Bách Hoa Cốc lập nghiệp từ nghề luyện đan, sở hữu đan phòng và đan lô tốt nhất trong bảy phái, Hoa Nguyệt tất nhiên sẽ không chịu từ bỏ.
“Rầm!”
Hoa Nguyệt vừa dứt lời, đã nghe thấy một tiếng “rầm”, Mario bay tới từ phía sau Vương Viễn, hắn ta lớn tiếng nói: “Chưởng môn, đan phòng môn phái chúng ta đã bị sập do trận chiến vừa rồi.”
Là một trong những người bạn sớm nhất của Vương Viễn, Mario và Vương Viễn quả nhiên cùng một giuộc. Vương Viễn vừa nhếch mông Mario đã biết hắn muốn ị ra cục phân gì rồi.
“Ngươi!” Hoa Nguyệt chỉ tay về phía Mario, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Xem đi…” Vương Viễn giang tay nói: “Các ngươi đều là tu sĩ Đại Thừa, một cái phất tay đã có khả năng huỷ thiên diệt địa. Thái Nhất Môn ta chỉ là một nơi nhỏ bé, hơn nữa còn là phủ trạch ở thế gian, sao có thể chống chịu được những ảnh hưởng khi các ngươi đánh nhau ở đây. Ta khuyên ngươi phải biết phải trái một chút.”
“Biết phải trái…”
Hoa Nguyệt mím môi và nói một cách bất đắc dĩ: “Ngưu chưởng môn nói rất phải, đan phòng của Bách Hoa Cốc sẽ được chuyển nhượng cho Thái Nhất Môn.”
“Kiếm các Thục Sơn phái?” Vương Viễn hỏi Từ Trường Khanh.
“Cho!”
Từ Trường Khanh khoát tay, lười không muốn nói nhảm với Vương Viễn nữa.
Có vết xe đổ của Hoa Nguyệt, Từ Trường Khanh biết nếu mình không cho, Vương Viễn sẽ làm thế nào.
“Luyện khí phường Thiên Cơ Các…”
“Tu Tâm Trai phái Thanh Thành…”
“Đình tổ sư phái Côn Luân…”
Tên Vương Viễn này đúng là rất giỏi trong việc bóc lột đến tận xương. Sáu môn phái lớn có món gì đắt tiền hoặc món gì hắn muốn, hắn sẽ ra sức lừa lọc, thay thế cơ sở thiết bị từ súng bắn chim của Thái Nhất Môn thành một khẩu đại bác…
Trái tim của chưởng môn sáu phái đang thầm rỉ máu. Nếu không phải bọn họ e ngại Thạch Công, e rằng Vương Viễn đã chết đến mức không thể chết thêm được nữa.
Tất cả mọi người đều vô cùng khổ sở, chi bằng vừa nãy để Thạch Công rút nguyên thần cho rồi. Ít nhất bọn họ cũng sẽ không phải chịu đựng sự sỉ nhục to lớn như thế. Xem ra phái Nga Mi cũng vô cùng may mắn, chết một Tề Thục Minh, bọn họ cũng không cần phải bồi thường nữa.
“Sư phụ, ta làm vậy được không?” Sau khi lợi dụng nhược điểm của bọn họ để chiếm lấy chỗ hời, Vương Viễn bèn quay đầu nhìn Thạch Công, lên tiếng hỏi.
“Ừ! Có chút phong thái của ta hồi còn trẻ!” Thạch Công gật đầu, nói: “Ngươi vẫn nhân từ quá!”
“Không có cách nào, đệ tử trời sinh thiện lương mà.” Vương Viễn vờ ra vẻ ngoan ngoãn.
“Con mẹ nó chứ!” Chưởng môn sáu phái giơ ngón giữa trong lòng, mẹ nó, ngươi gọi đó là thiện lương?
Ngay đến chúng đệ tử Thái Nhất Môn cũng phải giật mình trước hành vi không biết xấu hổ của Vương Viễn: “Đây chính là chưởng môn của chúng ta hay sao? Đây chính là Ngưu Đại Xuân trong truyền thuyết hay sao? Trông thấy hắn lưu manh như vậy, chúng ta cũng an lòng rồi…”
“Không hổ là lão Ngưu. Ta thế nhưng lại cảm thấy hắn nói rất có đạo lý!” Đám người Một Đám Ô Hợp xem thế là đủ rồi.
“Ta giác ngộ rồi…”
Đường Sơn Táng bừng tỉnh đại ngộ.
Rốt cuộc hắn ta cũng hiểu ra rằng tại sao những cao thủ chuyên nghiệp đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của trò chơi cũng không đấu lại tên Ngưu Đại Xuân trước mặt này… Ngay từ đầu, mình đã thua hoàn toàn rồi.
Sau khi ký kết xong xuôi hiệp nghị bồi thường, chưởng môn sáu phái thất hồn lạc phách rời đi.
Nhìn bóng lưng sáu người họ đi xa, Thạch Công cười và nói với Vương Viễn: “Quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi. Ngươi thật sự rất có ngộ tính, giống ta hồi còn trẻ.”
“Ha ha!” Vương Viễn cười ha ha nói: “Nếu không sao ta có thể làm đồ đệ của ngươi được.”
“Vậy sao ngươi nhìn thấu được sự bí hiểm của ta?” Thạch Công hỏi tiếp.
“Nói nhảm!”
Vương Viễn nói: “Ngươi xúi giục ta chọc Thục Sơn Minh sau đó lập tức rời đi. Hơn nữa, chân trước ngươi vừa vỗ mông rời đi, chân sau bảy tiên môn lớn đã đến đồ sơn… Ta dẫn theo mấy người đi đối chiến với bảy cao thủ Đại Thừa chắc chắn là một nhiệm vụ không thể hoàn thành. Lúc đấy ta đã nhận ra là có điều gì đó kỳ lạ.”
“Cho nên ngươi để bọn chúng chém tiên thảo của ta?” Thạch Công nói.
“Ngươi đã bảo tuyệt đối không được để người khác động vào chúng, vậy có nghĩa là ta cũng có thể lựa chọn để người khác động vào.” Vương Viễn cười nói.
“Ngươi đúng là một tên vô liêm sỉ!” Thạch Công dở khóc dở cười.
“Sư phụ, cách ngươi khen ngợi người khác của ngươi hơi có vấn đề đấy.” Vương Viễn cười vô cùng rạng rỡ.
Ông cha ta từng nói: thể hiện sức mạnh để đình chiến, phô bày cái yếu nhằm cầu chiến.
Thạch Công còn nham hiểm hơn Vương Viễn một chút.
Việc bảy phái đồ sơn lần này, tất cả đều đã nằm trong dự đoán của Thạch Công, vì đây vốn là do lão đã ngấm ngầm mưu tính trước.
Đầu tiên, lão xúi giục Vương Viễn đắc tội Thục Sơn, sau đó lại chuồn mất. Với địa vị của bảy phái Thục Sơn Minh, bọn họ tất nhiên sẽ không tha thứ cho sự khiêu khích của Thái Nhất Môn – một môn phái không có lấy một cao thủ trấn giữ một cách dễ dàng.
Lão làm như thế, đầu tiên để sàng lọc môn nhân Thái Nhất Môn, thứ hai là để kiểm tra khả năng ứng biến giải quyết vấn đề của Vương Viễn, và quan trọng nhất đương nhiên chính là nhằm mở rộng Thái Nhất Môn trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Mặc dù tọa lạc ở bên trên tòa tiên đảo cao nhất, nhưng sau khi Thái Nhất Môn bị diệt trừ, nó đã bị bảy tiên môn lớn xâu xé hoàn toàn, nay chỉ còn sót lại hai toà nhà của Vương Viễn là Nam Viện Đại Vương Phủ và Tuyệt Tình Cốc.
Ở Phàm Gian giới, kiểu hình địa bàn như thế này cũng không phải nhỏ nhưng tại Tiên Linh giới, nó chắc chắn khiến người ta phải cảm thấy có phần ớn lạnh.
Để môn phái nhanh chóng phát triển và lớn mạnh, việc dựa vào người chơi hoàn thành nhiệm vụ môn phái từng chút một là một điều phi thực tế. Cách đơn giản và trực tiếp nhất chính là biến đồ của người khác thành của mình, tục xưng chữ “đoạt”.
Tuy nhiên, vì sự hạn chế trong thân phận nên Thạch Công tất nhiên không thể tranh đoạt với hậu bối bảy phái. Hành động đó quá sức “mất giá” nên cách tốt nhất chính là để bảy phái đến đánh mình, sau đó phản đòn.
Bên cạnh việc phòng vệ chính đáng, bọn họ cũng có thể đoạt đồ đạc của người khác, biến những chuyện vô lý trở nên hợp tình hợp lý. Đó mới chính là cảnh giới cao nhất.