Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1807: Chương 1805: Thêm chút nguyên liệu

“Không sai!” Điều Tử đáp: “Có thể thử một phen.”

“Vậy cách của ta, chắc hẳn cũng giống cách của ngươi rồi.” Vương Viễn đáp.

Nói xong, Vương Viễn nói với Huyền Thanh Tử: “Lão tộc trưởng, chuyện này có liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Cổ nhân tộc, chúng ta chắc chắn sẽ hết sức giúp đỡ, nhưng ngươi cũng biết, bây giờ Cổ nhân tộc giống như người đuối nước, chỉ dựa vào chúng ta kéo các ngươi cũng không thể kéo lên được, mà các ngươi nhất định cũng phải tự mình bơi lên bờ mới được. Ngươi hiểu ý của ta chứ?”

Bản thân cố gắng, không dựa vào người khác, vậy đến ông trời cũng sẽ giúp ta… còn nếu cứ một mực đợi người khác cứu viện, còn mình thì không làm gì hết, vậy đó gọi là bùn nhão không đắp nổi tường.

“Hiểu, hiểu!” Huyền Thanh Tử đáp.

“Nếu đã như vậy, ta lấy thân phận chưởng môn của Thái Nhất Môn ra lệnh cho các ngươi, tạm thời đừng đưa vũ khí và phù chú cho Tứ Phế Tinh Quân.” Vương Viễn nói.

“Hả… vậy liệu chúng ta có bị…” Huyền Thanh Tử do dự.

“Vẫn luôn phục tùng mới là gốc rễ của sự hủy diệt, lão tộc trưởng ngươi đã lớn tuổi như vậy rồi sẽ không có chuyện không hiểu đạo lý này chứ.” Vương Viễn nói: “Dù sao cũng phải chết, chẳng qua là chết sớm hay chết muộn mà thôi, vậy tại sao không chọn phản kháng một chút, còn nữa, người ra tay chủ yếu là chúng ta, chẳng qua các ngươi chỉ đưa vật tư tới chậm một chút mà thôi, đắc tội với Thiên giới rồi, người mà bọn họ gây sự cũng là chúng ta…”

“Chuyện này…” Huyền Thanh Tử nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Được rồi, vậy làm theo lời chưởng môn nói đi, tạm thời sẽ không đưa phù chú và vũ khí qua đó, ta sẽ thông báo với tộc nhân.”

Theo lý mà nói, nếu không phải sợ đắc tội với Thiên giới, thì loại người lòng dạ hẹp hòi như đám Cổ nhân tộc này chắc chắn sẽ không bằng lòng đưa vật tư miễn phí cho Tứ Phế Tinh Quân.

Sở dĩ Huyền Thanh Tử kiêng dè chính là vì sợ thiên đình nổi giận.

Hiển nhiên Vương Viễn biết tỏng suy nghĩ trong lòng lão già này, nửa câu sau mới là nguyên nhân chủ yếu lay động được lão ta, cái lão già này…

“Quả nhiên bản chưởng môn không nhìn sai người.” Vương Viễn gật đầu hài lòng, sau đó lại nói: “Về phần rượu, mấy người chúng ta đưa qua đó giúp các ngươi là xong!”

“Hả… Thế sao mà được…”

Huyền Thanh Tử nói trong sự hoang mang: “Ngài là chưởng môn, làm sao có thể làm loại việc nặng nhọc này được.”

“Khà khà, mấy người bọn họ thì ta không biết, chứ sở trường của Ngưu gia ta chính là lao động chân tay.” Vương Viễn cười rất đáng khinh.

“Đệt! Lão Ngưu không biết xấu hổ! Lão tử không chỉ thích làm việc chân tay, mà còn bằng lòng làm công nhân dài hạn nhé!” Mario ở một bên lớn tiếng ồn ào.

“Lão tử còn mạnh hơn các ngươi nhiều…”

Những người khác bắt đầu so bì với nhau.

“Một đám súc sinh!” Sắc mặt của Độc Cô Tiểu Linh tối tăm.

Tống Dương và Tố Niên Cẩn Thời cũng mang vẻ mặt bối rối: “Bọn họ đang nói gì thế?”

Nhất Mộng Như Thị kéo hai người họ, nói với vẻ cạn lời: “Hai người các ngươi còn dám hỏi?”

Huyền Thanh Tử thấy mọi người nhiệt tình như vậy, cũng khó mà chối từ được… chỉ đành bảo: “Làm phiền Ngưu chưởng môn và các vị trưởng lão rồi.”

“Nào có nào có, việc dễ như trở bàn tay thôi.” Bôi Mạc Đình chống nạnh, bảo: “Ta làm việc nặng rất giỏi đấy nhé.”

“Chẳng có cái gì mà còn đòi làm việc nặng.” Mọi người điên cuồng cười nhạo y.

Bôi Mạc Đình tức đến sắc mặt còn trắng hơn cả Mario.

“Được rồi được rồi! Đừng ồn ào nữa!”

Mắt thấy Bôi Mạc Đình sắp bùng nổ, Vương Viễn đứng ra giảng hòa.

Tống Dương lại đang buồn bực: “Không có gì là sao?”

Vương Viễn: “…”

Huyền Thanh Tử thân là trưởng lão, nói chuyện cũng khá dễ dàng, dưới sự sắp xếp của lão ta, ông chủ quán rượu chất toàn bộ rượu lên một cỗ xe ngựa, mấy người Vương Viễn cũng thay quần áo của nhân viên chở hàng, đi thẳng một lèo ra khỏi Thung lũng Bắc Đình.

Mà Điều Tử thì lại ở lại trong thành.

Thân phận của hắn đặc thù, thân là thiên quan, bản thân người này chính là người của thiên đình Thiên giới, nếu đi theo Vương Viễn làm nhiệm vụ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của hắn. Cho nên Điều Tử tuyệt đối không thể ra tay với Tứ Phế Tinh Quân.

Nhưng có đôi khi không ra tay cũng chưa chắc không có tác dụng, Điều Tử ở lại trong thành cũng tự có sự sắp xếp của hắn.

Sau khi rời khỏi Thung lũng Bắc Đình, một nhóm người Vương Viễn thẳng tiến tới tọa độ của Tứ Phế Tinh Quân, ra khỏi thành đi thẳng về hướng bắc chừng nửa tiếng đồng hồ, sau khi nhìn quanh không còn một bóng người nào nữa, đột nhiên Vương Viễn nói: “Dừng dừng.”

“Sao thế?” Mọi người thấy hắn bất chợt kêu mình dừng bước chân, tất cả đều giật nảy mình, nhao nhao móc vũ khí binh đao ra, dựa sát lưng vào xe ngựa, nhìn xung quanh.

Cái này gọi là chuyên nghiệp, vừa nhìn đám người Một Đám Ô Hợp này đã biết là có kinh nghiệm bị đuổi giết phong phú rồi.

“Không sao!” Vương Viễn cười bảo: “Không có mai phục!”

“Đệt! Ngươi làm trò gì thế?” Mọi người nhìn hắn đầy tức giận.

Vương Viễn thuận tay mở miếng dán của một vò rượu ra, hỏi mọi người: “Cái đám đần độn các ngươi sẽ không làm cu li, đi đưa rượu cho Tứ Phế Tinh Quân uống thật đấy chứ?”

“Hở? Bằng không thì sao?”

Bôi Mạc Đình nói với gương mặt cười đầy xấu xa: “Lẽ nào tự chúng ta uống hết rượu sao?”

Húp trộm vật phẩm nhiệm vụ là phong cách nhất quán của Vương Viễn, Bôi Mạc Đình cũng được xem là người được hưởng lợi sớm nhất.

“Cái này không ổn cho lắm!”

Vương Viễn xua tay, bảo: “Rượu vẫn còn cần dùng, uống trộm rồi làm sao chúng ta giao nhiệm vụ được nữa?"

"Thế uống rượu rồi sau đó tiểu vào trong đi! Cho con khỉ uống nước tiểu!” Mario cứ há miệng là cho ra ý kiến thối nát.

“Êu…” Mọi người vừa ghê tởm, vừa ghét bỏ.

Không hổ là Đạo Nhân Thất Đức, chuyện dính đến người không có cái nào là hắn ta không làm.

“Ngươi càng vớ vẩn hơn.” Vương Viễn nói: “Đây là trong trò chơi, ngươi có thể tiểu ra được sao?”

Mario: “…”

Mô phỏng ba chiều không phải cái gì cũng mô phỏng được, trạng thái trò chơi của mọi người thuộc về chế độ ngủ nông, ngươi tiểu trong trò chơi để rồi sáng mai phải đi phơi ga trải giường à…

“Vậy ngươi nói phải làm sao?” Mọi người vô cùng khó hiểu.

Uống cũng không được, mà đổi cũng không xong, có trời mới biết tên này lại nghĩ gì nữa.

“Không thể cho Tứ Phế Tinh Quân được hời như vậy.” Vương Viễn nói: “Chúng ta sẽ thêm chút nguyên liệu vào rượu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!