Một tầng cảnh giới mười nghìn điểm cống hiến là khái niệm thế nào?
Tính ra một nghìn đệ tử của Thái Nhất Môn, bình quân mỗi người mất mười tầng cảnh giới tức tổng cộng mười nghìn tầng cảnh giới. Một tầng cảnh giới mười nghìn điểm cống hiến tương đương với một trăm triệu điểm.
Ngày thường, người chơi làm một nhiệm vụ sư môn sẽ có số điểm khác nhau trên thang từ một đến mười. Mỗi ngày, một người chơi có thể thực hiện tối đa mười nhiệm vụ sư môn, bình quân thu hoạch được năm mươi điểm cống hiến sư môn trên người một ngày.
Một trăm triệu điểm tương đương với số điểm cống hiến hai triệu người chơi thu hoạch được trong một ngày…
Đây mới chỉ là giá trị sản xuất, không phải giá trị tiêu dùng.
Mặc dù số lượng người chơi ở sáu môn phái lớn không ít nhưng cũng chỉ có một số ít người chơi có thể mua nổi công pháp môn phái bằng điểm cống hiến sư môn. Nếu thật sự trao đổi như vậy, để gom góp đủ một triệu điểm cống hiến sư môn, sáu môn phái lớn phải mất ít nhất một tháng.
Có thể một số độc giả sẽ thắc mắc: Một khi đã như vậy, vì sao không bán công pháp với mức giá thấp hơn một chút? Ngươi có bán hay không, công pháp vẫn sẽ ở chỗ đó, không tăng cũng không giảm… Hơn nữa, sau khi người chơi có được công pháp, có ai sẽ bận tâm việc hoàn thành nhiệm vụ sư môn nữa? Dựa vào việc bán rẻ để đổi lấy lợi ích “cống hiến” ngắn hạn được gọi là mổ gà lấy trứng.
Những vị chưởng môn này đều không phải đèn cạn dầu, vô cùng am hiểu đạo kinh doanh.
Thái Nhất Môn tổng cộng chỉ có một nghìn người mà thôi, nhưng câu đầu tiên Vương Viễn đã đòi sáu môn phái lớn điểm cống hiến sư môn của một tháng. Điều này khiến Lục Đại chưởng môn không sao nhẫn nhịn được.
“Ồ? Các vị chưởng môn có ý kiến gì à?”
Trông thấy vẻ mặt khó chịu của chúng chưởng môn, Vương Viễn bèn nói: “Mọi người đừng lo lắng, lão Ngưu ta là một người biết phân phải trái. Nếu mọi người đã có ý kiến, ta sẽ giảm giá một chút. Mấy chục nghìn đệ tử Thái Nhất Môn phản bội môn phái, lâm trận bỏ chạy ta sẽ không tính. Dù sao ta cũng chẳng xem những kẻ phản đồ là huynh đệ nhà mình.”
“…”
Vương Viễn vừa dứt lời, chưởng môn sáu phái lại im lặng.
Được rồi, suýt chút nữa bọn họ đã quên mất, Thái Nhất Môn cũng từng có mấy chục nghìn môn nhân… Xem ra Ngưu Đại Xuân còn nghĩ đến việc tính mấy chục nghìn môn nhân lâm trận bỏ chạy vào.
Không ngờ Vương Viễn vừa nói như vậy, bên mình có vẻ như đã kiếm được một món hời lớn.
“Thế nào? Ta thật sự đã đòi bồi thường vốn gốc!” Vương Viễn nói: “Nếu các ngươi không đồng ý, ta cũng sẽ không miễn cưỡng!”
“Thật sao?” Chưởng môn sáu phái ngây thơ vô cùng.
“Đương nhiên!” Vương Viễn nói: “Cùng lắm thì máu trả máu, ăn miếng trả miếng! Ngươi đồ sơn môn ta, ta diệt môn phái ngươi. Mọi người có qua có lại oan oan tương báo, hợp lý mà.”
Nói xong, Vương Viễn quay đầu hỏi Thạch Công: “Sư phụ, ta nói có đúng hay không?”
“Đúng! Lấy đức báo đức, lấy oán báo oán. Đồ nhi, ngươi rất có tư chất của Thánh nhân.” Thạch Công vô cùng hài lòng.
“Sư phụ quá khen, người mới đích thị là Thánh nhân trời sinh.” Vương Viễn cũng lên tiếng nịnh nọt.
Hai sư đồ họ tâng bốc lẫn nhau khiến chưởng môn sáu phái sắp khóc đến nơi… bèn rối rít nói: “Vậy cứ xử lý theo lời Ngưu chưởng môn đi.”
“Các vị cũng không cần phải miễn cưỡng, dù sao ta cũng là một người biết phân trái đúng sai mà.” Vương Viễn nói.
“Không miễn cưỡng!” Chu Mai khoát tay bảo: “Chúng ta đều cảm thấy những gì Ngưu chưởng môn nói rất có lý.”
“Được rồi!”
Vương Viễn hài lòng nói: “Một môn phái phải lấy người làm gốc, việc bồi thường cho đệ tử Thái Nhất Môn đã xong, tiếp theo chúng ta sẽ bàn chuyện khác.”
“!”
Chưởng môn sáu phái bèn cả kinh nói: “Ngưu chưởng môn nói vậy là có ý gì? Những khoản bồi thường vừa rồi là sao!”
“Là cho đệ tử môn nhân.” Vương Viễn nói với vẻ nghi hoặc: “Ta đã nói rất rõ ràng rồi mà, tất cả đều bồi thường theo cảnh giới, chẳng lẽ các ngươi vẫn chưa hiểu? Không thể nào, tất cả chúng ta đều là chưởng môn, lẽ nào các ngươi định chơi xấu? Mặc dù ta còn nhỏ tuổi nhưng các ngươi cũng đừng bắt nạt ta…”
“Có con khỉ mới dám bắt nạt ngươi. Rõ ràng là ngươi đang bắt nạt chúng ta.” Chưởng môn sáu phái oán thầm, liếc nhìn Thạch Công đằng sau Vương Viễn, bọn họ bèn bất đắc dĩ nói: “Được rồi, tốt nhất Ngưu chưởng môn vẫn nên nói hết điều kiện trong một lần đi…”
Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Tên Vương Viễn này cáo mượn oai hùm, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng khiến chưởng môn sáu phái hoàn toàn bó tay không có cách nào.
Dù sao trong chiến tranh, nắm đấm và lý lẽ phải chiếm tỉ lệ cân bằng, nhưng có đôi khi, nắm đấm lớn chính là lý lẽ.
Thục Sơn Minh đồ Thái Nhất Môn, bọn họ đã là bên đuối lý trước, hơn nữa nắm đấm cứng của Thạch Công còn ở phía sau.
Sáu phái Thục Sơn Minh không chiếm được điểm nào nên tất nhiên sẽ không có chỗ để phản bác.
Nếu ngươi dám nói một chữ “không”, người ta theo lý sẽ tiêu diệt cả nhà ngươi. Hơn nữa nhìn vào thực lực mà Thạch Công vừa mới biểu hiện, nắm đấm của người này có vẻ còn lớn hơn cả lý lẽ… Chưởng môn sáu phái có thể làm được gì nữa? Chấp nhận số phận thôi, chẳng lẽ bọn họ lại trơ mắt nhìn Thục Sơn Minh bị tiêu diệt?
Chỉ cần tốt hơn kết quả này, Thục Sơn Minh coi như đã lời rồi.
“Vậy ta cũng không khách sáo nữa!”
Vương Viễn nói tiếp: “Mặc dù Thái Nhất Môn không phải phủ đệ tiên sơn nhưng nó cũng là phủ trạch do ta dùng Tu Di giới chuyển từ thế gian đến đây, là di vật do một người quan trọng nhất trong cuộc đời ta để lại. Bây giờ sơn môn ta đã bị các ngươi phá huỷ, Bạch Mi tiên sinh sẽ không có ý kiến gì về việc ta muốn sơn môn của Phạn Thiên tông chứ?
“A di đà phật!”
Bạch Mi tổ sư nhíu mày nói: “Sơn môn Phạm Thiên tông vốn dĩ thuộc về Thái Nhất Môn. Bây giờ, vật quy nguyên chủ, lão nạp không có ý kiến gì.”
“Đan phòng Thái Nhất Môn là nơi ta luyện dược tại thế gian, chứa đựng một chút tình cảm xưa cũ, giờ đây cũng đã bị các ngươi huỷ hoại. Ta thấy đan phòng và đan lô của Bách Hoa Cốc trông cũng không tệ.” Vương Viễn nói tiếp.
“Những gì mà Ngưu chưởng môn nói không hề đúng chút nào. Chúng ta còn chưa giết lên núi, sao đan phòng quý phái có thể chịu tổn hại được?” Hoa Nguyệt vô cùng bất mãn hỏi.