“Vậy chẳng phải là loạn hết rồi sao?” Vương Viễn liếc mắt nhìn đám người Phi Vân Đạp Tuyết.
Đệ tử của các ngươi ngang hàng với ta, các ngươi cũng ngang vai ngang vế với ta, lẽ nào có gì khác nhau sao?
“…”
Các chưởng môn nghe vậy, trên mặt lập tức lóe lên một tia tức giận.
Con mẹ nó, đào góc tường cũng thôi vậy, lại còn dám lôi ra khoe khoang, đây không phải là cố ý khiến người khó xử hay sao?
Chỉ có mỗi Tề Thục Minh là cười thản nhiên, đáp: “Nếu đã là phản bội sư môn, vậy đã không còn là đệ tử của liên minh Thục Sơn nữa rồi, cho dù xưng là ngang vai vế thì đã sao?”
“Ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha, ôm quyền với Tề Thục Minh, nói: “Tề chưởng môn không hổ là cao nhân đương thời!”
Đồng thời thầm nói: “Xong đời rồi, lần này sợ là lành ít dữ nhiều.”
“Nào có nào có.”
Tề Thục Minh khiêm tốn đáp: “Nói đến cao nhân, mấy thế hệ ta cộng lại cũng không bằng Ngưu chưởng môn.”
Nói đến đây, Tề Thục Minh hơi dừng lại, bảo: “Ngưu chưởng môn dựa vào một mình mình sáng lập ra Thái Nhất Môn, giẫm chân lên bầu trời Thục Sơn nơi bảy phái thành lập, chỉ riêng phần khí phách này đã hơn hẳn chúng ta một bậc rồi.”
Nói đến đây, bầu không khí lập tức lạnh hẳn đi.
Chu Mai ở một bên cũng nói: “Ngưu chưởng môn mới vào Tiên Linh giới đã giết người chấp sự của môn phái ta, với khí phách như vậy, lão hủ còn kém xa lắm.”
“Có phải Minh Viêm đỉnh trấn áp vạn yêu đó vẫn còn ở trong tay của Ngưu chưởng môn không?” Lý Nguyên Hóa cũng lên tiếng hỏi.
“Hóa ra Ngưu chưởng môn có công lao vĩ đại như vậy.” Chưởng môn Hoa Nguyệt của Bách Hoa Cốc cười hì hì, bảo: “Chẳng trách lại không coi liên minh Thục Sơn chúng ta ra gì, không chỉ sáng lập môn phái tại chốn cũ của Thái Nhất Ma Môn, mà còn nhận đệ tử của bảy phái chúng ta làm môn hạ, ha ha! Thật sự cho rằng bảy đại tiên môn chúng ta dễ bắt nạt sao?”
Mấy người này ngươi một câu ta một câu, trông thì ôn hòa nhưng lại ẩn giấu sát khí khắp nơi, lời lẽ sắc bén, tính toán tỉ mỉ mấy hành động của Vương Viên từ lúc tới Tiên Linh giới đến nay, lại nói hắn không lịch sự, coi thường liên minh Thục Sơn cỡ nào.
Đây không phải là thăm hỏi, mà rõ ràng là tới khởi binh vấn tội.
“…”
Mấy người Một Đám Ô Hợp thấy bầu không khí không đúng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, âm thầm lấy binh khí ra.
“Ha ha!” Đối diện với việc khởi binh vấn tội của các đại chưởng môn trong liên minh Thục Sơn, Vương Viễn cười ha ha, lén xua tay ý bảo mọi người đừng hành động thiếu suy nghĩ.
Sau đó hắn mỉm cười, đáp: “Chuyện của đệ tử của phái Thanh Thành thực sự là vãn bối không đúng, dù sao xưa nay cậy mạnh hiếp yếu vẫn là tài nghệ tổ truyển của phái Thanh Thành, là khi vãn bối mới đến đã quá nông cạn.”
Vương Viễn nói ra lời này, mấy vị chưởng môn khác đều không nhịn được mà hiện ra chút ý cười.
Xem ra phái Thanh Thành thích cậy mạnh hiếp yếu cũng không phải bí mật gì ở Tiên Linh giới.
“Ngươi!” Chu Mai nghe thế, sắc mặt cũng thay đổi.
Lời này của Vương Viễn thật kỳ quái, ngoài miệng thì nhận sai, nhưng ý ngầm trong đó lại đang chế giễu phái Thanh Thành thân là chính đạo, vậy mà lại đi lấy lại thể diện vì một phần tử ỷ mạnh hiếp yếu bị người giết ngược lại, còn không phải nhân cách thấp kém là truyền thống của phái Thanh Thành hay sao?
Nếu như Chu Mai tiếp tục truy cứu tiếp, không thể nghi ngờ gì chính là thừa nhận Thanh Thành mình nề nếp không ngay, nhưng không truy cứu để Vương Viễn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật lại khiến Chu Mai không nuốt nổi cơn tức này.
Vương Viễn cũng không để ý đến Chu Mai đang nổi nóng, mà quay đầu tiếp tục nói với Lý Nguyên Hóa: “Yêu tộc Đông Hải cũng là chiếm địa bàn đến mười nghìn năm rồi, sao lại chưa từng thấy phái Nga Mi các ngươi đi tới Đông Hải trảm yêu trừ ma nhỉ? E rằng thứ các ngươi sợ nhất không phải là yêu ma bị phong ấn dưới Minh Viêm đỉnh, có phải không Tề chưởng môn?”
Nói đến đây, Vương Viễn hỏi Tề Thục Minh.
“...” Tề Thục Minh im lặng không đáp.
Trận chiến Bắc Đình bị diệt, mượn phong ấn yêu tộc để thuận thế tiêu diệt nhân tộc cổ, đây là chuyện xấu hổ mà bảy đại phái đều hiểu trong lòng như không nói, hiện giờ lại bị Vương Viễn mang ra kể lể, hiển nhiên Tề Thục Minh sẽ không tranh luận với hắn, bằng không nếu chuyện này đồn ầm ĩ ra ngoài, làm sao bảy đại tiên môn nói mình là chính đạo được nữa.
“Về phần Thái Nhất Ma Môn mà các ngươi nói.” Vương Viễn nhìn chằm chằm vào Hoa Nguyệt, bảo: “Tuy rằng vãn bối nhỏ tuổi, nhưng chuyện thượng cổ thì ta cũng biết, nếu Thái Nhất Môn là Ma Môn, vậy bảy đại môn phái các ngươi thì nói thế nào? Năm môn tám pháp đó lại là công pháp thế nào?”
“...” Hoa Nguyệt bị Vương Viễn cãi lại đến á khẩu không trả lời được.
Rốt cuộc những lời hắn nói có nghĩa gì, đừng nói người khác không biết, nhưng đương nhiên chưởng môn nhân của bảy đại môn phái sẽ không có chuyện không biết.
Mới đầu đối mặt với chưởng môn bảy phái, Vương Viễn còn sợ, không dám đắc tội, cho nên mới tìm các trưởng lão của Thái Nhất Môn tới để phô trương thanh thế.
Tuy hắn sợ, nhưng cũng không phải loại người ngồi đó đợi chết, người khác đã tới khởi binh hỏi tội rồi, chứng minh chuyện này chỉ dựa vào thỏa hiệp và kẻ yếu nhận thua là không thể giải quyết xong được, thay vì như vậy còn không bằng bất chấp khó khăn đấu một trận.
Cho dù hiện giờ Thái Nhất Môn có họa diệt môn, ít nhất cũng xem như là chết một cách oanh liệt.
Hơn nữa Vương Viễn nói chuyện mập mờ, nhưng thực tế cũng là đang uy hiếp bảy đại tiên môn: Cùng lắm thì chúng ta cá chết lưới rách. Cho dù Thái Nhất Môn bị diệt, thì những chuyện xấu xa mà bảy đại tiên môn các ngươi làm ra này, lão tử cũng sẽ tuyên bố hết ra ngoài, không động vào gốc rễ của các ngươi thì cũng phải lột một tầng da của các ngươi xuống.
“Hừ!”
Thái độ của hắn cứng rắn như vậy khiến Lý Nguyên Hóa không nhịn được mà nổi giận nói: “Họ Ngưu kia, xem ra ngươi thật sự không coi bảy đại tiên môn chúng ta ra gì."
"Không sai!”
Vương Viễn thản nhiên đáp: “Quả thực ta không coi loại người vong ân phụ nghĩa, lấy oán báo ân, chim cưu chiếm tổ chim khách ra gì!”
Nói xong, hắn nói với Tề Thục Minh: “Được rồi, Tề chưởng môn! Từ chưởng môn và các vị chưởng môn, Thái Nhất Môn ta và liên minh Thục Sơn bất đồng quan điểm, hôm nay không mời các vị vào trong ngồi, mọi người xin cứ tự nhiên, lão Ma tiễn khách!”
“Các vị chưởng môn, mời!” Mario đi lên trước, làm ra một động tác tay mời người rời đi.