Chưởng môn bảy phái tất nhiên cũng hiểu một đạo lý đơn giản như thế nhưng do phái Nga Mi có cao thủ đệ nhất thiên hạ – Trường Mi tổ sư toạ trấn nên xưa nay đã quen thói ngang tàng, chưa kể căn bản Tề Thục Minh cũng không để Vương Viễn vào mắt nên cho dù có biết Thái Nhất Môn có cao thủ toạ trấn, lão cũng sẽ không coi ra gì.
Dù sao danh tiếng cao thủ đệ nhất thiên hạ của Trường Mi tổ sư cũng không phải để trưng cho đẹp. Ở Tiên Linh giới này, có ai dám vuốt mặt mà chẳng nể mũi Trường Mi lão tổ.
Tuy nhiên đến trước khi chết, Tề Thục Minh vẫn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có kẻ dám thực hiện điều đó.
Chưởng môn sáu đại phái cũng không ngờ rằng để thể hiện rằng lão không để Trường Mi tổ sư vào mắt, Thạch Công đã thẳng tay cưỡng ép rút bỏ nguyên thần Tề Thục Minh khiến lão ta thần hình câu diệt, thậm chí đến một cơ hội để chuyển sinh “Binh giải” cũng huỷ diệt hoàn toàn.
Ở đời, phải biết giữ chút tình cảm để ngày sau dễ nói chuyện. Tu sĩ trong Tiên Linh giới đều biết tu hành chẳng phải việc dễ dàng. Thù hận dù lớn đến đâu thì chết cũng là hết, bọn họ tất nhiên sẽ không tiêu diệt nguyên thần – nhằm để lại cho người kia một chút hy vọng sống.
Hành động tàn nhẫn và độc ác của Thạch Công quả trên đời ít có.
Đến đệ tử thân truyền của Trường Mi lão tổ cũng phải nhận kết cục như thế, những người khác tất sẽ không dám hoài nghi thủ đoạn của Thạch Công. Họ đành phải ngoan ngoãn cúi đầu để Vương Viễn thu hoạch như rau hẹ.
Ít nhất, cho dù thanh liềm của Vương Viễn có ác độc đến đâu, hắn cũng sẽ không nhổ cỏ tận gốc Thục Sơn Minh … Như vậy đã là kết quả tốt nhất rồi.
Thân là một môn phái mới, ban đầu Thái Nhất Môn chỉ là một môn phái sơ cấp. Nhưng sau khi thu hoạch được một trăm triệu điểm “cống hiến sư môn”, nó đã thăng hai bậc trở thành một môn phái cao cấp…
Không gian tiên sơn sư môn rốt cuộc cũng có dáng dấp của một Đại môn phái.
Mặc dù Thái Nhất Môn không có diện tích rộng lớn bằng phái Nga Mi nhưng có thể nói, nó chính là một phủ đệ tiên sơn đúng nghĩa. Hơn nữa, sau khi bàn giao các thiết bị kiến trúc do sáu đại phái bồi thường, từ một sơn cốc nhỏ keo kiệt bủn xỉn, Thái Nhất Môn đã trực tiếp trở thành một môn phái xa hoa sở hữu những thiết bị cao cấp nhất.
Một vốn bốn lời là gì? Đệ tử trong môn phái phải chết bao nhiêu lần để đổi lấy những lợi ích to lớn đến thế? Căn bản, đây chính là một ngón kinh doanh không cần vốn.
Việc nâng cấp thiết bị kiến trúc của một môn phái không chỉ đòi hỏi một lượng lớn số “cống hiến sư môn” mà còn phải có những thành tựu và công pháp đặc thù mới có thể mở khoá.
Nếu chỉ dựa vào việc để đệ tử môn hạ hoàn thành nhiệm vụ môn phái từng chút một, không biết phải đến bao giờ họ mới có thể xây dựng môn phái được như bây giờ.
Đúng là lão sư phụ! Bấy giờ, Vương Viễn đã hoàn toàn bái phục.
Trước đây, Vương Viễn chỉ phục mỗi Huyền Từ. Hắn cảm thấy thủ đoạn của lão sư phụ Huyền Từ mạnh mẽ vô cùng nhưng vẫn để lộ rõ sự từ bi.
Giờ đây, Vương Viễn mới phát hiện ra rằng mặc dù Thạch Công có phần kiêu ngạo bất tuân, tuỳ tiện phách lối nhưng thủ đoạn phải cao minh hơn nhiều so với lão sư phụ Huyền Từ.
Dù sao Huyền Từ cũng thuộc tuýp “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm” khiến người ta khó lòng suy xét mà Thạch Công lại phơi bày hết tất cả những mưu lược của bản thân, sử dụng dương mưu khiến ngươi phải bất lực.
Thái Nhất Môn có được thu hoạch to lớn tất sẽ không bạc đãi những đệ tử đã ở lại phấn đấu đến cùng.
“Cống hiến sư môn” đã được Vương Viễn sử dụng toàn bộ vào mục đích nâng cấp môn phái, linh thạch hắn chia đều phân phát không giữ lại chút gì.
Mặc dù “cống hiến sư môn” có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với môn phái nhưng đối với người chơi, giá trị của linh thạch vẫn cao hơn nhiều so với điểm số.
Trong mắt một bậc cao thủ như Vương Viễn, một nghìn linh thạch thượng phẩm đã là một khoản tiền lớn. Đối với đệ tử Thái Nhất Môn, đó càng là một khoản phát tài khổng lồ.
Họ kiên trì đến cùng cũng chỉ nhằm để phản kháng một chút hòng tỏ thái độ, đâu ai ngờ rằng Thái Nhất Môn lại thật sự chiến thắng.
Môn phái không bị diệt họ đã vô cùng bất ngờ. Khoản tiền một nghìn linh thạch này như đồ từ trên trời rơi xuống.
Ngoài ra, điều khiến chúng đệ tử phải kích động hơn cả chính là vì đã có công bảo vệ môn phái, Thạch Công đã đích thân ban thưởng – tăng công pháp của mỗi người chơi lên hai tầng.
Những người chơi vốn dĩ đã nhận được công pháp năm tầng của Thái Nhất Môn nay đã tăng đến tầng thứ bảy. Những người chơi bỏ lỡ phúc lợi, nhận được mỗi công pháp ba tầng cũng được nhận công pháp năm tầng như mong muốn như bình thường.
Lợi ích chính là chất xúc tác thúc đẩy mọi thứ.
Sau khi được trao những phần thưởng phong phú và hậu hĩnh, lòng trung thành và sự gắn kết của đệ tử Thái Nhất Môn đối với môn phái cũng nhanh chóng tăng lên.
Nó cũng giống như việc thành lập một công ty. Đừng nói gì về tương lai, vẽ vời một chiếc bánh nướng ngon lành hay xây dựng văn hoá làm việc “phấn đấu”, cứ đưa tiền là được. Nhân viên sẽ phấn đấu khi đãi ngộ công việc được đề cao. Nếu ngươi để đệ tử môn hạ phải đớp cứt, họ sẽ không bao giờ nhiệt tình chăm chỉ.
Trong trường hợp này, nếu họ không khoe khoang một phen thì có lỗi với phần thưởng của bản thân quá.
Việc đầu tiên sau khi các đệ tử Thái Nhất Môn nhận được phần thưởng thực hiện chính là chụp ảnh màn hình, đăng xuất trò chơi và đăng lên diễn đàn… Sự việc này nhanh chóng trở thành một tin sốt dẻo.
Đệ tử bảy môn phái lớn không ngừng ao ước và hối hận rằng tại sao họ đã không rời bỏ môn phái để đến Thái Nhất Môn. Những người chơi Thái Nhất Môn lâm trận bỏ chạy càng đấm ngực dậm chân, ban đầu họ cũng có cơ hội để được nhận phần thưởng này.
Kết quả, các người chơi lại một lần nữa dấy lên làn sóng tách khỏi môn phái.
Tuy nhiên, lúc thỉnh cầu gia nhập Thái Nhất Môn, họ lại phát hiện ra rằng Thái Nhất Môn đã từ chối yêu cầu xin gia nhập vào môn phái.
Đối với vấn đề này, Thạch Công đã ngỏ lời rằng môn nhân lấy chất không lấy lượng. Hơn nữa, môn phái của người chơi có hạn chế về số lượng thành viên nên họ chắc chắn phải cố gắng chọn lựa những cao thủ có tư chất tương đối tốt theo tiêu chí tuyển chọn của các bang phái lớn.