lời này hắn cũng có khả năng sẽ tin. Nhưng lúc này mắt của cái thứ hàng này đã thâm sì mà còn mạnh mồm, suýt chút nữa hắn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Thật sao?” Hắn liếc mắt nhìn hốc mắt của Ngư Hợp.

“Ta đắc ý mới không tránh! Bằng không ta…”

“Phập!”

Ngư Hợp mới nói được một nửa, Đường Sơn Táng đã mất kiên nhẫn đi tới sau lưng rồi đâm một nhát đao vào lưng lão ta, nói vớ vẻ dữ tợn: “Đừng có dong dài với lão nữa! Nơi này chính là phái Nga Mi, giết trưởng lão của bọn họ không có thời gian để dài dòng đâu, muốn giết thì mau giết, chết rồi có lẽ còn có thể nổ đồ ra.”

“Ui chao chao chao…”

Ngư Hợp đau đớn, quay đầu nhìn Đường Sơn Táng, tức giận nói: “Xem ra hai người trẻ tuổi các ngươi là có sự chuẩn bị mà tới, tới lừa rồi ăn trộm của một lão già như ta là hay sao? Thế này không được! Ta khuyên các ngươi tự giải quyết cho tốt đi!”

“Cút mẹ ngươi đi!”

Vương Viễn thực sự không nghe nổi nữa, đá một cước vào háng Ngư Hợp.

Ngư Hợp oằn mình, ngồi xổm trên mặt đất.

Đường Sơn Táng theo sát tới đâm mấy nhát vào lưng lão ta.

Ngư Hợp không biết là gà thật hay là giả gà… rõ ràng có tu vi Hóa Thần kỳ, bị hai người Vương Viễn đánh tơi bời, vậy mà lại không đánh trả, chỉ ở nơi đó lải nhải: “Người tu tiên phải nói chuyện kín đáo, dĩ hòa vi quý… các ngươi đều là đệ tử của liên minh Thục Sơn, đừng đấu tranh nội bộ…”

Nơi này chính là phái Nga Mi, hai người Vương Viễn tới giết trưởng lão phái Nga Mi đương nhiên phải tốc chiến tốc thắng, nên cũng không có tâm trạng nghe lão ta ở đây phí lời.

Mới đầu hai người còn ngươi một quyền, ta một đao, cẩn thận tỉ mỉ. Nhưng sau đó thấy Ngư Hợp không chỉ đánh mãi không chết mà còn lảm nhảm không thôi, Vương Viễn dứt khoát mở pháp tướng ba đầu sáu tay ra, giơ ba thanh Đấu Chiến vung thẳng vào đầu lão ta.

Đường Sơn Táng cũng trực tiếp vào trạng thái hoàn toàn bùng phát, sử dụng đại chiêu [Nhất Thuấn Thiên Kích].

Hai người này cũng đều là cao thủ hạng nhất, Vương Viễn mở pháp tướng ba đầu sáu tay lại càng là sự tồn tại có thể đánh đơn với BOSS Hóa Thần kỳ.

Dưới màn dốc sức gây sát thương chính của hai người, Ngư Hợp toàn thân trần trụi, cả người máu me nằm trên đất, thanh máu trên đầu đã trống rỗng.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã đánh chết truyền công trưởng lão Ngư Hợp của phái Nga Mi, nhận được điểm tu vi…]

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã tu “Cửu Chuyển Huyền Công” đến đại viên mãn, có đột phá hay không?]

“Không đột phá!”

Vương Viễn trực tiếp nhấn không, sau đó nói với Đường Sơn Táng: “Soát người!”

“Ừm!”

Đường Sơn Táng cũng biết giết Ngư Hợp của phái Nga Mi là khái niệm gì, lúc này không nên nán lại lâu, mà lập tức đi tới bên cạnh thi thể của Ngư Hợp, bắt đầu giở trò.

Thực ra Vương Viễn vẫn rất tò mò với thiết lập sờ thi thể. Thi thể trần như nhộng mà vẫn có thể sờ ra được vật phẩm, rốt cuộc Ngư Hợp này giấu đồ ở nơi nào?

Nghĩ đến đây, hắn liếc mắt nhìn nửa người dưới của lão ta, cẩn thận nghĩ lại, thấy khủng khiếp tột cùng.

Thân là truyền công trưởng lão, quả nhiên Ngư Hợp không phụ sự mong đợi của hắn, Đường Sơn Táng chỉ sờ hai cái đã mò ra hai miếng ngọc giản một xanh một đỏ trên người lão ta, chính là [Thiên Nhất Chân Lục] và [Tam Dương Bính Hỏa Luyện Tâm Pháp].

“Ế? Sao người chơi không thể sử dụng vật phẩm nhiệm vụ?”

Sau khi mò được ngọc giản, Đường Sơn Táng liếc mắt nhìn thuộc tính theo bản năng.

“Rất bình thường thôi!”

Vương Viễn phất tay với vẻ không hề gì, đáp: “Nếu trên người tên phế vật này thật sự mang theo công pháp mà người chơi có thể học được mới là lạ.”

Nhà thiết kế trò chơi người nào cũng tinh ranh, đương nhiên sẽ không đặt công pháp hoàn chỉnh lên người một tên phế vật, bằng không Ngư Hợp đã sớm chết mấy trăm lần rồi.

“Còn một miếng ngọc bội nữa.”

Đường Sơn Táng lại lôi một trang bị ra, ngọc bội tên là [Hư Thực Hoàn], không có thuộc tính, nhưng lại có thể nâng cao cảnh giới của người chơi lên một tầng.

Chẳng trách Ngư Hợp này thân là Hóa Thần kỳ lại gà như vậy, hóa ra thực ra tu vi của người này chỉ ở Nguyên Anh kỳ, với bản lĩnh của Đường Sơn Táng và Vương Viễn, bất cứ người nào trong bọn họ đều có thể đánh đơn với lão ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!