Trong mắt của những người chơi bình thường, Thạch Công thừa cơ đánh lén tát một cái vào mặt Tề Thục Minh khiến lão ta ngã lăn ra đất.
Nhưng chưởng môn sáu phái lại biết rất rõ về thực lực của Tề Thục Minh.
Với tu vi của Tề Thục Minh, dẫu cho người bình thường có đánh lén cũng chẳng tài nào đến gần lão ta được. Vậy mà Thạch Công chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái đã có thể đánh Tề Thục Minh thành thế này từ khoảng cách vài chục trượng. Mặc dù bọn họ luôn tự nhận bản thân có tu vi cao thâm, nhưng cũng chẳng dám bảo rằng mình có thể cao hơn Tề Thục Minh.
Một cái tát ấy của Thạch Công, chưởng môn sáu phái để tay lên ngực tự đánh giá, chắc chắn bọn họ cũng không thể tránh được.
Rốt cuộc tên lùn tịt này là thần thánh phương nào?
Mọi người nghi ngờ đánh mắt nhìn về phía Chu Mai.
Phái Thanh Thành đầy người thấp bé…
Hơn nữa Tiên Linh giới có rất nhiều tu sĩ, chưởng môn bảy phái tất nhiên đã từng tiếp cận những sự tồn tại có cấp bậc “trần nhà”. Có tu vi như vậy, e rằng chính là lão quái vật có cấp bậc tương tự Trường Mi lão tổ.
Vừa mạnh vừa thấp, có khi nào đây chính là Cực Nhạc Đồng Tử Lý Tĩnh Hư – người sáng lập phái Thanh Thành trong truyền thuyết?
Ừm, khả năng rất cao. Dù sao Lý Tĩnh Hư cũng là một hình mẫu điển hình trong việc giáo dục đệ tử một cách sai trái. Lão có thể dạy dỗ một tên đồ đệ như Ngưu Đại Xuân này cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.
Nếu đây là Lý Tĩnh Hư thì chuyện này thật sự rất khó giải quyết.
Tuy nhiên, lai lịch của Tề Thục Minh cũng to lớn vô cùng. Thiền sư Thiên Mông và Trường Mi tổ sư cũng chẳng hề kém cạnh Lý Tĩnh Hư. Lý Tĩnh Hư lấy lớn hiếp nhỏ đánh Tề Thục Minh, lẽ nào không sợ phái Nga Mi sẽ đến gây phiền toái sao?
Chưởng môn các phái tâm tư vô số đã bắt đầu tính toán xem mình nên đứng bên nào rồi.
Sau khi phải nhận một cái tát của Thạch Công, Tề Thục Minh đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm, phải vùng vẫy một lúc lâu lão ta mới có thể run rẩy bò dậy.
Bóc trần người chớ vạch khuyết điểm, đánh người không đánh mặt.
Dù sao Tề Thục Minh cũng là một người có danh vọng cực cao ở Tiên Linh giới, là người đứng đầu trong bảy vị chưởng môn Thục Sơn Minh. Chẳng qua, giờ phút này lão ta lại bị ăn một bạt tai trước mặt chưởng môn sáu phái và chúng đệ tử Thái Nhất Môn. Tâm tính và sự tu dưỡng qua vạn năm tọa quan của Tề Thục Minh lập tức không còn sót lại chút gì.
“Thất phu! Tự tìm đường chết!”
Tề Thục Minh lửa giận công tâm thét lớn, kiếm khí ở thanh trường kiếm trong tay lão ta tăng vọt, sử dụng Đại Đạo Thiên Uy – chiêu thức mạnh nhất trong Thiên Đạo Kiếm Quyết.
Cho dù đang trong cơn giận dữ nhưng Tề Thục Minh vẫn vô cùng tỉnh táo. Lão ta biết Thạch Công không thể so sánh với một tu sĩ Kim Đan thấp kém như Ngưu Đại Xuân, thế nên lão ta đã sử dụng mười thành công lực ngay lúc vừa ra tay.
Cự kiếm mang trong theo gió cuộn sấm gầm từ trên trời giáng xuống. Kiếm phong quét sạch những kiến trúc xung quanh Hoá Sinh Trì một cách dễ dàng. Nước trong Hoá Sinh Trì bị chia thành hai nửa bởi áp lực mạnh mẽ của gió và ngay cả không khí cũng trở nên vặn vẹo dưới uy thế cường đại này.
Tuy nhiên, khi phải đối mặt với một nhát kiếm có uy thế tựa thiên địa, Thạch Công vẫn chẳng hề có ý định né tránh. Mặt nước dưới chân và sau lưng lão vẫn tĩnh lặng như gương, không một gợn sóng dưới kiếm thế của Tề Thục Minh.
Cự kiếm ẩn chứa công lực cả đời của Tề Thục Minh lập tức bổ xuống đỉnh đầu Thạch Công.
Thạch Công mỉm cười, ngón trỏ bên bàn tay trái nâng lên, nhẹ nhàng búng một cái.
“Keng!”
Một âm thanh mỏng manh truyền vào trong tai tất cả những người ở đây một cách rõ ràng đến lạ lùng. Cự kiếm ẩn chứa uy lực trời đất của Tề Thục Minh lập tức vỡ vụn, hoá thành những điểm sáng tiêu tán trong không khí.
“A…”
Tất cả đều chìm vào im lặng.
Hơn một nghìn người ở Hóa Sinh Trì thậm chí còn chẳng nghe thấy một tiếng hít thở, tất cả mọi người đều nín thở… nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngỡ như đang trong một giấc mộng.
Tề Thục Minh càng cảm thấy nghi ngờ cuộc sống.
Một kiếm vừa rồi đã ngưng tụ công lực cả đời của Tề Thục Minh, ẩn chứa uy thế của trời đất. Một kiếm này đủ để phá núi chém non, dù Thiên Mông thiền sư và Trường Mi lão tổ có đích thân đến cũng chẳng thể ngăn cản một kiếm này.
Một kiếm mạnh mẽ như thế mà Thạch Công không chỉ đỡ được, mà còn đỡ bằng tay không… Nếu Thạch Công sử dụng một món binh khí pháp bảo gì đó, Tề Thục Minh cũng không đến nỗi này.
Nhưng chỉ với một cái búng tay nhẹ nhàng mà Thạch Công đã đánh nát nhát kiếm mạnh nhất mà Tề Thục Minh hằng lấy làm hãnh diện. Đồng thời lão còn đánh nát cả thế giới quan và đạo tâm Tề Thục Minh đã tu luyện cả vạn năm.
Thưở nhỏ Tề Thục Minh tu luyện, lão ta là người sở hữu thiên phú cao nhất trong số các đệ tử của Trường Mi tổ sư, được giao phó trọng trách trở thành chưởng môn Nga Mi đứng đầu Thục Sơn, tu vi và thực lực được công nhận là mạnh nhất ở Thục Sơn Minh.
Người ưu tú đều có sự kiêu ngạo của riêng mình. Tề Thục Minh lại còn chưa từng gặp được đối thủ xứng tầm nên lão ta càng tâm cao khí ngạo đến cực điểm.
Giờ đây, sự kiêu ngạo của Tề Thục Minh đã hoàn toàn tan thành mây khói trong tay Thạch Công.
Giờ phút này, chưởng môn sáu phái cũng âm thầm cảm thấy sợ hãi, biết mình đã gặp phải một kẻ khó chơi không thể chọc vào.
“Lão chính là sư phụ của ngươi?”
Sau khi hồi thần, đám người Mario hoảng sợ hỏi Vương Viễn.
“Đúng vậy!” Vương Viễn gật đầu.
“Trâu bò! Vậy sau này lão cũng là sư phụ của ta được không? Thảo nào ngươi lại mạnh như vậy…” Mario không biết xấu hổ thấy sang bắt quàng làm họ.
“Nói thật thì ta cũng không biết lão mạnh đến như vậy.” Vương Viễn còn xúc động hơn những người khác.
Vương Viễn từng nghe Hồ Vạn nói rằng thực lực của Thạch Công có thể được xếp vào hàng đứng đầu thiên hạ. Trường Mi lão tổ được mọi người công nhận là đệ nhất thiên hạ nên Vương Viễn vẫn luôn tưởng rằng mặc dù Thạch Công rất mạnh nhưng vẫn kém hơn Trường Mi lão tổ một chút, có thể mạnh hơn chưởng môn bảy phái nhưng không đến mức hoàn toàn áp đảo bọn họ.
Có điều bây giờ, xem ra Thạch Công và Tề Thục Minh hoàn toàn không ở cùng một đẳng cấp.
Đây mới chỉ là thực lực hàng đầu thiên hạ mà thôi, vậy chẳng phải Trường Mi lão tổ được mệnh danh là đệ nhất thiên hạ sẽ càng biến thái hơn sao?