Mọi công tác chuẩn bị vẫn phải tiếp tục, Vương Viễn rời khỏi đại điện Thái Nhất Môn, tập trung một đám cao thủ Một Đám Ô Hợp lại với nhau, rồi chia sẻ nhiệm vụ trong tay.
Mọi người thấy Vương Viễn lại chia sẻ nhiệm vụ, cũng không nhìn nội dung mà phản ứng đầu tiên chính là nhấn mở cấp bậc nhiệm vụ rồi liếc mắt nhìn, chơi trò chơi với nhau lâu như vậy rồi, mọi người vẫn rất hiểu hắn, với thực lực và tu vi của hắn, trừ phi cấp bậc cực khó ra, chắc chắn hắn sẽ không tìm người giúp.
Một là có khả năng vướng tay vướng chân cản trở, hai là người này không thích người khác chia sẻ phần thưởng nhiệm vụ với hắn.
Đương nhiên, nếu hắn đã tìm người khác giúp đỡ, chắc chắn cũng không phải nhiệm vụ gì dễ làm, ngay sau khi mọi người nhìn thấy cấp bậc là Kinh Thiên Động Địa, tất cả lập tức kinh hãi.
“Mụ nội ngươi! Kinh Thiên Động Địa? Lão Ngưu, sao ngươi luôn có thể moi ra được nhiệm vụ đáng sợ như vậy?”
Trò chơi mở máy chủ lâu như vậy rồi, nhưng nhiệm vụ cấp bậc Kinh Thiên Động Địa lại ít ỏi chẳng có mấy, phần lớn đều là nhiệm vụ hoạt động, cần toàn bộ người chơi cùng nhau tham gia, còn những nhiệm vụ Kinh Thiên Động Địa do cá nhân kích hoạt này, trên cơ bản đều ở trong tay Vương Viễn.
Lần này càng khoa trương hơn, vậy mà lại phải đi phá đại trận Thiên La Địa Võng, đặc biệt là phía sau nhiệm vụ này còn mang theo hai chữ Thiên giới, liếc mắt nhìn qua đã khiến người bủn rủn cả người.
“Thiên giới này là Thiên giới mà chúng ta biết sao?” Sau khi sững sờ mất một lúc lâu, Điều Tử mới cẩn thận hỏi.
Tiên Linh giới và Thiên giới, cũng giống như Tiên Linh giới và Phàm Gian giới, hoàn toàn là hai thế giới khác nhau, không thể coi như nhau được, trong nhiệm vụ của Vương Viễn xuất hiện hai chữ Thiên giới thật rất kỳ quái.
Con mẹ nó, mọi người đều là tu sĩ trần gian, mà ngươi lại trực tiếp xen vào chuyện Thiên giới, là vượt không gian đấy có hiểu không?
“Không sai! Chính là Thiên giới đó!” Vương Viễn đáp.
“Đệt!” Mọi người hoảng sợ nói: “Lão Ngưu, ngươi đối nghịch với bảy đại tiên môn cũng thôi đi, thân là bạn bè, chúng ta đều nghe ngươi… nhưng ngươi cũng đừng thể hiện quá trớn chứ… đối đầu với Thiên giới, bản thân ngươi muốn chết còn muốn kéo chúng ta theo sao?”
Mẹ nó, mọi người xem như đã nhìn ra rồi, thằng nhãi con to gan lớn mật Vương Viễn này đi tới Yêu tộc chọc gà ghẹo chó, dạo quanh bảy đại tiên môn ở Nhân tộc đã không thỏa mãn nổi dục vọng muốn tìm đường chết của hắn, nên hắn trực tiếp bắt đầu đối đầu với Thiên giới… có trời mới biết mới trong đầu tên này đang nghĩ gì.
“Ta có cách gì được, còn không phải vì các ngươi và sinh linh trong thiên hạ sao?” Vương Viễn mang vẻ mặt buồn bực, hắn cũng không muốn nhận nhiệm vụ này hơn bất cứ ai.
“Đậu má, sinh linh trong thiên hạ, con mẹ nó, đây chính là vận mệnh đấy các mẹ ạ! Là tầm mắt của chúng ta quá thấp, không xứng với thần Ngưu…” Vương Viễn nói chuyện một cách đường hoàng như thế, khiến mọi người đều không nhịn được mà điên cuồng chế nhạo, hóa ra người này còn có một trái tim cứu vớt Trái Đất cơ đấy.
“Các ngươi hiểu cái cục cớt ấy!” Vương Viễn nói: “Nhận nhiệm vụ này thì các ngươi còn có thể sống, không nhận nhiệm vụ này thì các ngươi đều phải chết chung với ta!” Vương Viễn không có cách nào khác, chỉ đành nói đại khái tính quan trọng của nhiệm vụ này ra cho mọi người biết.
“Cảm giác như từ ngày chúng ta tiến vào Thái Nhất Môn thì lên thuyền giặc rồi thì phải?” Đám người Bôi Mạc Đình nghe lời tự thuật của hắn, hỏi với vẻ mặt đau khổ.
“Không sai! ’ Vương Viễn gật đầu: “Các ngươi đều bị hại rồi!”
“Ha ha, cũng may ta không vào Thái Nhất Môn!” Điều Tử thấy cực kỳ may mắn.
“Hừ! Tay sai của thiên đình! Chúng ta giết tên Điều Tử này trước đi!” Mario đề nghị.
“Ủng hộ!”
“Thích!”
“Tán thành!”
Mọi người đều tỏ vẻ tán đồng.
“Nói đùa thôi! Chúng ta đều là huynh đệ tốt mà!” Điều Tử nói với vẻ nghiêm túc: “Không phải chỉ là thiên đình thôi sao, ta làm nội ứng cho các ngươi!”
“Phi!” Mọi người đồng loạt dựng ngón giữa.
Việc đã đến nước này rồi, mọi người cũng không có sự lựa chọn nào khác, nhiệm vụ này làm cũng phải làm, không làm cũng phải làm.
Con người buộc phải thay đổi để thích ứng với hoàn cảnh thôi.
Dưới chỉ thị của Vương Viễn, Đinh Lão Tiên mở cửa truyền tống, cảnh tượng vừa thay đổi, một nhóm người đã bước qua cửa truyền tống đi tới Thung lũng Bắc Đình.
Từ sau hoạt động phong ấn yêu ma ở Thung lũng Bắc Đình lần trước, một nhóm người Vương Viễn cũng không tới đây nữa, bây giờ trở về chốn xưa lại khiến mọi người miên man suy nghĩ.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Hồ Vạn nằm sấp trên vai Vương Viễn, lại càng cảm khái nhiều hơn, đại đế của Yêu tộc năm đó như Vạn Cổ Hồ Vương, vậy mà lúc này đã biến thành một chiếc khăn quàng cổ… cảnh còn người mất.
Sau khi hoạt động phong ấn yêu ma qua đi, toàn bộ Yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình bị diệt sạch, hiện tại, trong thành chỉ có một vài Cổ nhân tộc và tu sĩ nhân loại.
“Ta đi bổ sung một ít phù chú đã!” Thân là một người chơi loại hình khống chế, lực gây sát thương chính của Phi Vân Đạp Tuyết chủ yếu tới từ phù chú. Lần trước để giết được Lý Nguyên Hóa, hắn cũng đã dùng gần hết phù chú trong túi mình.
“Ta cũng phải đi tới phía tây thành một chuyến!” Phi Vân Đạp Tuyết vừa mới rời đi, Vương Viễn cũng đã đi ngay sau đó.
“Vậy chúng ta đợi ngươi ở quán rượu!” Mấy người Điều Tử chào hỏi một tiếng, rồi đi vào quán rượu bên đường.
Muốn làm tốt một chuyện thì khâu chuẩn bị rất quan trọng, thủ trận Dao Quang đó có thực lực khó lường, chuẩn bị sẵn sàng vẫn tốt hơn so với tùy tiện đi lên chịu chết.
Vương Viễn đi thẳng một đường tới phường rèn ở thành tây.
“Keng keng coong coong!” Còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng gõ quen thuộc, đi vào trong điện, chỉ thấy một người đàn ông để trần nửa người trên, làn da ngăm đen, đang gõ lên binh khí trên cái đe sắt một cách cực có tiết tấu, mồ hôi nhỏ lên trên bàn, phát ra tiếng xèo xèo.
Người đàn ông tập trung tinh thần, dường như không để ý đến Vương Viễn đã tiến vào cửa.
“Hắc Kim lão huynh!” Vương Viễn chào hỏi người đàn ông.
Không sai, người đàn ông này chính là Hắc Kim, sau khi Yêu tộc bị diệt, Hắc Kim không còn biến thân thành Ngưu Yêu nữa, mà khôi phục lại diện mạo vốn có.
Hắc Kim nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, trông thấy gương mặt người tới, lập tức cả người chấn động, kinh ngạc hô lên: “Là ngươi! Sao ngươi lại tới đây?”