Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1806: Chương 1804: Yếu điểm của Tứ Phế Tinh Quân

“Ta nào có biết là Tôn Ngộ Không đâu?” Vương Viễn cũng sụp đổ.

Đây mới là tướng thủ trận đầu tiên thôi, phía sau còn sáu người nữa… ít nhất cũng sẽ không yếu hơn Tôn Ngộ Không bao nhiêu, rốt cuộc Thạch Công đang nghĩ vậy, vậy mà lại kêu mình đi chịu chết.

“Không đúng… phong hào của Tôn Ngộ Không là Tứ Phế Tinh Quân sao?” Bôi Mạc Đình hỏi.

“Hình như là Bật… Bật… Bật Mã Ôn.” Mario nghĩ ngợi rồi đáp.

“Vẫn còn hai phong hào nữa lần lượt là Tề Thiên Đại Thánh và Đấu Chiến Thắng Phật, cũng không có phong hào Tứ Phế Tinh Quân.” Tống Dương học rộng hiểu nhiều.

“Thế này thật kỳ lạ, Tứ Phế Tinh Quân đó là ai?” Vương Viễn vô cùng mơ hồ, nhưng nghe không phải là Tôn Ngộ Không, ngược lại trong lòng cũng dễ chịu hơn không ít.

Đầu tiên, chẳng có ai bằng lòng đi đánh nhau với thần tượng của mình, cho dù biết hắn chỉ là nhân vật giả tưởng. Thứ nữa, đó là có ra tay cũng không đánh lại được… áp lực quá lớn.

Nhưng nếu Tứ Phế Tinh Quân này đã không phải là Tôn Ngộ Không, vậy hiển nhiên sẽ dễ đối phó hơn một chút.

“Mặc kệ có phải Tôn Ngộ Không hay không, người này đều không dễ đối phó.” Điều Tử bình tĩnh phân tích: “Chúng ta phải sắp xếp ổn thỏa một chút.”

“Bày trận? Phải ra tay thế nào?” Bôi Mạc Đình nói với vẻ hơi tuyệt vọng: “Đối thủ có xác suất chín mươi phần trăm là Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không là ai, cũng không phải ngươi không biết, cho dù hắn đắc ý không né tránh và chúng ta có thể đánh lén thành công, nhưng ngươi cảm thấy chúng ta có hy vọng sao?”

“Nếu đúng thật là Tôn Ngộ Không, vậy có khả năng chúng ta thật sự không có hy vọng gì.” Điều Tử sờ cằm, bình tĩnh đáp: “Nhưng bây giờ người thủ trận ở nơi này chẳng qua cũng chỉ là một linh vận nguyên thần mà thôi, có mạnh cỡ nào cũng có thể mạnh được đến đâu? Hơn nữa cho dù là Tôn Ngộ Không, lẽ nào hắn không có điểm yếu sao?”

“Điểm yếu?”

Vương Viễn gãi đầu, hỏi: “Điểm yếu của Tôn Ngộ Không là gì?”

“Ừm…” Tống Dương nghĩ ngợi rồi đáp: “Mắt đi… hình như ngoài đôi mắt ra cũng không có yếu điểm gì cả, thêm nữa chính là sợ một vài pháp bảo đặc biệt loại hình khống chế, ví dụ như vòng kim cô gì đó của Thái Thượng Đạo Tổ.”

Tất cả mọi người: “…”

Mẹ nó, còn không bằng không nói.

Trong thiết lập của trò chơi, Thái Thượng Đạo Tổ là ông tổ sáng lập ra chín giới, từ Phàm Gian giới đến Thiên Giới đều do mình lão làm ra, còn từng luyện đá vá trời, cứu vớt sinh linh, thần thông mạnh mẽ, pháp lực hùng hậu, trên cơ bản không người nào có thể bì kịp, chỉ thuận tay một cái đã có thể hóa khí thành hình, cải tử hoàn sinh.

Ngoại trừ những điểm này ra, Lão Quân còn là nhà cung cấp đan dược và cũng là nhà cung cấp vũ khí đạn được số một tam giới, đan dược, vũ khí và pháp bảo nổi tiếng trong thiên địa không mang nhãn “sản phẩm của lò Bát Quái Đâu Suất cung” thì cũng không tiện mang ra chào hỏi.

Vòng kim cô là pháp bảo cận thân của Lão Quân, người lạ muốn lấy được vòng kim cô của Lão Quân thì độ khó cũng chẳng thấp hơn giết con khỉ kia một chút nào, ngay cả pháp bảo cận thân của Lão Quân còn có thể lấy được, vậy còn sợ con khỉ làm quần gì nữa.

“Đó là Tôn Ngộ Không trong sách.”

Ngay khi mọi người đang không biết phải làm sao, thì Điều Tử lại bình tĩnh nói: “Con khỉ mà chúng ta đối mặt đó cũng không phải không có nhược điểm.”

“Tại sao lại nói như vậy? Vương Viễn hỏi.

Nghe ý của Điều Tử như thể hắn đã nắm được nhược điểm của Tứ Phế Tinh Quân này rồi.

Điều Tử đáp: “Các ngươi nghĩ mà xem, nếu như người này là yêu vương vô địch như Tôn Ngộ Không kia, vậy tại sao lại chặt đứt đường cung ứng phù chú trong thành?”

“Cái này…” Tất cả mọi người đều im lặng hẳn đi.

Điều Tử nói không sai.

Tuy rằng mấy thứ như phù chú này có uy lực không tầm thường, nhưng đó cũng là đối với loại triệu phú như Phi Vân Đạp Tuyết mà thôi.

Thứ này quá đắt, một lá tận năm mươi lượng vàng, mà sát thương của một lá cũng chẳng mạnh hơn pháp thuật của người chơi nhiều cho lắm, chỉ có một lần ném ra một tệp hoặc là một bó mới có thể từ lượng biến đổi thành chất, dưới sự chồng chất mà bùng phát ra lực sát thương cực cao.

Ngược lại NPC không sợ phù chú đắt, nhưng vì cơ chế vận hành vật phẩm của bọn họ, mà khi sử dụng phù chú cũng là từng lá một.

Đối với NPC sở hữu pháp thuật cường độ cao mà nói, việc ném phù chú từng lá một như vậy, gần như có thể bỏ qua không kể đến.

Cho nên nguyên nhân Tứ Phế Tinh Quân chặt đứt đường cung ứng phù chú chắc chắn không phải để cho mình dùng, mà tám phần là để ngăn cản người chơi dùng nó để đối phó với mình. Dù sao Thung lũng Bắc Đình cũng cách mắt trận Dao Quang gần nhất, và là điểm tiếp viện duy nhất trong phạm vi mười nghìn dặm.

“Cho nên có khả năng Tứ Phế Tinh Quân sợ sát thương bằng pháp thuật?” Đạo Khả Đạo hỏi.

“Cực có khả năng này.” Điều Tử đáp.

“Cướp hết rượu đi hết rồi, lẽ nào cũng là sợ rượu sao?” Bôi Mạc Đình lại hỏi.

“…” Tất cả mọi người đều quay đầu qua, nhìn y như thể đang nhìn một thằng thiểu năng.

“Này này này! Các ngươi có ý gì?” Bôi Mạc Đình bị nhìn đều cả người nổi gai ốc.

“Ngu ngốc!” Vương Viễn đáp: “Lẽ nào hắn không thể thích uống rượu được sao?”

Hắn cũng đến phục Bôi Mạc Đình.

“Ồ đúng nhỉ? Rượu với phù chú khác nhau mà.” Bôi Mạc Đình hiểu ra.

“Vậy tại sao hắn còn muốn chặt đứt đường cung ứng binh khí nữa? Lẽ nào cũng là sợ tấn công vật lý sao?” Mario lại hỏi.

“Cái này cũng không ai biết được.” Điều Tử cũng khó hiểu, tại sao đến ngay cả đường cung ứng binh khí mà Tứ Phế Tinh Quân cũng muốn chặt đứt.

“Thiếu một thanh binh khí thuận tiện chăng” Bôi Mạc Đình lại nói.

“Đồ chó ngu! Thiếu một thanh còn cần nhiều như vậy làm gì?” Mario khinh bỉ.

“Không cho phép người ta có nhiều tay sao?” Bôi Mạc Đình phản bác.

Mario nói: “Vậy ta hỏi ngươi một kiến thức thông thường nhá? Con khỉ có mấy tay?”

“Cút! Đừng lý sự với ta!” Bôi Mạc Đình rút kiếm.

Mắt thấy hai người sắp bóp chết nhau, Vương Viễn ngắt lời: “Nếu như đã là suy đoán vậy đều có khả năng, cho nên Tứ Phế Tinh Quân mà chúng ta sắp đối mặt đó sợ bùa chú pháp thuật, thích uống rượu, và thiếu vũ khí.”

“Chính là như vậy.” Điều Tử gật đầu.

“Có chút thú vị đấy!”

Vương Viễn xoa cằm, bảo: “Điều Tử, có phải ngươi đã nghĩ ra cách gì đó rồi không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!