“Ngươi đang coi thường lão phu sao?” Tề Thục Minh liếc mắt nhìn tiên thảo màu đỏ thẫm, thấy quả nhiên nó là một cây tiên thảo bình thường, mới hỏi với Vương Viễn với vẻ tức giận.
Đường đường là chưởng môn phái Nga Mi lại đi chém cỏ chơi, quá không ra gì rồi.
“Ngươi nói đúng đấy, ta đang coi thường ngươi đấy! Ngay cả cây cỏ đó cũng coi thường ngươi!” Vương Viễn mỉm cười, nói: “Đừng sợ chứ!”
“Hừ, thằng ranh, xem kỹ đây!”
Tề Thục Minh chẳng muốn đấu võ mồm với Vương Viễn, ánh mắt nhìn chằm chằm, trường kiếm trong tay phát ra tia sáng vàng chói mắt, lão ta tùy tiện vung tay, một đường kiếm khí đã chém qua cây tiên thảo màu đỏ thẫm đó.
“…”
Dù sao Tề Thục Minh cũng là người đứng đầu tu sĩ trong thiên hạ, cao nhân có tu vi vạn năm nhưng bây giờ lại chỉ vì dăm ba câu nói của một hậu bối mà nhiễu loạn tâm cảnh, thế nhưng thật sự sử dụng đao kiếm với một viên tiên thảo. Chưởng môn sáu phái cũng chẳng đành lòng nhìn thẳng, thậm chí còn muốn cách xa Tề Thục Minh một chút, tỏ ý chẳng hề quen biết lão ta.
Điều này cũng mất mặt quá.
Chẳng qua, bọn họ không biết rằng trong những tình huống như này, mất mặt chỉ là một vấn đề nhỏ, thậm chí chẳng xứng để được gọi là một “vấn đề”.
Bên trong Hoá Sinh Trì, Vương Viễn hơi nhếch mép.
Đường Sơn Táng hoảng sợ. Trước khi Thạch Công đi, lão đã dặn dò hai người bọn họ phải chăm sóc tiên thảo của lão cho thật tốt. Vương Viễn hiện giờ lại đổ thêm dầu vào lửa khích Tề Thục Minh nhổ sạch tiên thảo, mẹ nó hắn có còn là con người không…
Thạch Công trở về chắc chắn sẽ tức giận, vậy Uyển Nhi bên trong quan tài thuỷ tinh sẽ không thể sống sót! Nếu Uyển Nhi chết thì Tiên Binh của mình cũng sẽ chẳng còn. Lúc này, Đường Sơn Táng đã chẳng biết phải ăn nói thế nào với Thạch Công nữa.
Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên trông thấy Vương Viễn cố tình chọc giận Tề Thục Minh, không nhịn được nói: “Không hổ là lão Ngưu, vẫn hèn hạ như trước…”
“?”
Những người khác nghe vậy, tất cả đều để lộ vẻ mặt hoang mang.
Bọn họ cũng hoàn toàn không rõ, đó chẳng phải chỉ là một cây tiên thảo thôi à? Chẳng lẽ nó còn có ý nghĩa nào khác?
“Vụt!”
Kiếm khí của Tề Thục Minh nhanh vô cùng. Lúc mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, kiếm quang đã giáng xuống Giáng Châu Tiên Thảo.
Ngay lúc bọn họ đang nghĩ rằng Giáng Châu Tiên Thảo sẽ bị một kiếm của Tề Thục Minh chém nát, thì đột nhiên chẳng biết từ đâu có một bàn tay vươn ra che phủ lấy tiên thảo.
“Phốc!”
Kiếm khí chạm vào bàn tay kia thì tức khắc tiêu tán vào hư không, vô thanh vô tức như thể Tề Thục Minh chưa từng đánh ra một kiếm đó.
“Hả?”
Mọi người đưa mắt nhìn theo bàn tay, chỉ thấy một người đàn ông trung niên thấp bé đang trợn trừng mắt nhìn Tề Thục Minh, vành mắt đỏ ửng như có bệnh về mắt. Đó chính là Thạch Công.
“Con mẹ nó! Làm ta sợ chết khiếp!”
Vào khoảnh khắc Đường Sơn Táng trông thấy Thạch Công, hắn ta bèn chạy về, đồng thời cũng thở phào nhẽ nhõm một hơi. Trái tim của hắn ta suýt chút nữa đã nhảy ra ngoài.
Tề Thục Minh cau mày.
Chưởng môn sáu phái thầm lấy làm kỳ lạ.
Tề Thục Minh cũng là một người sĩ diện. Một kiếm vừa rồi của lão ta trông có thì có vẻ hời hợt nhưng kỳ thực nó được đánh ra trong cơn tức giận, uy lực mạnh mẽ hơn nhiều lần so với vẻ bề ngoài.
Với tu vi của Tề Thục Minh, một nhát này người bình thường sẽ cảm thấy khó lòng mà ngăn cản, dẫu có là chưởng môn sáu phái, muốn chống đỡ cũng chẳng phải là một chuyện quá dễ dàng.
Chẳng qua người vừa đến chỉ cần vươn tay một cái mà đã có thể ngăn cản kiếm khí của Tề Thục Minh một cách dễ dàng, điều này quả thật có hơi đáng sợ.
“Ngươi là người phương nào mà cũng dám nhúng tay vào chuyện giữa phái Nga Mi và Thái Nhất Môn!”
Thứ mà người ta gọi là “quan kỳ bất ngữ chân quân tử” (Xem cờ không nói mới là quân tử thật), Tề Thục Minh đang đánh cược với Vương Viễn thì đột nhiên lại có người ra tay ngăn cản kiếm khí của lão ta, Tề Thục Minh tất nhiên vô cùng phẫn nộ. Lão ta nhìn chằm chằm Thạch Công một cách dữ tợn, đồng thời tản một luồng uy áp cường đại.
Những người chơi trong Hoá Sinh Trì đều bị uy thế của Tề Thục Minh làm cho kinh sợ, không tài nào ngẩng đầu lên nổi.
Chỉ có Vương Viễn cũng là chưởng môn như Tề Thục Minh, hắn chẳng hề quan tâm đến uy thế của lão ta mà sải bước chạy đến chỗ Thạch Công, nói: “Sư phụ! Lão ta bắt nạt tiên thảo của ngươi!”
“Thằng ranh con này!”
Thạch Công nghe vậy bèn trừng mắt nhìn Vương Viễn. Sau đó, lão quay đầu hỏi Tề Thục Minh: “Một nhát vừa rồi phải do ngươi chém?”
“Ha ha!”
Tề Thục Minh cười ha hả chẳng nói gì. Sau đó, lão ta đáp: “Hoá ra ngươi chính là sư phụ của Ngưu Đại Xuân, thầy dạy không nghiêm trò biếng nhác. Hôm nay, để ta thay ngươi…”
“Ta đang hỏi ngươi đấy? Một nhát vừa rồi phải do ngươi chém không?”
Chẳng đợi Tề Thục Minh kịp nói dứt lời, Thạch Công đã lặp lại câu hỏi ban nãy với một giọng điệu lạnh lùng như cũ, có điều lúc này trong lời nói của lão đã mang theo một chút không kiên nhẫn.
Tề Thục Minh là minh chủ của bảy phái Thục Sơn, chưởng môn phái Nga Mi nên chắc chắn lão ta sẽ không chối bỏ những chuyện mình đã làm trước mặt các đồng đạo và người chơi. Trước sự chất vấn của Thạch Công, Tề Thục Minh cũng không muốn mình mất mặt, lão ta bèn nói một cách ngạo nghĩ: “Không sai, là lão phu thì…”
“Bốp!”
Hai chữ “đã sao” lão ta còn chưa thốt ra khỏi miệng, Thạch Công đã nhấc tay cho Tề Thục Minh một bạt tai từ khoảng cách mấy chục trượng.
Tề Thục Minh trông như một con quay quay hàng chục vòng sau lúc bị rút dây, ngã khỏi phi kiếm và đáp xuống mặt đất một cách nặng nề.
Mọi người đánh mắt nhìn sang bèn trông thấy Tề Thục Minh đang nằm rạp trên mặt đất không ngừng co giật, hai má của lão ta sưng vù, hàm răng cũng rụng mất hơn phân nửa.
“! !! !”
Sau khi trông thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Lúc đầu, bọn họ nhìn Tề Thục Minh bị một cái tát đánh đến mức không thể bò dậy nổi. Sau đó, bọn họ lại quay sang nhìn Thạch Công, suýt chút nữa cằm đã rơi xuống dưới đất.
Đặc biệt là chưởng môn sáu phái lại càng hoảng sợ vạn phần.
Dù sao cũng chỉ có những cao thủ chân chính mới có thể biết được rằng một cái tát của Thạch Công đáng sợ đến mức nào.