“Ế? Bỏ độc sao?” Nhất Mộng Như Thị xoa tay, nói: “Cuối cùng ta cũng được thể hiện một chút rồi.”
Thân là đáy của Một Đám Ô Hợp, ngày thường Nhất Mộng Như Thị chính là một người sống tạm bợ, thực lực của mọi người càng ngày càng cao, còn cô ta thì càng ngày càng không có cảm giác tồn tại.
“Sợ là không được!”
Trường Tình Tử đáp: “BOSS có tính kháng độc rất cao, bây giờ độc không theo nổi BOSS đâu.”
Với tính kháng độc ghê tởm này, trên cơ bản NPC và người chơi là hai hệ thống. Người chơi thì sợ muốn chết, còn NPC thì lại khinh thường.
Nhất là NPC cấp bậc BOSS làm cho một đống chiêu kháng độc, ném độc bình thường lên hoàn toàn không có tác dụng khỉ gì. Trước đây Phi Vân Đạp Tuyết dùng Độc Long phù độc Lý Nguyên Hóa, ném đến từng bó bùa lên mà khó khăn lắm mới chỉ chồng được hai tầng BUFF độc cho lão, từ đó cũng có thể thấy được tính kháng của BOSS đối với độc.
Cho nên ở Tiên Linh giới, chủ yếu người chơi hệ độc của Âm Phong Động đều đi trên con đường PVP, PVE thì lại là một khuyết điểm lớn.
Sở dĩ Nhất Mộng Như Thị không có cảm giác tồn tại, chính là vì PVE không được, mà PVP cũng là một tay chơi cặn bã… khó mà ngóc đầu lên được.
“Vậy thì dùng dược không phải độc được đi.” Vương Viễn cười càng lúc càng ác độc.
“Dược không phải độc dược sao?” Nhất Mộng Như Thị mang vẻ mặt mơ hồ: “Có sao?”
“Ngươi vẫn phải học hỏi A Trường đấy em gái!” Vương Viễn vỗ lên vai Nhất Mộng Như Thị với vẻ ý vị sâu xa.
“Có!”
Trường Tình Tử đáp: “Dựa theo hệ thống độc dược mà nói, có hai loại dược không tính là độc dược.”
“Dược gì cơ?” Nhất Mộng Như Thị thèm khát tri thức.
“Một loại là thuốc xổ, một loại khác…” Nói đến đây, Trường Tình Tử hơi đỏ mặt.
“Là gì?”
“Xuân dược…” Trường Tình Tử đáp.
“Đê tiện!”
“Vô sỉ!”
Bốn cô gái đồng loạt dựng ngón giữa với y.
“Liên quan quái gì đến ta, là các ngươi hỏi mà.” Trường Tình Tử vô cùng oan ức.
“Không sai!” Vương Viễn cười hì hì, bảo: “A Trường, bây giờ trong tay ngươi có loại dược này không? Chỉnh đốn lão tiên sinh Tứ Phế Tinh Quân này để biểu đạt tấm lòng thành đi.”
“Xuân dược hay là thuốc xổ?” Trường Tình Tử hỏi.
“Cái này còn cần chọn sao?” Vương Viễn đáp: “Dùng hết!”
“Cái đệt!” Mọi người trợn trừng mắt nhìn hắn, có trời mới biết rốt cuộc thằng cha này muốn làm gì.
“Có khó không?” Vương Viễn hỏi.
“Cái này thì có khó khăn gì, đều là những thứ căn bản nhất, chỉ sợ nguyên liệu không đủ thôi.” Trường Tình Tử nói: “Ngươi biết đấy, ta là một người đứng đắn, ai lại mang nguyên liệu của thứ này trên người chứ.”
Đinh Lão Tiên vỗ ngực, cười xấu xa, nói: “Muốn nguyên liệu gì cứ việc nói, đủ tất!”
“Đây chính là người không đứng đắn!” Mọi người tới tấp bảo.
“Các ngươi hiểu quái gì!” Đinh Lão Tiên nói lời chính nghĩa: “Thuốc xổ dùng để dễ đi nặng, xuân dược dùng để làm sống dậy uy phong của đàn ông, những thứ này đều là thuốc hữu dụng đối với con người… cái này gọi là trái tim chính nghĩa đầy nhân từ của người hành y, lão phu chuẩn bị những nguyên liệu này là để cứu vớt sinh linh thiên hạ, hiểu chưa?”
“Lợi hại lợi hại!”
Mọi người cảm thán: “Có thể nói bán xuân dược một cách hiên ngang lẫm liệt như vậy, có thể thấy Lão Tiên Nhi cũng sắp Xuân hóa hoàn toàn rồi.”
“Vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ! Ta sẽ tiếp tục cố gắng!” Đinh Lão Tiên vô cùng khiêm tốn.
Hoặc là nói đám người Một Đám Ô Hợp đều là kỳ tài dị sĩ cả đi.
Đổi lại là người chơi bình thường, tuy rằng cũng sẽ nghĩ đến việc hạ độc chết cha Tứ Phế Tinh Quân đó đi, nhưng cách phá tính kháng độc chính là thêm lượng độc vào trong rượu.
Tên Vương Viễn này không đi con đường bình thường, chẳng hề nghĩ ngợi mà trực tiếp tỏ vẻ hạ độc vô dụng thì chúng ta hạ độc không độc… mấu chốt là trong đội ngũ vừa có kỹ thuật, lại vừa có nguyên liệu.
Y độc không phân biệt, Đinh Lão Tiên và Trường Tình Tử đều thông thạo cách chế tạo xuân dược và thuốc xổ. Nhất Mộng Như Thị cũng không thành thạo, nhưng khó ngăn nổi cái thứ này yêu cầu kỹ thuật cấp thấp, cũng không khó làm.
Chưa đến một lúc ba người đã làm ra một đống độc không độc dưới ánh nhìn chăm chú của bao người…
“Đừng làm lẫn nhé!” Đinh Lão Tiên chỉ vào bao giấy màu xanh, nói: “Đây là thuốc sổ, tính lạnh, ta đã thêm một ít Tây Qua Sương vào, vị dưa hấu, vào miệng mát lạnh ngọt ngào.”
Trường Tình Tử thì chỉ vào viên thuốc màu hồng phấn ở một bên, nói với vẻ đắc ý: “Thuốc này của ta tính nóng, có thêm bột quả quýt, vị quýt, vào miệng sẽ ngon hơn…”
“Hai người các ngươi đều có sở thích gì thế này?” Vương Viễn sa sầm mặt mũi.
“Khà khà, ngươi biết gì chứ? Đối với người uống thuốc mà nói, khẩu vị quan trọng nhất…” Trường Tình Tử và Đinh Lão Tiên nhìn nhau cười, tán thưởng lẫn nhau.
“Đạo lý lệch lạc này ở đâu ra vậy?” Vương Viễn hỏi.
“Trên sách!”
Hai người mỗi người lôi một quyển sách ra, một quyển là độc kinh, một quyển là y kinh.
Được rồi, hắn quên mất hai người này có được chân truyền của đôi vợ chồng Hồ Thanh Ngưu, chẳng trách lại có sở thích tương tự.
“Một nửa bỏ xuân dược, một nửa bỏ thuốc xổ! Số lượng nhất định phải nhiều, Tứ Phế Tinh Quân không phải người thường, mỗi một vò cho phần của một trăm người đi, không có giới hạn.”
Vương Viễn chia vò rượu trên xe thành hai phần, chỉ huy những người khác bắt đầu hạ dược…
Mọi người bận rộn một lúc lâu, cuối cùng cũng thêm nguyên liệu mạnh vào trong toàn bộ rượu xong xuôi.
Thật sự khỏi phải nói, mùi rượu thêm độc cũng khác hẳn, tỏa ra hương thơm của trái cây, ngửi vào giống y như nước trái cây vậy, khiến người không nhịn được mà muốn nếm thử.
Nếu không phải biết trong này đựng cái gì, thì có khả năng mọi người thật sự sẽ nếm thử kiệt tác của hai vị đại sư chế rượu.
Chuẩn bị xong xuôi, mọi người bịt kín vò rượu, vội vàng đánh xe ngựa tiếp tục lên đường, đi một mạch tới vị trí của mắt trận Dao Quang dựa theo tọa độ của hệ thống.
Nơi này là một ngọn núi nhỏ, xung quanh trọc lốc, trông rất đột ngột.
Tới đến đỉnh núi, chỉ thấy trên đỉnh có xây một tòa tháp cao màu trắng, dưới tháp bày một cái bàn nhỏ, có một thiên tướng đang ngồi ở đó. Thiên tướng đó mặc áo giáp bạc lấp lánh ánh sáng, lớn lên còn rất đẹp trai, ở nơi cách đó không xa cắm một cây gậy, hắn ta đang ngồi ở nơi đó tự mình uống rượu, bên cạnh là vài vò rượu rỗng.