Thiên tướng, danh như ý nghĩa chính là tướng lĩnh ở thiên giới, Dao Quang cách Thung lũng Bắc Đình cũng không xa, lẽ nào thiên binh đó có liên quan đến người thủ trận Dao Quang?
“Tộc trưởng của các ngươi đang ở đâu?” Vương Viễn tiếp tục hỏi.
“Ở ngay trong phủ thành chủ!” Ông chủ quán rượu đáp: “Ra cửa đi thẳng là tới.”
“Đi! Qua đó hỏi xem sao!” Vương Viễn gọi mọi người, đi thẳng tới phủ thành chủ.
Vào trong phủ thành chủ, mấy người Vương Viễn nhìn thấy tộc trưởng của Cổ nhân tộc là Huyền Thanh Tử, tộc trưởng này chính là một lão tiên sinh râu dài tóc bạc phơ, trông thấy mấy người Vương Viễn, ngược lại cũng vô cùng khách sáo: “Các vị thượng tiên đến thăm là có chuyện gì chăng?”
“Không có chuyện gì.” Vương Viễn đáp: “Chỉ muốn hỏi tại sao lại không thể sử dụng các cửa hàng trong thành này.”
“Ôi… chuyện này nói ra dài lắm.” Huyền Thanh Tử đáp: “Vài ngày trước, người của thiên giới tới thăm, nói là muốn đóng quân ở Thung lũng Bắc Đình, cần một thu mua một lượng lớn vật tư và binh khí, ngươi biết đấy, tu sĩ Tiên Linh giới chúng ta nào dám làm trái mệnh lệnh của cấp trên? Bọn họ không chỉ không đưa một xu tiền nào, mà còn muốn dùng tính mạng của tộc nhân để uy hiếp, khiến tiểu lão nhân không thể không làm theo, nếu đã đắc tội với các vị thượng tiên, vẫn xin được chuộc lỗi.”
Nói đến đây, Huyền Thanh Tử chìm vào đau khổ, nước mắt rưng rưng, đám người Vương Viễn thấy thế cũng không nhịn được mà thấy hơi đồng cảm.
Những Cổ nhân tộc này thật đáng thương, vốn dĩ là sinh linh cao cấp nhất ở Tiên Linh giới, sở hữu thiên phú hoàn chỉnh nhất, lại càng là chúa tể thống trị một giới này, nhưng kết quả đầu tiên là bị người phong ấn suốt mười nghìn năm, sau khi ra ngoài lại bị Thiên giới áp bức bóc lột, thật đúng là thể thảm không chịu nổi.
“Xin lão tộc trưởng yên tâm, không phải chúng ta tới đây khởi binh hỏi tội.” Vương Viễn nói: “Ngươi có biết thiên tướng đó muốn làm gì ở đây không?”
“Lão hủ không biết…” Huyền Thanh Tử đáp: “Bí mật quân sự, lão hủ cũng không dám hỏi.”
“Bọn họ đang sắp xếp một đại trận hủy thiên diệt địa!” Vương Viễn đáp: “Đợi bọn họ sắp xếp trận pháp này xong xuôi, toàn bộ Tiên Linh giới sẽ không còn tồn tại nữa, đến khi đó tộc nhân của ngươi vẫn chết như cũ thôi.”
“Hả?”
Vương Viễn nói ra lời này khiến Huyền Thanh Tử sợ hãi hỏi: “Lời này của thượng tiên là thật?”
“Đương nhiên!” Vương Viễn đáp: “Chúng ta cũng tới vì việc này đây.”
Nói rồi, hắn móc lệnh bài chưởng môn của mình ra, nói: “Ngươi không tin ta, nhưng sẽ không có chuyện không tin cái này chứ, ta thân là chủ một phái, đương nhiên sẽ không lừa người rồi.”
“Chưởng môn Thái Nhất Môn?”
Huyền Thanh Tử vội vàng quỳ xuống, nói: “Đệ tử Huyền Thanh Tử, cung nghênh chưởng môn!”
“Ế?” Đám người Một Đám Ô Hợp thấy Huyền Thanh Tử dập đầu lạy, đều vô cùng kinh ngạc.
Nhưng Vương Viễn cũng không hề ngạc nhiên chút nào.
Đám người Cổ nhân tộc này vốn chính là người của Thái Nhất Môn, đương nhiên nhìn thấy lệnh bài chưởng môn sẽ không thất lễ, chẳng qua điều khiến Vương Viễn không ngờ đến chính là Huyền Thanh Tử thân là tộc trưởng, vậy mà lại trực tiếp quỳ xuống. Từ đó có thể thấy trong mắt Cổ nhân tộc, thân phận chưởng môn này của Vương Viễn vẫn khá là quan trọng.
“Lão tộc trưởng không cần đa lễ!” Vương Viễn làm bộ làm tịch đỡ Huyền Thanh Tử dậy, nói: “Sau khi ta biết được chuyện này, mới đặc biệt tới nơi này phá trận để cứu các ngươi.”
“Đậu má… thật không biết xấu hổ, thế này mà cũng nói ra được?”
Đám người Một Đám Ô Hợp nghe thấy lời này của hắn, đều nhao nhao cảm thán trong kênh đội, Vương Viễn thật đúng là mở miệng thành văn, rõ ràng là thuận đường đến, vậy mà đến miệng hắn lại thành đặc biệt…
“Lão hủ vô cùng biết ơn đại ân đại đức của chưởng môn!” Huyền Thanh Tử nghe thế cũng cảm động không thôi, nước mắt nước mũi tèm nhèm, nói: “Nếu chưởng môn có thể cứu tộc nhân ta, bộ tộc chúng ta thề sống chết trung thành với chưởng môn!”
“Đều là người một nhà không cần nói lời khách sáo!” Vương Viễn đáp: “Thái Nhất Môn và Cổ nhân tộc chính là một thể, không có các vị, làm sao Thái Nhất Môn có thể gọi là Thái Nhất Môn được?”
“Chưởng môn!” Huyền Thanh Tử lại rơi nước mắt, độ hảo cảm đối với Vương Viễn tăng lên vèo vèo.
Mọi người xem như đã được mở mang tầm mắt, con mẹ nó thế mới gọi là thu phục lòng người…
Vương Viễn tiếp tục nói: “Cùng lúc được người cứu, quan trọng nhất vẫn là phải tự cứu lấy mình, người thủ trận của đại trận Thiên La Địa Võng đó cũng không phải dạng vừa! Muốn phá trận, chắc chắn phải có sự hỗ trợ của các ngươi mới được!”
“Chưởng môn cứ việc căn dặn!” Huyền Thanh Tử đáp.
“Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, ngươi có biết thiên tướng thủ trận đó là ai không?” Vương Viễn hỏi.
Thạch Công đã nói, có thể dựa vào linh vận để kích hoạt đại trận Thiên La Địa Võng với diện tích che phủ khủng khiếp như thế, chắc chắc thực lực không thể coi thường, biết thông tin của người này trước một bước, ngược lại có thể chuẩn bị sẵn sàng ứng phó từ sớm.
“Biết!” Huyền Thanh Tử nói: “Thiên tướng đó là Tứ Phế Tinh Quân trên trời!”
“Tứ Phế Tinh Quân? Nghe tên thôi đã thấy rất phế rồi.” Mario không nhịn được mà chế nhạo, sao còn có người nực cười thế chứ.
“Thượng tiên tuyệt đối đừng khinh địch!” Huyền Thanh Tử vội vàng nói: “Tuy rằng Tứ Phế Tinh Quân đó chỉ là một đường linh vận hóa thành, nhưng bản thể của hắn chính là đại yêu Bạch Vượn trong trời đất, có bảy mươi hai phép biến hóa, võ nghệ cao cường, lại còn có cơ thể bất tử bất diệt, tiên thuật bình thường không thể làm gì được hắn đâu.”
“Đậu má!”
“Đây là?”
Nhóm người Một Đám Ô Hợp nghe vậy, lập tức sững sờ.
Khỉ thành tinh, bảy mươi hai phép biến hóa, võ nghệ cao cường, bất tử bất diệt…. con mẹ nó…
Vương Viễn không đọc qua quá nhiều sách vở, nhưng cũng không phải không có một chút kiến thức nào, sự phối hợp này đại diện cho điều gì thì mọi người cũng biết.
Đây không phải là Tôn Ngộ Không sao?
Người Trung Quốc có ai lại không biết Hầu ca? Đó chính là thần tượng siêu anh hùng trong lòng các thế hệ… là sự tồn tại vô địch thiên hạ.
Tướng bảo vệ mắt trận đầu tiên của đại trận Thiên La Địa Võng lại chính là Tôn Ngộ Không… con mẹ nó còn làm cái khỉ gì nữa, trực tiếp chịu thua là xong.
“Lão Ngưu, đây chính là nhiệm vụ mà ngươi nhận sao?” Mọi người đều nhìn hắn với vẻ tức giận.
Làm cái con khỉ, chỉ một đám tu sĩ Kim Đan kỳ nho nhỏ bị người sai khiến đi giết Tôn Ngộ Không, đây là chuyện người làm sao?