“Lý Vân… sư huynh đâu?” Cô gái nhìn xung quanh.
“Bị bắt về Thiên giới rồi! Đây là Tiên Linh giới.” Vương Viễn hỏi: “Vậy mà ngươi lại là sư muội của Lý Vân, ngươi tên là gì?”
“Dựa vào cái gì phải nói cho ngươi biết?” Cô gái bĩu môi.
“Bốp!”
Vương Viễn vỗ một chưởng lên quan tài thủy tinh, quan tài thủy tinh bị đập nát vụn, hắn lạnh lùng nói: “Ta hỏi ngươi thì ngươi cứ nói, đừng có phí lời với ta!”
“Ngươi… ngươi muốn giết ta sao? Ta đây không sợ chết đâu!” Một chưởng của Vương Viễn dọa cô gái sợ hết hồn, vừa run rẩy vừa đáp.
“Giết ngươi? Khà khà!”
Đột nhiên Vương Viễn cười xấu xa, nói: “Nào có dễ dàng như vậy, ta là người trong Phật môn không thích sát sinh! Nhưng ta chắc chắn có thể khiến ngươi sống không bằng chết.”
Nói xong, hắn duỗi tay tới, tóm lấy cánh tay của cô gái rồi dùng sức bóp.
“Rắc!” Một tiếng, cánh tay của cô gái buông thõng xuống. Rõ ràng là bả vai đã bị hắn bóp nát.
“Á…”
Xương cốt bị bóp nát đối với người chơi mà nói không tính là gì, đó là vì người chơi không có cảm giác đau đớn, nhưng NPC ở thế giới này lại là người tồn tại chân chính.
Một cái tóm này của Vương Viễn khiến cô gái hét lên tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết.
“Làm đau ngươi à, thật xin lỗi nhé.” Vương Viễn móc một bình đan dược từ trong lòng ra, lấy một viên, bóp miệng cô gái rồi nhét vào, bả vai bị bóp nát của cô gái nhanh chóng hồi phục.
[Sinh Cơ Đoạn Tục Đan], thứ này là đan dược mà Đinh Lão Tiên luyện chế, đến cánh tay bị chặt đứt cũng có thể mọc lại được.
Qua một loạt thao tác này của Vương Viễn đã lập tức dọa cho cô gái đó sợ đến hồn bay phách lạc, ánh mắt nhìn hắn như thể nhìn thấy một tên ác ma, nụ cười hiền lành trên gương mặt hắn càng ngày càng khủng bố.
“Cho ngươi thêm một cơ hội nữa, ngươi tên gì?” Vương Viễn tiếp tục hỏi.
Cô gái sợ hãi đáp: “Vãn… vãn bối là môn hạ của Vân Trung Tử, Bích Uyển Đồng Tử… vừa rồi nói chuyện đắc tội, xin tiền bối bỏ qua cho.”
“Hóa ra là môn hạ của Vân Trung Tử à, chẳng trách tính cách lại quái đản như thế…” Thạch Công sờ cằm, nói với vẻ hơi đăm chiêu: “Thật đúng là sư phụ thế nào dạy ra đồ đệ như thế.”
“Lời này quá đúng!” Vương Viễn tỏ vẻ tán thành.
“Ngươi là đệ tử của tiên nhân, cũng có thuật trường sinh, tại sao lại chết?” Thạch Công hỏi với vẻ vô cùng bối rối.
Tu vi của Bích Uyển Đồng Tử không cao, nhưng một khi đến Thiên giới thì chính là một nửa tiên nhân, bản lĩnh khác không có nhưng tuổi thọ chắc chắn có bảo hiểm.
“Tại sao ta phải…” Bích Uyển vừa định phản bác, nhưng Vương Viễn đã trừng mắt nhìn nàng ta.
“Ta… ta tự sát.” Bích Uyển vội vàng đáp.
“Tự sát? Ngươi thân là người của Thiên giới, vậy mà lại tự sát sao? Có phải ngươi gây ra rắc rối gì rồi không?” Thạch Công lại càng buồn bực hơn.
Người phàm chết rồi có thể đầu thai luân hồi, nhưng người Thiên giới thoát khỏi luân hồi, nếu như tự sát cũng không được lục đạo chấp nhận, mãi mãi không được siêu sinh. Người Thiên giới muốn luân hồi cứ trực tiếp hạ phàm đầu thai là xong, nếu tự sát thì thật không có thuốc gì cứu chữa được. Người bình thường trừ phi có Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan của Thái Thượng Lão Quân và thi thể nguyên vẹn ra, bằng không cho dù có thần thông hủy thiên diệt địa, cũng không có cách nào sống lại được.
Đương nhiên, trừ phi có pháp lực tối cao như Đạo Tổ và Phật Tổ.
Thần tướng Thiên giới, thái tử Na Tra đã từng tự phá hủy cơ thể… âm hồn lang thang đến phương tây, được Phật Tổ dùng hoa sen phục sinh cơ thể, Thái Thượng Đạo Tổ thì lại hóa khí làm cơ thể, ngay cả hoa sen cũng không cần đến đã có thể hồi sinh tiên đã chết.
Nhưng loại người ở cấp bậc như Vân Trung Tử làm sao có thể đánh đồng với Đạo Tổ và Phật Tổ được, môn hạ đệ tử của lão ta vô cớ tự sát, chắc chắn có gì đó kỳ quái.
“Ơ… sao ngươi biết?” Bích Uyển Đồng Tử nghe thấy Thạch Công nói vậy, mới liếc mắt nhìn lão từ trên xuống dưới với vẻ kinh ngạc, nói: “Sao ta lại cảm thấy hình như đã từng gặp qua ngươi rồi nhỉ?”
“Ngươi không xứng được gặp ta!” Thạch Công phất tay, lạnh lùng bảo.
Vương Viễn: “…”
Được rồi, NPC trong trò chơi này đều sẽ nói chuyện như thế sao?
“Ta… thực không dám giấu diếm gì, quả thực ta đã gây ra rắc rối.” Mạng nhỏ của Bích Uyển nằm trong tầm kiểm soát của Vương Viễn, cầu sống không được, cầu chết không xong, hơn nữa chết rồi còn có thể bị phục sinh, Bích Uyển bất đắc dĩ, chỉ đành nói thật: “Ngày đó, tiểu tiên vô tình nghe được Cửu Diệu Tinh Quân và gia sư nói chuyện ở Thiên giới, nói là yêu vương tung hoành thiên hạ từ mười nghìn năm trước đó phản lại thiên đình vì một tiên nữ, sau đó Thiên giới muốn bày Thiên La Địa Võng ở Tiên Linh giới để chuẩn bị bắt yêu.”
“Cái này có gì mà phải sợ?” Vương Viễn hỏi trong sự mơ hồ.
Giấy không thể gói được lửa, ở Phàm Gian giới cũng đã nghe qua rất nhiều tin đồn ở Thiên giới, một tiên gia đồng tử nghe được loại tin đồn này còn không phải rất bình thường hay sao?
“Cũng không có gì phải sợ…” Bích Uyển nói: “Nhưng tiểu tiên tuổi nhỏ, lòng tò mò lại lớn, không để tâm lời khuyên can của sư huynh, lén lút đi xem thư mật của Cửu Diệu Tinh Quân và sư phụ, trong đó chính là bản vẽ bố trí đại trận Thiên La Địa Võng…”
“Bởi vậy ngươi sợ bị diệt khẩu nên mới tự sát!” Thạch Công lạnh lùng hỏi.
“Vâng!” Bích Uyển Đồng Tử gật đầu.
“Sao ta cứ cảm thấy ngươi nói chuyện có bệnh thế nhỉ? Để không bị giết người diệt khẩu, cho nên mới tự sát… cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?” Vương Viễn gãi đầu.
Tự ta giết mình, người khác không thể giết được ta… Logic này rất lạ đấy.
“Không giống!”
Thạch Công nói: “Nếu như cô ta không tự sát thì sẽ bị người nghiền xương thành tro, chết cả xác lẫn hồn, còn sau khi tự sát, nguyên thần có thể nhảy ra, chạy khỏi Thiên giới.”
“Ồ ồ…” Vương Viễn đã hơi hiểu ra.
Người tu hành chia ra làm cơ thể và nguyên thần. Cơ thể hủy diệt thì gọi là thoát xác, còn nguyên thần bị diệt thì có thể trùng tu.
Tu sĩ Thiên giới có cách phá hủy nguyên thần, nên nếu như Bích Uyển bị người ta giết chết, chắc chắn nguyên thần cũng sẽ bị giữ lại. Còn nếu tự sát, tuy không thể đầu thai sống lại, nhưng ít nhất vẫn có thể giữ lại nguyên thần… lại thêm Lý Vân bảo vệ cơ thể của nàng ta, rất có khả năng có một ngày sẽ sống lại.
Cô gái này cũng là một người lợi hại.