Điều mà những người chơi đang mong ngóng sợ nhất chính là Kiếm Ba Thước là tay sai của Thái Nhất Môn, nhưng cùng với người chơi bái sư vào Thái Nhất Môn càng ngày càng nhiều, các bài đăng trên diễn đàn cũng che lấp cả bầu trời lẫn mặt trời.
Cái này gọi là ba người thành hổ, một người đăng bài, hiển nhiên mọi người sẽ nghi ngờ tính chân thực của nó. Nhưng mười người, trăm người, đều nói như vậy thì sao? Cho dù là giả cũng sẽ có người tin theo.
Huống chi phúc lợi của Thái Nhất Môn cũng không phải giả, công pháp cũng là thật, mỗi một ảnh chụp màn hình của người chơi đều có thông tin của mình, và không hề có dấu hiệu của photoshop.
Cho dù vẫn có người tự cho rằng mình hiểu rõ chân tướng, nói là thuê người viết bài xào nấu gì đó, nhưng dưới sự trợ giúp của những người viết bài thuê này, thực sự đã dấy lên một trận oanh động cực lớn khắp toàn bộ diễn đàn trò chơi.
Người chơi bái vào Thái Nhất Môn cũng càng ngày càng nhiều.
...
Tuy rằng danh sách một nghìn chưa đến nửa tiếng đã phát xong hết, khiến cho những người chơi chưa giành được phúc lợi đó vô cùng bất mãn, nhưng yêu cầu cống hiến sư môn để học công pháp của Thái Nhất Môn là cực kỳ thấp.
Đây cũng là điều khiến các người chơi trong thời gian dài bị bảy đại môn phái áp bức và bóc lột, cảm giác được sự chân thành của Thái Nhất Môn.
Một truyền mười, mười truyền một trăm, trăm truyền nghìn vạn, tốc độ và số lượng ngươi chơi phán môn, bái sư vào Thái Nhất Môn cũng tăng lên gấp đôi.
Điều này khiến Vương Viễn cũng mang vẻ mặt mơ hồ.
Cho tới bây giờ hắn chưa chưa từng vào môn phái nào, cho nên hắn cũng không ngờ đãi ngộ môn phái mà mình đưa ra này lại có sức hấp dẫn lớn đến như vậy, từ đó có thể thấy, người chơi ở bảy đại tiên môn khổ sở và áp bức từ lâu, bất cứ nơi nào có đãi ngộ tốt hơn, bọn họ đều sẽ không có lưu luyến gì với liên minh Thục Sơn nữa.
Hắn vốn cho rằng tung đãi ngộ này ra, có thể thu nhận một nghìn người đã là dư dả để hoàn thành nhiệm vụ rồi. Ai ngờ lúc này mới có mấy tiếng thôi, đã tuyển được hơn mười nghìn người... tốc độ này cũng khiến Vương Viễn có hơi hoảng hốt.
Chẳng qua chỉ mới nửa ngày, Vương Viễn đã nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Số lượng người trong môn phái của bạn đã đạt đến giới hạn, muốn tiếp tục thu nhận đồ đệ, xin hãy nâng cấp môn phái.]
Vương Viễn kéo mở thông tin môn phái ra nhìn.
Thái Nhất Môn thân là môn phái sơ cấp, chỉ có thể thu nhận hai mươi nghìn đệ tử, hiển nhiên còn lâu mới bì kịp với các môn phái ở hạn mức tối cao khổng lồ như bảy đại môn phái.
Đương nhiên thăng cấp môn phái cần đến cống hiến sư môn.
Cống hiến môn phái để tu luyện công pháp Thái Nhất Môn vốn đã thấp, lại có tặng thêm phúc lợi... nên lúc này cống hiến môn phái cách môn phái trung cấp còn rất xa.
Nhưng ngược lại Vương Viễn cũng không hoảng, hắn vốn không có dự định làm lãnh đạo, cá nhân hắn lại quen tự do, đừng nói là hai mươi nghìn người, cho dù là hai trăm người hắn cũng ngại nhiều, có hai mươi nghìn người này cũng chỉ xem như đã cho Thạch Công một lời giải thích mà thôi.
Tuy rằng hắn không hoảng, nhưng lại có người hoảng.
Cho dù là Tiên Linh giới hay là Phàm Gian giới, người chơi chính là tài nguyên và sức lao động chính đối với môn phái. Ngươi chơi môn hạ càng nhiều, thì môn phái càng lớn, tài nguyên cũng càng nhiều hơn, chỗ ngồi trong giang hồ cũng càng ổn định hơn.
Cho nên người chơi chính là nền móng của môn phái.
Thái Nhất Môn của Vương Viễn vừa mới sáng lập không được Liên Minh Thục Sơn yêu mến, ngoại trừ nguyên nhân lịch sử mà Thái Nhất Môn để lại ra, chủ yếu nhất vẫn là bảy đại tiên môn đã duy trì thế cân bằng về tài nguyên và lợi ích ở Tiên Linh giới.
Đột nhiên Thái Nhất Môn chen một chân vào cướp một miếng bánh này, đã trực tiếp phá vỡ thế cân bằng.
Nếu Thái Nhất Môn không nhận người giống như trước đây, thì có lẽ bảy đại môn phái còn có thể khoan dung, để cho Vương Viễn tiếp tục tự mình giải trí. Nhưng bây giờ hắn không chỉ buông lời coi thường bảy đại tiên môn, mà thật sự còn há miệng cắn một miếng thức ăn của mỗi một người trong bảy đại tiên môn.
Rau hẹ mà mình chăm bị người khác gặt mất, hiển nhiên không thể nào nhịn được nữa rồi.
Ngay khi Vương Viễn đang đau đầu xem nên sắp xếp quản lý hai mươi nghìn đệ tử này thế nào, thì đột nhiên hắn nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Chưởng môn bảy phái trong liên minh Thục Sơn tới bái sơn, có đón tiếp không?]
“Vãi!”
Vương Viễn nhìn thấy thông báo của hệ thống, vốn đã loạn cào cào, nay đầu cũng to lên. Tuy rằng hắn tùy tiện làm bậy, nhưng cũng không phải thằng ngu, hiển nhiên cũng biết lúc này đột nhiên chưởng môn của bảy phái trong liên minh thục Sơn tới thăm là có chuyện gi.
Với loại tình hình hiện tại, hắn đào góc tường của bảy đại tiên môn nhiều như vậy, tất nhiên không muốn gặp chưởng môn của bảy phái rồi.
Nhưng cùng là chưởng môn, nếu như người khác tới cửa thăm hỏi mà không gặp, đầu tiên chính là mất thể diện, có ý né tránh, sẽ mang đến cho người một loại cảm giác mình vô cùng sợ hãi, làm tổn hại danh tiếng của Thái Nhất Môn.
Thứ nữa là chưởng môn bảy phái đại diện cho chiến lực cao nhất trong trận doanh tu sĩ Nhân tộc ở Tiên Linh giới, nếu không quan tâm đến, chắc chắn sẽ là thất lễ và không nể mặt, như vậy sẽ tạo ra một cái cớ cho mấy người chơi nhắm vào Thái Nhất Môn, nói không chừng sẽ diễn ra cảnh tượng sáu đại môn phái vây công đỉnh Quang Minh phiên bản Tiên Linh giới mất.
Vương Viễn gặp cũng phải gặp, mà không gặp cũng phải gặp.
Nghĩ ngợi một lúc, hắn dứt khoát gửi tin nhắn vào kênh Một Đám Ô Hợp: “Mọi người mau tới Thái Nhất Môn tập hợp! Có chuyện gấp! @ Tất cả mọi người.”
“Có chuyện gì vậy Ngưu chưởng môn?” Mọi người nhao nhao trêu chọc Vương Viễn, nói: “Vừa lên làm chưởng môn đã nóng lòng thể hiện bản thân rồi sao?”
“Không ổn!”
Vương Viễn đáp: “Chưởng môn của bảy đại tiên môn sắp tới bái sơn rồi!”
“Đậu má!”
Nghe được lời này của hắn, những người khác cũng sợ hết hồn.
“Lão Ngưu, cho ngươi khoa trương này, đã gây ra chuyện lớn rồi!” Mario nói trong sự sợ hãi: “Bây giờ thì hay rồi, chưởng môn của bảy đại tiên môn tìm tới cửa, thể diện của ngươi cũng lớn thật...”