Sau một trận náo loạn, tên tuổi của môn phái đã được hình thành. Bên cạnh hệ thống công pháp hoàn chỉnh của Thái Nhất Môn, việc một mình chống lại trận đồ sơn của chưởng môn bảy môn phái lớn Thục Sơn Minh và giành được chiến thắng đã trở thành một chiến tích đủ để ngạo thị thiên hạ.
Sợ gì những người chơi tiềm năng sẽ không đến?
Đối với những đệ tử đã rời bỏ môn phái, theo tiêu chí đánh giá của Vương Viễn, ngay đến tư cách xin gia nhập môn phái họ cũng bị trực tiếp tước đoạt.
Gia nhập và rời bỏ môn phái là quyền tự do của mỗi người nhưng những người đã từng phản bội hoặc là một thành viên của môn phái khác, Vương Viễn sẽ kiên quyết từ chối.
Vương Viễn là một người thực tế nhưng hắn lại có lề lối to lớn, không thể bao dung vô hạn. Hơn nữa, đối với Vương Viễn, môn phái như một chốn bè bạn, mặc cho ngươi có tài giỏi đến mức nào, hắn cũng nhất định phải chú trọng.
Lúc gian khó, ngươi đã đưa thân bỏ chạy. Nay giành được chiến thắng, ngươi lại trở về hưởng thụ thành quả, dựa vào cái gì chứ?
Ở bên trong và bên ngoài trò chơi, sự việc về Thái Nhất Môn ngày hôm nay đã trở thành đề tài trò chuyện của tất cả mọi người.
Về phần nhóm Vương Viễn, họ đang theo Thạch Công đến đại điện môn phái.
Đại điện của môn phái khác đều cúng bái tượng thần tổ sư, đại điện của Thái Nhất Môn lại hoàn toàn trống rỗng.
Chịu thôi, tổ sư của Thái Nhất Môn vẫn còn sống, chưởng môn Thái Nhất Môn vẫn chưa chết…
“Ừ!”
Sau khi tiến vào điện, Thạch Công đánh mắt quan sát nhóm Vương Viễn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó gật đầu nói: “Các ngươi chính là các vị trưởng lão của Thái Nhất Môn sao? Quả nhiên là thiên tư xuất chúng.”
“Cảm ơn tổ sư khích lệ!”
Mario cười tủm tỉm, bước lên nói: “Tổ sư, xin hãy thu chúng ta làm đồ đệ.”
Sau khi được chứng kiến thủ đoạn của Thạch Công, Mario đã sớm khao khát được ôm đùi lão, chắc chắn không thua gì ở tại phái Nga Mi.
Những người khác trong nhóm Một Đám Ô Hợp cũng vô cùng ao ước có thể bái vào môn hạ của Thạch Công.
“Ha ha, ngươi cũng biết thuận cột trèo lên đấy nhỉ!” Thạch Công cười ha hả và nói: “Đáng tiếc, đại đạo sở tu của các ngươi khác với lão phu. Hơn nữa, dưới chân Thiên đạo há có thể càn quấy. Lão phu đã thu Ngưu Đại Xuân làm đồ đệ nên không thể nhận đệ tử thứ hai được nữa.”
“A… Vậy sao?”
Sau khi nghe những gì mà Thạch Công nói, họ cũng cảm thấy có phần thất vọng.
“Chỉ có thể thu một đệ tử…” Mario cau mày, nói: “Cảm giác như truyền thừa Thiên giới.”
Trong thiết lập của trò chơi, chỉ có truyền thừa Thiên giới mới chính là truyền thừa ẩn giấu nhất mạch đơn truyền.
“Không thể nào… NPC truyền thừa thiên giới đều có chức quan và chịu sự cai quản của Thiên giới, sao lại dám chạy đến Tiên Linh giới khai tông lập phái được?” Những người khác chất vấn.
Trong trò chơi, thần và tiên có sự phân chia vô cùng rõ rệt.
Tiên nhân là những tu sĩ đã tu luyện thành tiên như tổ sư Trường Mi, chẳng có lai lịch và sự trói buộc. Thiên thần là tiên nhân nhậm chức tại Thiên đình Tiên giới, sở hữu bối cảnh và năng lực mạnh mẽ nhưng lại không thể tự do tự tại như Tiên nhân.
Cho nên truyền thừa Tiên giới đều là những nhiệm vụ kỳ ngộ. Sau khi thiên thần truyền thừa, họ phải trở về phục mệnh. Người chơi nhận được truyền thừa có lẽ sẽ chỉ có thể gặp mặt sư phụ một lần duy nhất trong đời…
Hình như lão già Thạch Công đã thu Vương Viễn làm đồ đệ vào lúc Vương Viễn vừa đặt chân đến Tiên Linh giới. Việc lang thang khắp nơi tại Tiên Linh giới và khai mở tông môn đều đi ngược lại với chỉ thần Thiên giới, sao có thể là truyền thừa Thiên giới được.
Nghĩ đến đây, thân phận của Thạch Công càng trở nên khó bề phân biệt.
Tu vi cao siêu, chuyện tình lai lịch cũng không tên không tuổi, sinh sống ở Tiên Linh giới mà tiêu chuẩn thu đồ lại giống như người thừa kế Thiên giới. Hơn nữa, vương của Yêu tộc – Hồ Vạn dường như cũng vô cùng e sợ lão.
Một lão già có thể khiến tiên, thần và yêu phải bất lực quả thật vô cùng hiếm có.
“Tổ sư, rốt cuộc ngươi là thần hay tiên, là yêu hay thánh?” Phi Vân Đạp Tuyết vô cùng tò mò hỏi. Đồng thời, hắn ta cũng lấy ra cẩu bài hội viên Tâm Duyệt cấp mười lăm của mình ra.
Với thân phận VIP của Phi Vân Đạp Tuyết, NPC trong trò chơi có thái độ rất tốt đối với hắn ta.
Cho dù Thạch Công có trâu bò đến đâu, lão cũng chỉ là một NPC. Trước câu hỏi của Phi Vân Đạp Tuyết, lão cũng phải thành thật trả lời, chẳng qua câu trả lời cũng chẳng khác gì câu hỏi lắm.
Thạch Công cười và nói: “Lão phu là thần, là tiên, là yêu, là thánh nhưng cũng không phải thần, không phải tiên, không phải yêu, không phải thánh.”
Lão ta đúng là một tên trộm. Chữ nào lão ta nói ngươi cũng biết mà vẫn không hiểu nổi lão đang nói gì.
“Thân phận của ta là gì có gì quan trọng? Các ngươi biết ta là ta là được! Thân phận chẳng qua cũng chỉ là một danh hiệu để nhận biết…” Thạch Công vừa mở miệng đã trở thành một nhà triết học lão làng. Lão không những giảng về đạo mà còn thuyết pháp về thiền. Ba trường phái tư tưởng hoà hợp được xưng ba hoa chích choè, địa dũng kim liên khiến họ phải đau cả đầu.
Thân phận của Thạch Công là gì không một ai hiểu rõ nhưng họ lại hiểu một điều rằng nếu lão ta theo tôn giáo và được chỉ định vào cấp bậc giáo chủ, khả năng cao họ đã bị lung lay.
“Yên tâm!”
Sau pha dối lừa khiến tất cả phải điêu đứng, câu cuối của Thạch Công cắt ngang để vào chủ đề chính: “Mặc dù lão phu không thể nhận các ngươi làm đồ đệ nhưng các ngươi cũng là trưởng lão môn hạ của Thái Nhất Môn ta. Tu vi của lão phu vẫn dư sức để chỉ điểm cho các ngươi.”
“Có lời này của ngài, chúng ta đã an tâm rồi!” Mọi người nghe vậy bèn thở phào nhẹ nhõm.
Vương Viễn nói: “Ngươi bảo chúng ta đến đây cùng ngươi không phải nhằm để tẩy não chúng ta đấy chứ?”
“Tất nhiên là không!”
Thạch Công nói: “Thân là trưởng lão của một môn phái, các ngươi phải chịu trách nhiệm truyền đạo học nghệ và giải đáp những thắc mắc của các đệ tử trong môn, không được chạy lung tung tuỳ ý nữa.”
“Hả?”
Vương Viễn thoáng có phần sửng sốt, nói: “Vậy ta không làm chưởng môn nữa.”
Thạch Công ngụ ý rằng vì họ đã trở thành trưởng lão và chưởng môn nên phải đợi ở môn phái như NPC.
Người chơi chơi trò chơi để nhằm mục đích khám phá và phiêu lưu. Nếu họ biến mình trở thành một nhân vật như NPC, chẳng phải thành ra mua dây buộc mình hay sao? Nếu vậy, Vương Viễn thà giải tán môn phái còn hơn.