“Đúng đó... Sao đột nhiên ngươi lại giành nhiều người của bảy đại môn phái như vậy chứ?” Phi Vân Đạp Tuyết cũng hỏi.
“Còn không phải do bảy đại tiên môn quá áp bức người chơi hay sao?” Điều Tử là một người thông minh, hắn phân tích: “Có áp bức thì phải có đấu tranh... Với phúc lợi và đãi ngộ như của Thái Nhất Môn, ta cũng muốn phán môn, nhưng chỉ sợ lão Ngưu không dám nhận ta mà thôi.”
“Ế? Nếu ta nhận ngươi thì sao?” Vương Viễn hỏi một cách dè dặt.
“Chắc tám phần chính là Thiên Quan tới tìm ngươi gây sự!” Điều Tử đáp: “Dù sao môn phái ta cũng chính là thiên đình.”
“Đệt, ngươi tuyệt đối đừng tới, tới cũng không nhận.” Vương Viễn nhanh chóng xua đuổi Điều Tử.
Con mẹ nó chứ, đang yên đang lành làm ăn ổn định, cần gì phải rước thêm phiền phức, thiên đình đó, mẹ nó ai mà chọc nổi.
“Bảy đại chưởng môn tìm ngươi, ngươi gọi chúng ta làm gì?” Bôi Mạc Đình hỏi.
Vương Viễn đáp: “Phí lời! Thêm một người thì thêm chút thể diện chứ sao.”
“Nhiều người như vậy, có phải trông có vẻ Thái Nhất Môn chúng ta không có tự tin không?”
“Ít người ta mới không có tự tin.” Vương Viễn sa sầm mặt mũi.
Đối mặt với mấy người đều là cấp bậc đại lão trong Tiên Linh giới... Vương Viễn có ngông cuồng cỡ nào cũng không đến mức một mình đi gặp.
“Được rồi được rồi!” Phi Vân Đạp Tuyết bảo: “Mọi người vẫn nên qua đó cả đi, dù sao cũng là chưởng môn của bảy đại môn phái, chúng ta đều là trưởng lão của Thái Nhất Môn, đi chung cũng xem như là chu toàn lễ nghĩa, không đến mức qua loa với bọn họ.”
Mọi người vốn chỉ tám vài câu với Vương Viễn, bây giờ Phi Vân Đạp Tuyết đã nói như vậy rồi, hiển nhiên mọi người không tiện nói nhiều lời vô nghĩa hơn.
Một nhóm người Một Nhóm Ô Hợp thi triển độn thuật của môn phái, được đưa vào trong Thái Nhất Môn.
“Lão Ngưu, nơi này không tệ nha... nhưng sao trông cứ quen quen thế nhỉ?”
Tuy rằng đám người Mario đã là tệ tử của Thái Nhất Môn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tới môn phái Thái Nhất Môn, nhìn thấy cảnh sắc xung quanh, bọn họ đều cảm thấy rất quen thuộc.
“Có thể không quen mắt được sao, đây chính là Tuyệt Tình Cốc chuyển qua đó.” Độc Cô Tiểu Linh đáp.
“Chẳng trách, chẳng trách.” Mọi người hiểu ra.
Vương Viễn thấy các vị trưởng lão của Thái Nhất Môn đều đã đến đủ, mới kéo thanh nhiệm vụ ra, nhấn vào xác nhận đón tiếp.
Mọi người đi cùng Vương Viễn ra đến cổng môn phái, chỉ thấy những luồng sáng bay tới từ phía chân trời. Trong phút chốc, những luồng sáng đã tới bầu trời của Thái Nhất Môn, chưởng môn của bảy phái thu hồi luồng sáng, từ từ đáp xuống trước mặt Vương Viễn.
Đối với những đệ tử tới từ liên minh Thục Sơn như Mario mà nói, thì chưởng môn của bảy phái cũng không xa lạ gì, nhưng Vương Viễn tới Tiên Linh giới lâu như vậy rồi, đây vẫn là lần đầu gặp chưởng môn của bảy phái...
Người cao gầy có ba lọn râu dài đứng đầu đó chính là chưởng môn đương nhiệm của phái Nga Mi, Tề Thục Minh, người để râu quai nón sau lưng lão ta thì Vương Viễn đã từng gặp qua, đó chính là Nhiêm Tiên Lý Nguyên Hóa.
Lúc này, Lý Nguyên Hóa đang nhìn Vương Viễn với vẻ tức giận, nghiến răng nghiến lợi. Nguyên thần của Lý Nguyên Hóa bị Vương Viễn giết chết, nên hai người này đã sớm có thù rồi.
Tu sĩ mặc đồ trắng, đeo trường kiếm trên lưng đứng bên cạnh Tề Thục Minh, lớn lên vô cùng đẹp trai, chính là chưởng môn của Thục Sơn, Từ Trường Khanh, từ xưa tới nay, với kiếm pháp của người này được mệnh danh là đệ nhất kiếm tiên trong tam giới, cũng được gọi là Thục Môn Song Kiếm với Lý Nguyên Hóa.
Gương mặt của Từ Trường Khanh không có cảm xúc, nhìn chằm chằm vào Bôi Mạc Đình, trông như có lời muốn nói.
Bôi Mạc Đình cúi đầu, không dám nhìn thẳng, khi y còn ở phái Thục Sơn cũng được tính là một đệ tử môn hạ đáng tự hào của Từ Trường Khanh, đột nhiên phán môn gia nhập vào Thái Nhất, lúc này cũng tự cảm thấy hổ thẹn.
Tu sĩ ở bên cạnh y ăn mặc kiểu đạo nhân, chính là chưởng môn phái Côn Luân, Ngọc Thanh Tử, người đẹp mặc áo dài hồng nhạt là chưởng môn Bách Hoa Cốc, Hoa Nguyệt. Còn lão già lùn tịt tên là Chu Mai, vốn là trưởng lão của Nga Mi, bây giờ là chưởng môn của phái Thanh Thành, được gọi là lão lùn.
Một người đàn ông cường tráng khôi ngô, mày rậm mắt to ở ngoài cùng nhất, tên là Bạch Mi thiền sư, chính là chưởng môn của Phạn Thiên Tông, lão là chưởng môn lâu đời nhất trong lịch sử Tiên Linh giới, trò chuyện vui vẻ với Trường Mi lão tổ.
“Sư phụ!” Độc Cô Tiểu Linh hành lễ với người bên cạnh Lý Nguyên Hóa.
Vương Viễn nhìn qua thuận theo ánh mắt của Độc Cô Tiểu Linh, chỉ thấy một người này rất không bắt mắt, đang dựng hai ngón tay xua một chút, ý bảo cô không cần đa lễ.
Người này chắc chắn là Mặc Đốc, chưởng môn của Thiên Cơ Các.
Thiên Cơ Các thần bí nhất, chưởng môn nhân cũng cực kỳ khiêm tốn, không biết còn tưởng lão là người qua đường.
“Ha ha!” Đối mặt với các vị đại lão đỉnh cấp, Vương Viễn cười ha ha, đi qua nói: “Tiên trưởng của bảy phái liên minh Thục Sơn đến Thái Nhất Môn, Thái Nhất Môn thật sự vinh dự quá, hôm nay chuyện trong môn phái quá mức bận rộn, nên tại hạ vẫn chưa kịp qua đó thăm hỏi các vị tiền bối, lại để các vị tới thăm vãn bối như vậy, thật thất lễ.”
Từ trước đến nay tên Vương Viễn am hiểu quy tắc giơ tay không đánh người tươi cười, đầu tiên là thể hiện ý tốt, sau đó lại nhấn rất mạnh hai chữ “vãn bối” và “tiền bối”, ý ngầm trong đó nói với mấy vị chưởng môn rằng: “Các ngươi đều là đại lão của Tiên Linh giới, còn ta chỉ là một người chơi, vai vế cách xa như vậy, nếu như bảy người tới đây bắt nạt ta, còn không phải sẽ bị người trong thiên hạ nhạo báng hay sao?”
“Hừ hừ!”
Tề Thục Minh hừ lạnh một tiếng, đáp: “Quả nhiên Ngưu chưởng môn là anh hùng xuất thiếu niên! Nhưng chỉ cần có chí hướng bất kể tuổi tác ra sao, xưa nay trong giới tu hành, ai hiểu thì người ấy xếp trước, ngươi là chưởng môn của Thái Nhất Môn, chúng ta chính là bạn ngang vai ngang vế.”
Đều là cáo già hết, hiển nhiên sẽ không yếu hơn Vương Viễn.
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của Tề Thục Minh, đã kéo Vương Viễn lên ngang hàng với mình. Ý tứ rõ ràng là: “Đều là người cùng vai vế, đừng hòng có kẻ nào ra vẻ đáng thương, nên đánh vẫn đánh, nên giết vẫn giết, đừng nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ.”