Lần trước Vương Viễn tới nơi này đã khiến Hắc Kim mất toi công pháp bí truyền, chịu tổn thất nặng nề, lúc này lại nhìn thấy hắn, hiển nhiên nghĩ cũng biết tâm trạng của Hắc Kim thế nào.
Không biết người này muốn nuốt chưởng Vương Viễn vào bụng rồi thải thành phân cho chó ăn bao nhiêu, nhưng bản thân lại không có cách nào bắt được hắn…
“Nhớ ngươi nên tới gặp ngươi đó!” Vương Viễn cười khà khà.
“Tạm biệt, không gặp!” Hắc Kim quả quyết chứng tỏ mình không muốn gặp hắn, tục ngữ nói Đại Xuân vừa cười, sinh tử khó liệu, nhìn thấy tên đầu trọc này, nói không chừng lại sắp có xui xẻo gì đó.
“Thật sao?” Vương Viễn liếc mắt nhìn Hắc Kim, móc một cây gậy sắt đen sì từ trong lòng ra, gậy dài hơn một tấc, thô cỡ ngón tay cái.
“?”
Hắc Kim nhìn thấy gậy sắt trong tay hắn, vẻ mặt cũng cứng đờ, kinh ngạc hỏi: “Đây là… Huyền Thiên Phệ Hồn? Sao ngươi lại có thứ này?”
“Thứ này gọi là Huyền Thiên Phệ Hồn sao?” Vương Viễn hỏi: “Ta cũng không biết đây là cái gì, chỉ định tới kêu ngươi giám định xem thứ này có tác dụng gì?”
Cây gậy sắt màu đen này là thứ Vương Viễn mò ra được từ trong tay của Lý Nguyên Hóa, phía trên đầy dấu hỏi chấm, hoàn toàn không hiện rõ là thứ gì.
Đại sư rèn tiên binh nổi tiếng ở Tiên Linh giới, Vương Viễn cũng chỉ biết mỗi mình Hắc Kim, cho nên mới tới nơi này thử vận may, xem có phải là mấy thứ như pháp bảo cao cấp gì đó không.
Hắc Kim không hổ là thợ thần thượng cổ, liếc mắt cái đã nhìn ra thứ trong tay Vương Viễn.
“Nghe tên là biết ngay!” Hắc Kim đáp: “Đây là một loại nguyên liệu rất tà môn, có thể cắn nuốt nguyên thần, hấp thụ linh vận, tạo ra đòn tấn công mang tính hủy diệt cho đối thủ.”
“Đáng sợ như vậy sao?” Vương Viễn kinh ngạc.
Nguyên thần và linh vận là thứ quan trọng nhất của tu sĩ, xác thịt bị diệt còn có thể thoát xác sống lại, còn nguyên thần là bản thể của tu sĩ, linh vận là nền móng của tu sĩ, bất cứ cái nào trong hai thứ này cũng không thể chịu tổn hại, vì đối với tu sĩ mà nói đó chính là sát thương chí mạng.
Vậy mà “Huyền Thiên Phệ Hồn” này lại có thể trực tiếp đả thương nguyên thần và linh vận của mục tiêu, từ đó cũng đủ để thấy nó khủng khiếp cỡ nào, nếu như trước đó Lý Nguyên Hóa lôi thứ này ra, vậy phỏng chừng lúc này mấy đại trưởng lão Thái Nhất Môn đã trở về thôn tân thủ rồi.
“Đương nhiên rồi!”
Hắc Kim đáp: “Thứ này hại người hại mình, cho dù là người cầm nó cũng sẽ bị phản phệ, nếu như ngươi kêu ta dùng thứ này để tạo thành binh khí cho ngươi, vậy ta không làm được đâu.”
“Ngươi không nói sớm!” Vương Viễn sợ hết hồn, nhanh chóng ném Huyền Thiên Phệ Hồn vào trong túi.
Chẳng trách Lý Nguyên Hóa lại không dùng thứ này, nếu không đến lúc bất đắc dĩ, có ai lại mạo hiểm một mạng đổi một mạng với người khác đâu.
“Được rồi, không có chuyện khác thì ngươi đi mau đi.” Hắc Kim lại xua đuổi Vương Viễn.
“Người chơi chính là khách hàng, khách hàng chính là thượng đế, đây chính là thái độ của ngươi đối với thượng đế sao? Vương Viễn nói với vẻ vô cùng bất mãn: “Lỡ như ta muốn mua đồ của ngươi thì sao?”
“Lỡ như cũng vô dụng! Ngọc đế tới cũng thế cả thôi.” Hắc Kim đáp: “Đồ ở chỗ ta đã bị người ta đặt hết rồi, ta còn phải nhanh chóng làm việc nữa, nếu sáng ngày mai không giao kịp hàng, tộc nhân chúng ta sẽ không còn mạng nữa, ta không có thời gian để phí lời vô nghĩa với ngươi.”
Vừa nói xong, Hắc Kim lại nhấc búa lên rồi gõ xuống.
“?” Vương Viễn mang vẻ mặt mờ mịt, rời khỏi phường rèn trong sự bối rối.
Khi trở về quán rượu, mấy người Mario đang ngồi xiêu vẹo trên ghế với vẻ mặt ủ rũ.
“Ái chà, hôm nay rất biết kiềm chế nha.” Vương Viễn thấy thế, cười bảo: “Biết sắp đi làm nhiệm vụ, cho nên kiêng rượu sao?”
Vương Viễn hiểu rõ nhóm người Một Đám Ô Hợp này, bọn họ chạy vào trong quán rượu ngồi, chắc chắn phải uống một chút mới được, đặc biệt là khi có người thanh toán, vừa ăn vừa uống vừa mang đi… so ra chính là đọ xem ai càng không có giới hạn hơn.
Nhưng hôm nay trên bàn rượu trống trơn, lại không có một người nào uống rượu, thế này cũng thật khiến người ta bất ngờ.
“Xí!”
Mario vỗ bàn, nói: “Rượu trong quán rượu đều bị mua hết rồi, ông chủ kêu chúng ta uống nước… con mẹ nó, coi thường ai chứ?”
“?”
Vương Viễn sững sờ, quay đầu hỏi ông chủ quán rượu: “Thật sao?”
“Thực sự xin lỗi!” Ông chủ quán rượu đáp với vẻ thấp thỏm bất an: “Chúng ta cũng không muốn như vậy đâu, thực sự là bất đắc dĩ mà.”
“Đệt.”
Mọi người đang lúc buồn bực, thì Phi Vân Đạp Tuyết cũng đã trở về, ngoài miệng còn nói kháy: “Cái nơi chó má gì thế không biết, vậy mà NPC rẻ rách còn dám bất kính với ta, rõ ràng ta trông thấy trên giá hàng có phù chú, mà hắn lại nói với ta đã bán sạch cả rồi, ta trả gấp đôi tiền mà hắn cũng không bán.”
“Không phải chứ? Ngay cả ngươi cũng bị từ chối phục vụ sao?” Mọi người đều kinh ngạc khi nghe thấy lời này của Phi Vân Đạp Tuyết.
Người này cũng hoàn toàn khác với những người khác, người ta là hội Viên Tâm Duyệt cấp mười lăm, là VIP trong VIP, đến loại cao thủ như Thạch Công nhìn thấy hắn còn khách sáo thì thôi, vậy mà một NPC chức năng tồi tàn lại dám không bán đồ cho hắn sao?
“Đúng đó! Phi Vân Đạp Tuyết tức anh ách nói: “Quá vô lễ rồi!”
“Đúng là rất vô lễ! Vậy mà lại dám cản trở kim chủ, không muốn làm ăn nữa sao?” Mọi người đều tỏ vẻ tán thành.
“Ta cảm thấy chuyện này chắc chắn có vấn đề!” Vương Viễn nói: “Chúng ta không được phục vụ cũng thôi đi, nhưng lão Vân lại còn có thể bị người lạnh nhạt, xem ra ở đây chắc chắn có ẩn tình gì đó rồi.”
“Tiên trưởng, xem như ngươi nói đúng rồi đó!”
Ông chủ quán rượu nghe thế mới đáp: “Chuyện này liên quan đến tính mạng của tộc nhân chúng ta.”
“Lại là tính mạng của tộc nhân?” Vương Viễn sờ cằm, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng: “Có thể nói cụ thể được không?”
“Ta cũng không hiểu rõ cho lắm.” Ông chủ quán rượu nói: “Ngày đó thiên tướng trực tiếp đi tìm là tộc trưởng của chúng ta… chúng ta chỉ làm việc theo mệnh lệnh của tộc trưởng thôi.”
“Thiên tướng?” Nghe được hai chữ thiên tướng, những người khác cũng đứng ngồi không yên.
Vốn dĩ mục đích của mọi người rất rõ ràng, chính là tới nơi này để phá trận, những chuyện xàm xí phiền hà ở Thung lũng Bắc Đình này, bọn họ cũng không muốn để ý, cũng chỉ có Vương Viễn lần thứ hai nghe được từ tính mạng tộc nhân này, cho nên mới tò mò hỏi một câu. Ai biết vậy mà chuyện này còn có liên quan đến thiên tướng.