Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1798: Chương 1796: Tỉnh lại

Những người khác cũng cảm thấy có phần khó xử. Mặc dù từ trước đến nay, họ luôn hưởng ứng công pháp môn phái nhưng cũng không bảo sẽ biến mình thành NPC và mắc kẹt trong môn phái.

“Ngươi vội vàng cái gì!” Thạch Công nói: “Cho nên, ta mới gọi các ngươi đến đây để giúp các ngươi giải thoát.”

“Không phải ngươi đang toan giết cả chúng ta đấy chứ?” Bôi Mạc Đình sợ đến mức mặt mũi trắng bệch khi nhớ đến thảm trạng của Tề Thục Minh.

“Đồ ngốc!”

Thạch Công cười mắng. Sau đó, lão phẩy tay đẩy một luồng kim quang vào mi tâm Bôi Mạc Đình.

“Phốc!”

Một làn khói trắng bốc lên. Một NPC giống Bôi Mạc Đình như đúc bỗng xuất hiện bên cạnh y, trên đầu có một hàng chữ: [Trưởng lão truyền công Bôi Mạc Đình].

Bấy giờ, họ mới bừng hiểu ra rằng hoá ra Thạch Công đã toan chế tác phân thân NPC khác với NPC kịch bản và giống với NPC môn phái ở Phàm Gian giới cho họ.

Theo những làn khói trắng bốc lên, thân phận NPC của họ tất cả đã được chế tạo.

Sau khi NPC cuối cùng đã được chế tạo xong xuôi, Thạch Công nói: “Các ngươi có công bảo vệ môn phái. Đây chính là phẩn thưởng dành cho các ngươi.”

“Sự tự do ư?” Mario cười và hỏi.

Nếu không có những NPC, khả năng cao họ sẽ bị mắc kẹt ở Thái Nhất Môn.

“Không chỉ thế!” Thạch Công cười nói: “Đương nhiên chúng còn có tác dụng khác, sau này các ngươi sẽ biết.”

Nói đoạn, Thạch Công khoát tay, nói tiếp: “Được rồi, việc ban thưởng đã xong xuôi. Các ngươi về hết đi, Ngưu Đại Xuân ở lại.”

Nhóm người nghe thế bèn rời khỏi đại điện.

Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, Vương Viễn bực bội hỏi: “Còn chuyện gì nữa sao?”

Thạch Công không nói một lời. Lão chụp tay vào hư không, bỗng một chiếc quan tài thuỷ tinh được kéo đến trước mắt Vương Viễn.

“Ôi… Ta quên mất!”

Sau khi trông thấy cô gái trong quan tài thuỷ tinh, bấy giờ Vương Viễn mới nhớ ra rằng mình vẫn còn một nhiệm vụ phải hoàn thành, ban đầu chỉ nhằm để hồi sinh người bên trong mà thôi.

“Ôi…”

Thạch Công đột nhiên thở dài, nói một cách vô cùng xúc động: “Khởi tử hoàn sinh làm trái Thiên Đạo, trường sinh bất tử há có dễ dàng như thế.”

Đương lúc đang trò chuyện, Thạch Công móc một viên đan dược ra cho vào miệng cô gái, đoạn nói với Vương Viễn: “Tới đi…”

“Làm gì?”

Vương Viễn ngơ ngác.

“Kề miệng, thổi một hơi cho cô ấy.” Thạch Công nói.

“…”

Vương Viễn đầu đầy chấm hỏi: “Không có hố chứ.”

Không có chuyện không dưng có đĩa bánh từ trên trời rơi xuống. Vương Viễn đã từng gặp không ít những người chơi sau khi uy hiếp NPC đã bị trừng trị. Chuyện này vừa xui xẻo vừa mất mặt. Lúc này, lão già Thạch Công này lại để mình hôn một NPC. Vương Viễn có phần hoảng hốt, sao có thể có chuyện tốt như vậy được.

“Ngươi không tin vi sư?” Thạch Công hỏi ngược lại.

“Đúng vậy…” Vương Viễn gật đầu, tin được ngươi mới là lạ.

“Vậy ngươi có tin ta sẽ phế một thân tu vi của ngươi hay không?” Thạch Công hỏi lại.

“Ha ha ha, sư phụ cứ thích nói đùa. Ta biết ngươi thương ta nên để chuyện tốt này lại cho ta đây mà. Ngươi đúng là sư phụ ruột của ta.” Vương Viễn cười ha hả và vội vàng đến gần, thổi vào miệng cô gái.

“Bụp!”

Dưới hơi thở của Vương Viễn, Cửu Chuyền Hoàn Hồn đan rơi vào miệng cô gái. Đột nhiên, cô ấy mở bừng mắt.

“Tỉnh rồi, cô ta tỉnh rồi!” Hồ Vạn ngồi xổm trên vai Vương Viễn thấy cô gái mở mắt, mới lớn tiếng nhắc nhở Vương Viễn đừng chiếm lời của người ta nữa.

Vương Viễn vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy cô gái đó đang nhìn mình chằm chằm.

Ba giây sau, cô gái đó nói ra chữ đầu tiên sau khi sống lại.

“Á!” Một tiếng thét chói tai vang lên, cô gái đó sợ đến mức mặt mày tái mét.

Vương Viễn thuận tay đập Hồ Vạn rớt xuống đất, an ủi: “Cô nương đừng sợ, nó không cắn người đâu!”

Hồ ly biết nói chuyện quả thực rất khiến người nghe mà rợn người.

Nhưng ai ngờ cô gái ấy đẩy hai tay tới, cả người lùi lại, lớn tiếng nói: “Ta không sợ chó, ngươi đừng qua đây…”

“?”

“Đệt!” Vương Viễn nghe thấy lời này của nàng ta, đầu tiên là sững sờ, sau đó trực tiếp chửi một tiếng.

Bà nội nó chứ, chơi gì kỳ vậy, lão tử tốn bao nhiêu công sức để cứu ngươi, kết quả lại bị con nhãi ranh nhà ngươi vu cho tiếng xấu, nếu không phải liên quan đến phần thưởng tiên binh trên người thì phỏng chừng hắn đã sớm vung một cái tát qua rồi.

Ngay cả Hồ Vạn cũng đảo trắng mắt, nói: “Ngươi mới là chó, cả nhà ngươi đều là chó!”

“Ha ha!” Thạch Công nhìn thấy Vương Viễn ngạc nhiên, vừa cười ha ha vừa đi qua đó bảo: “Đồ đệ này của ta hơi xấu một chút, nhưng lòng dạ lại rất tốt, là hắn…”

“Tên lùn nhà ngươi lại là ai nữa?” Cô gái quay đầu nhìn Thạch Công với vẻ ngờ vực, hỏi.

“Chôn đi!” Thạch Công nghe thế, sắc mặt tối tăm, lập tức ra lệnh cho Vương Viễn: “Thứ chó vong ân phụ nghĩa, không xứng đáng sống.”

Hay thật, cuối cùng Vương Viễn cũng hiểu tại sao cô gái này lại chết khi tuổi còn trẻ như vậy, từ lúc sống lại đến giờ còn chưa đến mười giây đã đắc tội với các sinh vật bên người một lần, có thể sống tiếp mới là chuyện kỳ quái.

“Ngươi mau câm miệng đi!” Vương Viễn duỗi bàn tay to, bịt miệng cô gái lại.

Hắn biết tính cách của Thạch Công, đến loại đại tu như Tề Thục Minh, lão nói giết là giết cũng không hề có chút do dự nào, nên giết cô gái này còn không phải chỉ là chuyện động ngón tay thôi sao.

Cô gái này liên quan đến tiên binh [Cự Khuyết] trong tay mình, vòng một vòng lớn như vậy mới giúp cô ta sống lại được, Vương Viễn cũng không muốn lại cho cô ta chết tiếp.

“Ngươi tính khiếm nhã với ta sao? Tới đi…” Cô gái thuận thế nằm xuống, tứ chi dang rộng: “Ta không sợ đâu nhé.”

“Cái đệt!” Vương Viễn bị cô gái này làm chấn động thật rồi, người này trông có vẻ là một cô gái rất nhã nhặn, nhưng sao lại giống như tên lưu manh thế kia.

“Không có hứng thú, không có hứng thú!” Vương Viễn xua tay, nói: “Khi ngươi nằm ngoan ngoãn ở đó lão tử còn chẳng muốn động vào ngươi, bây giờ ngươi đáng ghét như vậy, ta cũng chẳng thèm động vào ngươi nhé, ngươi có biết ta vất vả, trải qua trăm cay nghìn đắng mới hồi sinh được ngươi không hả, mà ngươi còn ở đây nói vớ va vớ vẩn.”

“Hở?”

Cô gái hơi sững sờ, sau đó liếc mắt nhìn hai tay mình, nói: “Hơ… ta thực sự sống lại rồi… chúng ta có quen không? Tại sao lại hồi sinh ta?”

“Còn không phải do tiểu tử Lý Vân đó ủy thác hay sao?” Vương Viễn tức giận đáp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!