Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1793: Chương 1791: Vương Viễn biết phân phải trái.

Thạch Công là tiền bối cao nhân nên không thể làm khó tiểu bối.

Vương Viễn là tân binh hậu bối nên tất nhiên không phải kiêng nể điều gì. Hắn hoàn toàn có thể công phu sư tử ngoạm trong lúc bàn bạc điều kiện bồi thường.

Hơn nữa hiện giờ tình thế đã đảo ngược. Đối phương không những chiếm thế chủ động và lý lẽ mà còn có chỗ dựa chống lưng. Bọn họ không khác gì cá nằm trên thớt mặc người giết thịt.

“Mọi người đừng sợ!”

Sau khi nhận được sự cho phép của Thạch Công, Vương Viễn cười híp mắt, bước lên và nói: “Ta là người biết phân phải trái mà!”

“…”

Chưởng môn sáu phái toát mồ hôi lạnh. Đó quả là một lời mở đầu khiêm tốn và thoát tục, bình thường những người nói vậy chẳng được mấy ai thật sự biết phân phải trái.

Quả nhiên! Sau đó Vương Viễn lập tức khởi binh vấn tội: “Đầu tiên, ta có một số chuyện muốn được hỏi rõ ràng. Các ngươi thân là trưởng bối giới tu hành, vì sao lại liên hợp lại bắt nạt một vãn bối như ta, giết vào tận sơn môn ta, còn giết đệ tử môn hạ ta một cách vô tội vạ?”

“Chuyện này…”

Chưởng môn sáu phái im lặng không nói gì.

Vương Viễn rất biết mở đầu câu chuyện. Cho dù có Thạch Công chống lưng, nhưng việc Vương Viễn trực tiếp bước lên bàn bạc về vấn đề bồi thường e sẽ khó lòng thuyết phục người khác, dễ bị nói là lấy mạnh hiếp yếu.

Lúc này, Vương Viễn trước hết quở trách tội ác của đối phương, đưa mình vào thế người bị hại, kết quả sẽ lập tức tạo thành hai ý nghĩa khác biệt.

Cái trước chính là sáu môn phái lớn bị khuất phục trước “dâm uy” của Thạch Công, bị ép phải bồi thường.

Cái sau chính là bảy môn phái lớn đến sơn môn đồ sơn bị người khác phản đòn nên phải bồi thường.

Từ người bị hại, bọn họ biến thành kẻ hành hung bị bắt giữ.

Lúc này dù Vương Viễn có đòi bồi thường gì đi chăng nữa âu cũng là điều hợp tình hợp lý.

Quan trọng nhất chính là trong việc đồ sơn diệt phái này, chưởng môn sáu phái đúng là có tham dự. Những gì Vương Viễn nói đều là sự thật, họ không những không thể phản bác, trái lại còn phải cảm thấy áy náy.

“Được rồi!”

Không để chưởng môn sáu phái biện giải, Vương Viễn khoát tay, giả vờ rộng lượng nói: “Sư phụ thường dạy bảo ta rằng “Trời cao có đức hiếu sinh”, không thể vô duyên vô cớ diệt môn phái người khác được… Lần này, ta sẽ tha thứ cho các ngươi.”

“…” Chưởng môn sáu phái tiếp tục im lặng. Trọng điểm trong câu nói ấy không phải chuyện Vương Viễn tha thứ cho bọn họ mà là năm chữ “diệt môn phái người khác”.

Sau đó, cuối cùng Vương Viễn cũng vào chủ đề chính: “Mặc dù ta có thể tha thứ cho các ngươi nhưng đệ tử môn hạ của ta thì không thể. Để bảo vệ môn phái, bọn họ đã bị các ngươi đồ sát hết lần này đến lần khác… Họ đều là những sinh mệnh sống, là những người tu hành! Tại sao các ngươi lại tàn nhẫn như thế!”

Nghe những lời mà Vương Viễn vừa nói, tội lỗi của bọn họ e rằng sẽ phải để lại tiếng xấu muôn đời. Từ Trường Khanh – nhân vật số hai Thục Sơn Minh đứng ra nói: “Ngưu chưởng môn! Chúng ta đã biết sai rồi, ngươi cứ việc mở miệng đi, phải bồi thường bao nhiêu chúng ta sẽ bồi thường bấy nhiêu!”

“Chuyện này…” Vương Viễn nói: “Ban đầu, tất cả đệ tử của ta đều có tu vi ở Nguyên Anh tầng năm. Thế nhưng, sau khi bị các ngươi đồ sát, bây giờ tu vi cao nhất của họ cùng lắm chỉ tới Kim Đan tầng ba… Haizz.”

“Phốc…”

Môn nhân Thái Nhất Môn hiện đang đứng trong Hoá Sinh Trì nghe vậy bèn không khỏi bật cười thành tiếng.

Có lý? Quả thật trong số những người chơi gia nhập Thái Nhất Môn, có không ít người sở hữu tu vi cao. Có điều, cao nhất chẳng qua chỉ ở Kim Đan tầng mười mà thôi. Hơn nữa, những người chơi đó đều đã bỏ chạy vì sợ mất cảnh giới ngay từ đầu, tu vi của những người chấp nhận ở lại cũng không cao lắm. Bây giờ Vương Viễn mở miệng đã buông câu tất cả trong số họ đều có tu vi Nguyên Anh tầng năm. Quả thật cũng quá vô liêm sỉ rồi!

“Cái này…”

Chưởng môn sáu phái cũng vô cùng tức giận, tại sao tên này có thể không biết xấu hổ như thế?

“Tất cả đệ tử đều có tu vi Nguyên Anh tầng năm? Ngưu chưởng môn hơi phóng đại rồi đó!” Từ Trường Khanh là một người thẳng thắn, không nhịn được mà buông lời chế giễu.

Việc phóng đại tổn thất Từ Trường Khanh có thể nhịn, nhưng những gì mà Vương Viễn vừa nói hoàn toàn là chuyện vô căn cứ, cực kỳ quá đáng.

“Đây là vấn đề về cảnh giới hay sao?” Đứng trước sự chất vấn của Từ Trường Khanh, Vương Viễn nhìn mọi người với vẻ giận dữ, nói: “Bọn họ đều là anh hùng của Thái Nhất Môn chúng ta, huynh đệ thủ túc thân thiết nhất của ta bị các ngươi giết một cách vô tội vạ. Chẳng lẽ ngươi đang nghi ngờ chính hành vi của mình hay sao?”

“Chuyện này… Ta…” Vốn Từ Trường Khanh cũng không có tài ăn nói như Tề Thục Minh nên sau vài câu nói của Vương Viễn, Từ Trường Khanh đã hết đường chối cãi.

“Vậy đi!” Vương Viễn nói: “Coi như mỗi người trong số họ trung bình mất mười tầng cảnh giới, mỗi tầng cảnh giới bồi thường một trăm linh thạch thượng phẩm, mười nghìn điểm cống hiến sư môn. Các vị chưởng môn thấy thế nào?”

“Một tầng cảnh giới mười nghìn điểm cống hiến sư môn! Ngưu chưởng môn thấy vậy là thoả đáng ư?”

Sau khi nghe thấy yêu cầu của Vương Viễn, chưởng môn sáu phái lập tức bùng nổ.

Bọn họ trừng mắt nhìn Vương Viễn với vẻ mặt vô cùng phẫn nộ.

Đối với những người ở cấp bậc chưởng môn như bọn họ, những thứ như linh thạch thực chất cũng không phải đồ vật gì quá quý giá. Một người một nghìn linh thạch, một nghìn người cũng chỉ cần một triệu linh thạch thượng phẩm mà thôi. Đối với chưởng môn sáu phái, đây cũng chỉ là một con số.

Nhưng ở trong môn phái, điểm cống hiến sư môn chính là một đồng tiền mạnh.

Điểm cống hiến sư môn là số liệu chủ yếu để nâng cấp và mở rộng môn phái.

Đó chính là lý do tại sao bảy tiên môn lớn liều mạng bức ép người chơi thực hiện nhiệm vụ sư môn - nhằm để thu hoạch điểm cống hiến sư môn một cách nhanh chóng, xây dựng môn phái ngày một lớn mạnh.

Điểm cống hiến sư môn càng cao thì cấp bậc môn phái sẽ càng cao, đệ tử tuyển nhận cũng ngày một đông đảo, chỗ trồng rau hẹ càng lớn, rau hẹ trồng được cũng càng nhiều, điểm cống hiến cũng sẽ theo đó mà gia tăng từng ngày.

Đó chính một vòng tuần hoàn tốt đẹp, càng nhiều càng tốt.

Ngay đến những linh thạch vô cùng quan trọng trong mắt người chơi chẳng qua cũng chỉ là món phần thưởng được dùng để đổi điểm cống hiến sư môn mà thôi.

Điều này cho thấy tầm quan trọng của điểm cống hiến sư môn đối với một môn phái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!