Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1800: Chương 1798: Đại trận Thiên La Địa Võng

“Hừ, Thiên La Địa Võng có gì đáng sợ?” Thạch Công mang vẻ mặt khinh thường.

“Ngươi nói chuyện cần phải có trách nhiệm!” Bích Uyển nói: “Đó chính là pháp trận mạnh nhất ở Thiên giới… hơn nữa còn từng được Phật Tổ và Đạo Tổ cải thiện tăng mạnh hơn.”

“Hai lão đốn mạt này thật đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.” Thạch Công nghe thế cực kỳ khó chịu, nói: “Ta đây chướng mắt hành vi của bọn họ, đồ nhi, ngươi đi phá đại trận Thiên La Địa Võng đi.”

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện ẩn “Trận Chiến Cuối Cùng,” vòng một “Thiên La Địa Võng.”]

“Đại ca, ngươi làm gì thế?” Vương Viễn sợ đến mức mồ hôi lạnh tuôn rơi.

Tên Thạch Công này thật đúng là quá coi trọng mình rồi, với tu vi hiện tại của mình, một tu sĩ cấp bậc như Tề Thục Minh nghiền chết mình còn chỉ như nghiền chết một con kiến, đại trận Thiên La Địa Võng đó thân là đại trận mạnh nhất của Thiên giới, mình có đức hạnh gì có thể phá được trận pháp cấp bậc đó?

Trên cơ bản, cái này tương đương với kêu một đứa trẻ chưa đầy tuần tuổi đi vung xẻng giết hổ vương Đông Bắc, quả thực không biết gọi là gì.

“Không cần hoảng!”

Thạch Công nói: “Pháp trận cũng giống như giải đề, cứ tìm mắt trận thì đó chính là đáp án, có ta ở đây ngươi sợ cái gì? Sắp xếp đại trận Thiên La Địa Võng cần thời gian, bây giờ đại trận chưa thành, với sức mạnh của ngươi, hiển nhiên muốn phá trận cũng không khó.”

“Ta không tin!” Vương Viễn lắc đầu nguầy nguậy, bảo: “Lạc đà chết vẫn to hơn ngựa, ngươi vẫn nên đợi tu vi của ta lên đã rồi nói sau đi.”

Vương Viễn tự mình biết mình.

Biết mắt trận thì đã sao, thi đại học làm đề toán, không có quá trình giải đề mà trực tiếp viết luôn đáp án, cũng sẽ không có điểm, được chưa?

“Thiên La Địa Võng đó liên quan gì đến ngươi? Tại sao phải đi chịu chết?” Bích Uyên thấy Thạch Công xúi giục Vương Viễn đi phá trận, không nhịn được mà hỏi: “Lẽ nào? Ế? Ta nói sao trông ngươi lại quen như vậy, lẽ nào…”

“Câm miệng!” Ánh mắt của Thạch Công rét lạnh, dọa cho Bích Uyển vội vàng ngậm miệng.

Vương Viễn nghe thế cũng quan sát lão từ trên xuống dưới, hỏi: “Lẽ nào ngươi chính là đại yêu đó? Không thể nào, ngươi là yêu quái sao?”

Nói lão là yêu quái, Vương Viễn lại không tin.

Tu vi của người này đều là đạo môn chính tông, Cửu Chuyển Huyền Công lại càng là đại đạo tối cao, tuy nói người này có hơi cay độc một chút, nhưng khí chất không biết lừa người, ví dụ như Hồ Vạn có biến thành anh đẹp trai gì đó, thì cũng không thể che được mùi khai trên người lão ta.

Nhưng trong lòng Vương Viễn vẫn có điều nghi ngờ, lai lịch của Thạch Công bất minh, tu vi cực cao, gần như không coi thần tiên yêu quái trên trời dưới đất ra gì, Diêm Vương gì đó là cháu trai lão, Trường Mi không xứng xách giày cho lão, chỉ với sự ngông cuồng ngang ngược này, cộng thêm tu vi sâu không thấy đáy đó của lão, hiển nhiên chính là một người ở trên.

“Ta là ai không liên quan đến các ngươi! Cứ làm việc theo lời ta nói là được!” Thạch Công thấy Vương Viễn nghi ngờ, bảo: “Đại trận Thiên La Địa Võng cũng không phải đại trận thông thường, một khi khởi động, toàn bộ sinh linh trong trận pháp đều không thể chạy thoát.”

“Không sai!” Bích Uyển gật đầu điên cuồng, phụ họa: “Ta nghe nói, đại trận Thiên La Địa Võng chỉ bắt yêu ma đỉnh cấp nhất trong thiên địa, uy lực vô biên.”

“Vậy liên quan quái gì đến ta, chỉ cần ta không ở trong trận pháp là xong mà.” Vương Viễn cười đáp.

“Ha ha…” Thạch Công cười ha ha.

Ánh mắt của Bích Uyển nhìn hắn như nhìn một thằng ngu, bảo: “Ngươi biết Thiên La Địa Võng là thế nào không? Ngươi sẽ không cho rằng hai chữ thiên địa này chỉ là đùa với ngươi đấy chứ?”

“?”

Vương Viễn nhíu mày, hỏi: “Sao vậy? Lẽ nào thật sự lớn bằng thiên địa sao?”

“Không sai!”

Thạch Công gật đầu, đáp: “Thiên La Địa Võng đó lấy thế của trời đất, mượn sức của thiên địa để bày bố trận pháp.”

“Đậu má, còn có thể như thế nữa sao?” Vương Viễn trừng to mắt đầy kinh hãi.

Trong các trận pháp mà hắn từng tiếp xúc qua, thì đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần là trận pháp mạnh nhất mà hắn từng thấy, nhưng phạm vi che phủ của nó chẳng qua cũng chỉ là một phái Nga Mi mà thôi.

Thiên La Địa Võng này lại bao hàm toàn bộ trời đất, thế này cũng quá khủng khiếp rồi.

“Biết sợ rồi chứ gì!” Thạch Công nói: “Đến khi đó trận pháp vừa mở, toàn bộ sinh linh trong Cẩm thành không có một ai may mắn thoát khỏi, Tiên Linh giới đều sẽ trực tiếp bị xóa sổ.”

“Ta không tin!”

Vương Viễn cười bảo: “Ngươi đừng hù ta… trong trò chơi có nhiều người chơi như vậy, hủy Tiên Linh giới rồi chúng ta đi đâu?”

Vương Viễn biết Thạch Công thích chém gió, bình thường xem như hắn không tìm được điểm phản bác, nhưng bây giờ thì sao… hoàn toàn không hợp logic.

Công ty Long Đằng cũng không phải đồ não tàn, làm sao đang yên đang lành lại đi hủy diệt một thế giới, Vương Viễn chơi trò chơi nhiều năm như vậy, chưa từng nghe thấy có trò chơi nào não tàn như thế.

“Ngươi đi đâu thì ta không rõ…” Thạch Công mỉm cười, đáp: “Nhưng những người chơi khác ấy hả… người ta đều có tổ sư của môn phái che chở, sẽ được di chuyển đến đại lục mới… rồi lại bắt đầu nhiệm vụ cốt truyện.”

“Ý của ngươi là ngươi thân là tổ sư của Thái Nhất Môn mà lại mặc kệ bọn ta sao?” Vương Viễn hỏi.

“Chính vì ta là tổ sư của Thái Nhất Môn, cho nên mới không có cách nào quản các ngươi…” Thạch Công cười vô cùng hèn hạ.

“Mẹ nó, ta lại bị ngươi lừa nữa sao?” Vương Viễn siết nắm tay răng rắc.

Cảm giác vòng qua vòng lại một vòng lớn, lão già Thạch Công này đã ở đây đợi mình.

Ý tứ của Thạch Công rất thẳng thắn, nếu như Vương Viễn không đi phá trận, Tiên Linh giới sẽ bị đại trận Thiên La Địa Võng hủy diệt… những người khác sẽ được truyền tống đến thế giới mới, duy chỉ có Thái Nhất Môn là không chạy thoát.

Trước đây khi Thái Nhất Môn vừa mới thành lập, môn phái không có sức chiến đấu, thiếu môn nhân và công pháp, diệt thì diệt thôi, Vương Viễn cũng không đau lòng chút nào.

Nhưng bây giờ đám người Một Đám Ô Hợp bị Vương Viễn kéo vào Thái Nhất Môn làm trưởng lão, lại tuyển nhận nhiều đệ tử sẵn sàng chịu chết vì Thái Nhất Môn như vậy… làm sao hắn có thể mặc kệ bọn họ được.

Tên Thạch Công này rõ ràng là đang dùng bạn và môn nhân của Vương Viễn để cưỡng chế trói buộc hắn. Ngươi nhận nhiệm vụ này có khả năng còn có một cơ hội sống sót, ngươi không nhận… không chỉ ngươi chết, mà bạn bè và đệ tử của ngươi đều phải chết…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!