Ngay lúc Vương Viễn còn đang kinh ngạc, ngón trỏ của Thạch Công chỉ vào không trung. Tề Thục Minh giống như một con chó bị xích bay đến trước mặt Thạch Công.
Thạch Công thản nhiên nói: “Thái Nhất Môn ta không tranh quyền thế. Chẳng qua lũ hậu bối các ngươi lại xông vào nơi này tàn sát đệ tử Thái Nhất Môn ta, động đến tiên thảo của ta, đúng là rất đáng chết!”
“Tiền bối thứ tội!”
Sau khi nghe thấy những lời mà Thạch Công vừa nói, chưởng môn sáu phái lập tức sợ đến mất hồn.
Thậm chí Chu Mai còn thẳng tay bán đứng đồng đội: “Chuyện ở Thái Nhất Môn không hề liên quan gì đến chúng ta, đều do một mình Tề chưởng môn gây ra tất cả. Chúng ta chỉ đi theo xem trò vui thôi.”
“Xem trò vui? Ha ha!”
Thạch Công khẽ mỉm cười, lão nói: “Nếu là ta thời còn trẻ, lúc mới đắc đạo tính tình nóng nảy, cho dù các ngươi có đến chỉ để xem trò vui, ta cũng phải nghiền xương các ngươi thành tro, thần hình câu diệt.”
Nói đến đây, Thạch Công lại nói tiếp: “Bây giờ, ta tuổi tác đã lớn nhưng tính tình nhỏ nhen. Niệm tình các ngươi tu hành không dễ, tạm tha cho các ngươi một mạng. Oan có đầu nợ có chủ, ta chỉ tìm hậu bối Nga Mi giải quyết là được.”
“Ngươi dám động vào ta?” Tề Thục Minh tức giận nói: “Sư phụ ta là Trường Mi tổ sư, sư tổ ta là Thiên Mông thiền sư. Nếu ngươi giết ta, chẳng lẽ không sợ hai người họ diệt cả nhà Thái Nhất Môn ngươi ư?”
“Trường Mi tổ sư? Thiên Mông thiền sư? Diệt cả nhà ta? Ha ha!”
Thạch Công nghe vậy bèn cười khinh miệt nói: “Ngươi có tin nếu bọn họ biết người mà ngươi chọc vào là ta thì chẳng cần lão phu phải động thủ, bọn họ cũng sẽ tự mình thanh lý môn hộ!”
Tự mình thanh lý môn hộ!
Giọng điệu của Thạch Công vô cùng nhẹ nhàng, nhẹ đến mức như thể lão đang nói một chuyện hết sức bình thường, chẳng qua ý tứ trong câu nói lại phách lối cuồng ngạo xem thường thiên hạ. Tổng kết trong một câu: chỗ dựa của ngươi có làm tiểu đệ cho ta cũng không xứng mà ngươi còn dám khoa tay múa chân với ta hay sao?
Thật kiêu ngạo làm sao!
“Con mẹ nó, mạnh đến vậy hả?” Đám người Thái Nhất Môn sau khi nghe thấy những gì Thạch Công nói thì ngay lập tức nhiệt huyết sôi trào, ngẩn người mê mẩn. Dù sao trong trái tim của mỗi người đều có sự tự cao, những lời nói khí phách, điên rồ kết hợp với thực lực mà Thạch Công vừa mới biểu hiện, quả thật khiến cho người ta không dám nghi ngờ.
Bối cảnh môn phái chính là chỗ dựa vững chắc, cho dù Thạch Công có mạnh mẽ thế nào cũng chẳng liên quan gì đến những người chơi khác nhưng trong môn phái tồn tại một vị tổ sư như vậy, ai ai cũng cảm thấy sáng sủa mặt mày.
Đó cũng là lý do tại sao điều kiện nhập môn của Thái Nhất Môn lại nhiều như vậy. Nguyên nhân mà phần lớn người chơi vẫn gắn bó với môn phái ban đầu của mình cũng xuất phát từ bối cảnh!
Trước đây, môn nhân của Thái Nhất Môn vì muốn nâng cao tu vi nên đã lựa chọn vứt bỏ bối cảnh để đến Thái Nhất Môn. Có điều bọn họ thật sự không ngờ rằng bối cảnh của Thái Nhất Môn còn mạnh mẽ hơn cả phái Nga Mi. Đây quả thật chính là thu hoạch ngoài ý muốn!
“Vốn lão phu chỉ định đánh ngươi một trận để ngươi nhớ cho kỹ! Nhưng ngươi lại lấy sư phụ của ngươi ra doạ dẫm ta. Bỏ đi, nếu ta không giết ngươi có khi người ta còn tưởng rằng ta sợ bọn họ!”
Thạch Công cười tủm tỉm, năm ngón tay xoè ra bóp lấy cổ Tề Thục Minh, một bàn tay khác lại nhẹ nhàng vỗ vào đầu lão ta. Nguyên thần của Tề Thục Minh đã bị kéo ra khỏi cơ thể.
Xuống tay thô bạo, thủ đoạn ngoan độc, Vương Viễn nhìn mà toát mồ hôi hột.
“Mẹ nó…”
Chưởng môn sáu phái nhìn thấy thủ đoạn rút nguyên thần khủng khiếp của Thạch Công, bọn họ cũng không nhịn được mà tê cả da đầu, hồn vía lên mây, cảm giác như thể linh hồn mình cũng bị kéo ra khỏi thân thể.
Năm ngón tay nắm chặt, nguyên thần của Tề Thục Minh lập tức tiêu tan thành mây khói.
“Phù phù!”
Thi thể của Tề Thục Minh chưa đáp xuống dưới mặt đất, Thạch Công đã đá nó đến trước mặt chưởng môn sáu phái.
“Haizz, đáng tiếc!” Vương Viễn âm thầm tiếc hận. Dù sao Tề Thục Minh cũng là BOSS lớn hơn cả Lý Nguyên Hoá, không biết có thể lấy ra được thứ tốt gì ở trong thi thể đó.
Chưởng môn sáu phái nhìn thấy thi thể của Tề Thục Minh, trong lòng run rẩy không dám nói gì.
Thạch Công nói: “Các ngươi nhân lúc ta không có mặt xông vào sơn môn giết người của Thái Nhất Môn ta. Dựa theo phép tắc, có phải ta nên diệt cả nhà Thục Sơn Minh các ngươi hay không…”
“Chuyện này…”
Chưởng môn sáu phái á khẩu không trả lời được.
Theo phép tắc của giang hồ, nếu đã lựa chọn tàn sát môn phái của người khác, tốt nhất phải chuẩn bị cho việc môn phái mình bị tàn sát ngược lại. Những gì mà Thạch Công vừa nói không những không hề sai, trái lại còn rất có lý.
“Niệm tình các ngươi bị người khác mê hoặc, đệ tử của phái Nga Mi cũng là người vô tội nên hôm nay lão phu chỉ giết một mình Tề Thục Minh. Các ngươi có ý kiến gì không?” Thạch Công lại hỏi.
“Không có! Không có ý kiến gì cả!”
Chưởng môn sáu phái cùng lắc đầu.
“Có phải lão phu nói rất có lý đúng không?”
“Ngài là người có lý nhất trên đời!” Chu Mai luôn miệng nói: “Tề Thục Minh làm nhiều việc ác, ngang ngược càn rỡ. Ta khuyên ngăn Tề Thục Minh từ lâu nhưng lão ta không chịu nghe, ngày hôm nay có kết cục như vậy cũng là do lão ta tự làm tự chịu, không liên quan gì đến chúng ta cả.”
“Ha ha!” Thạch Công cười nói: “Được rồi, lão ta có tự làm tự chịu hay không, các ngươi có liên quan gì hay không, trong lòng các ngươi tự rõ ràng là được. Bây giờ, thủ phạm chính đã chết, Thái Nhất Môn đã bị các ngươi huỷ hoại như vậy, có phải các ngươi nên làm gì đó để tỏ thái độ không?”
“Phải, phải!” Chưởng môn sáu phái cùng nói: “Sửa chữa thế nào thì sửa chữa, sáu môn phái lớn chúng ta sẽ chịu trách nhiệm.”
“Sửa chữa như thế nào là chuyện của các chưởng môn, các ngươi cứ bàn bạc với hắn là được!” Thạch Công quay đầu đánh mắt nhìn Vương Viễn.
“Đồ nhi hiểu rồi!”
Vương Viễn hiểu ý, cười ha ha.
Thấy vậy, trong lòng chưởng môn sáu phái không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Mặc dù chưởng môn sáu phái và Vương Viễn không quen biết nhau nhưng bọn họ cũng không phải là kẻ ngốc, đương nhiên biết người dựa vào thực lực của bản thân - sáng lập ra Thái Nhất Môn ở bên trên Thục Sơn Minh ắt không phải hạng người dễ chọc.