“Bùm!”
Đường Sơn Táng vừa cất Hư Thực Hoàn đi, đột nhiên đầu của Ngư Hợp nổ tung. Cùng lúc đó, một người tí hon màu xanh bay ra khỏi đầu của lão ta, hóa thành một tia sáng xanh bay thẳng ra khỏi phòng, vừa chạy vừa la to: “Các ngươi cứ đợi đó cho ta!”
“Cái đệt! Không phải đó là Nguyên Anh đấy chứ?”
Đường Sơn Táng nhìn thấy người tí hon bay đi, hỏi trong sự khủng hoảng.
“Xong đời rồi! Chúng ta mau chạy thôi!” Vương Viễn cũng run rẩy cả người, nhấc chân đá văng cửa phòng, rồi xách Đường Sơn Táng bay ra ngoài.
Hai người vừa bay ra khỏi sân, đã nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống phát ra từ trên trời.
[Thông báo: Trưởng lão truyền công Ngư Hợp của phái Nga Mi bị đâm chết, phái Nga Mi đánh rơi công pháp trấn phái, không rõ tung tích của hung thủ Mario và Đường Sơn Táng đâu, người cung cấp manh mối hoặc bắt được hai người này, có thể nhận được phần thưởng của chưởng môn phái Nga Mi, Tề Thục Minh.]
“Mario?” Vương Viễn nhìn thấy thông báo của hệ thống, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Ngư Hợp này thật đúng là gà hết sức, vậy mà lại không nhìn ra được bộ mặt thật của mình, coi mình thành Mario.
Lúc này Đường Sơn Táng cũng vô cùng tức giận, dựng ngón giữa với Vương Viễn: “Đậu má, ta đã thành đồng lõa rồi, còn lên tivi nữa chứ, lần này bị ngươi hại thảm rồi!”
Hắn ta là đệ tử của Thiên Cơ Các, Thiên Cơ Các là một trong bảy liên minh Thục Sơn, thân là đệ tử Thiên Cơ Các lại xung đột với người có thân phận cao hơn, giết trưởng lão truyền công của phái Nga Mi, đây cũng không phải là chuyện nhỏ.
Nói nhỏ, thì chính là khi sư diệt tổ, cố ý tạo ra mâu thuẫn giữa hai phái, nói lớn, thì rất có khả năng hai đại môn phái sẽ đánh nhau.
Dù sao một cao thủ ở cấp bậc như Đường Sơn Táng, nói là đệ tử mạnh nhất ở Thiên Cơ Các cũng không hề quá một chút nào, bảy đại môn phái cũng là bằng mặt mà không bằng lòng. Liệu rằng Thiên Cơ Các có vì chuyện này mà trở mặt với phái Nga Mi hay không cũng là một ẩn số, đương nhiên, xác suất lớn nhất vẫn là Đường Sơn Táng bị trục xuất khỏi sư môn.
Hai loại kết quả này, cho dù là cái nào thì Đường Sơn Táng cũng không dễ chịu.
“Chớ vội chớ vội!”
Vương Viễn mỉm cười xua tay, bảo: “Ngươi có thảm đến đâu cũng thảm hơn Mario được sao?”
“Cái này…” Cơn giận của Đường Sơn Táng lập tức vơi đi một nửa khi nghe hắn nói đến Mario,.
Thân là đồng lõa của Vương Viễn, hắn ta thật sự đã ra tay, hơn nữa làm nhiệm vụ này cũng là để bản thân hắn ta có thể lấy được tiên binh, cho nên cho dù Đường Sơn Táng có bị liên lụy đến, thì phần lớn cũng là vì nhiệm vụ của mình, chứ chẳng liên quan đến người khác. Vương Viễn chỉ đưa ra một ý tưởng thối nát mà thôi.
Nhưng Mario thì đúng là oan uổng thật.
Người ta hoàn toàn chưa làm gì cả, đang ăn lẩu đang hát hò, thì con mẹ nó đột nhiên gánh một cái tội siêu to khổng lồ từ trời giáng xuống, thân là đệ tử phái Nga Mi, không chỉ giết trưởng lão truyền công của phái Nga Mi cướp công pháp, mà còn là kẻ chủ mưu…
Kẻ dưới xung đột với người trên, giết hại đồng môn, cướp đoạt công pháp, đại nghịch bất đạo, mỗi một cái mác giáng xuống đều đủ để dồn Mario tới chỗ chết.
Tội này, trên cơ bản đã là tội không thể tha, hiện tại Mario chủ động phản môn vẫn còn kịp chứ nhỉ? Bằng không còn không phải bị phế hết toàn bộ tu vi hay sao?
“Độc quá, quá độc rồi!” Nghĩ đến đây, cả người Đường Sơn Táng nhễ nhại mồ hôi lạnh, đột nhiên cảm thấy lời này của Vương Viễn là đang uy hiếp mình.
Mario chính là bạn bè tốt sống chết có nhau của Vương Viễn mà hắn còn có thể hại chết như thế. Mình đây cũng chỉ là quan hệ hợp tác, nếu như còn dám lải nhải, cũng không biết kết cục sẽ còn là gì nữa.
Thông báo vừa xuất hiện, Tiên Linh giới lại chấn động thêm một lần.
“Mẹ nó, cuối cùng lần này cũng không phải là Ngưu Đại Xuân đó nữa rồi sao?”
“Mario… đây cũng là một nhân vật lợi hại đấy chứ? Giết trưởng lão đồng môn để cướp công pháp mà người này cũng dám làm thật… không hổ là Đạo Nhân Thất Đức trong lời đồn.”
“Không phải trâu thì là ngựa, bây giờ gia súc đều lợi hại như vậy sao?”
“Chủ yêu là to gan lớn mật, hay là chúng ta cũng…”
Người chơi bình thường thì cảm thán về hành động phát rồ của Mario, bản thân cũng nóng lòng muốn thử xem sao. Còn phía các người chơi cao cấp thì lại mang vẻ mặt mơ hồ.
“Cái đệt? Sao tên thiếu đạo đức như Mario lại lăn lộn chung với Đường Sơn Táng?”
“Đường Sơn Táng làm người rất chính trực, tại sao lại đồng lõa với loại người thiếu đạo đức đó?”
“Nằm ngoài dự đoán, nằm ngoài dự doán, đã sớm nghe nói Bạch Hạc Lưỡng Sí kết giao với tên thổ phỉ Ngưu Đại Xuân kia, không ngờ cấp dưới Đường Sơn Táng của hắn ta cũng không phải thứ tốt lành gì.”
Sau khi Bạch Hạc Lưỡng Sí nhìn thấy thông báo cũng ngẩn người mất vài giây, sau đó cảm thán bảo: “Ta biết rồi, lão Đường theo lão Ngưu ra ngoài lăn lộn, không làm ra chút chuyện chắc chắn không phải phong cách của lão Ngưu.”
“Đây không phải là Mario sao?” Công Đức Vô Lượng hỏi.
“Không phải chứ, ngươi thật sự cho rằng đó là Mario sao?” Bạch Hạc Lưỡng Sí nói: “Chắc tám phần là Ngưu Đại Xuân đó lại giở trò quỷ gì rồi, giá họa cho người khác.”
“Đậu má, độc ác như vậy sao? Mario là bạn của hắn đó.”
“Cũng may hai người bọn họ là bạn đấy, nếu không phải bạn, cũng không biết Mario còn thảm tới cỡ nào nữa.” Bạch Hạc Lưỡng Sí không hề nghi ngờ gì về giới hạn của Vương Viễn, bởi vì hắn ta biết giới hạn của người này là sâu không thấy đáy.
Lúc này, người mơ hồ nhất chính là Mario.
Khi vừa mới nhận được thông báo, hắn ta đang làm nhiệm vụ sư môn ở bên ngoài Cẩm thành, còn lẩm bẩm một mình nói tên Mario này là thần thánh phương nào, nhưng nói đến một nửa, đột nhiên cả người hắn ta chấn động, phản ứng lại rồi sụp đổ ngay tại trận.
“Lão Ma, đã xảy ra chuyện gì vậy? Lá gan không nhỏ nha.” Đám người Một Đám Ô Hợp nhao nhao gửi thiệp chúc mừng.
“Ha ha ha!” Bôi Mạc Đình lại càng khâm phục từ tận đáy lòng, nói: “Giết trưởng lão truyền công để cướp công pháp, lão Ma, trước đây ta thật sự đã coi thường ngươi rồi, ngươi mới là đàn ông chân chính!”
“So với ngươi, con mẹ nó ai mà chẳng là đàn ông chân chính?” Những người khác trong Một Đám Ô Hợp quay đầu, bắt đầu tập trung tấn công Bôi Mạc Đình, Bôi Mạc Đình bị nói một trận mà im hơi lặng tiếng.