“Đây chính là Tứ Phế Tinh Quân sao? Cũng không giống khỉ…” Mọi người trong thấy thiên tướng đó, đều đưa mắt nhìn nhau.
Lúc này, dường như thiên tướng đó cũng phát hiện ra phía xa có người, hắn ta ngẩng phắt đầu dậy, nói: “Các ngươi ở đó lén lút thì thầm cái gì? Mau lăn qua đây, bằng không đừng trách Viên đại gia ra tay không nương tình.”
Nói xong, thiên tướng đó duỗi tay phải, rút cây gậy sắt ở phía xa, “soạt” một tiếng đã bay vào trong tay, sau đó dộng mạnh xuống đất.
“Ầm ầm!” Toàn bộ ngọn núi nhỏ đều vì thế mà rung chuyển.
Đám người Vương Viễn có hơi nghiêng ngả.
“Đậu má!” Mọi người không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Chỉ một đòn thuận tay đã có uy lực rung chuyển núi non rồi… tu vi cao như vậy, ít nhất cũng phải trên Phản Hư kỳ, hơn nữa người này mới chỉ là một sợi nguyên thần linh vận, thực lực không bằng một phần mười nghìn của bản thể mà thôi… vậy rốt cuộc bản thể của hắn ta phải khủng khiếp cỡ nào.
“Thượng tiên chớ tức giận! Chúng ta tới từ Thung lũng Bắc Đình…”
Vương Viễn phản ứng cực nhanh, vội vàng kéo xe ngựa tiến lên vài bước, để lộ thân hình, nói: “Là tới đây đưa rượu cho Tinh Quân.”
“Hở? Thật sao?” Thiên tướng đó nghe thế, thân hình nhoáng lên một cái, trong nháy mắt đã tới trước mặt Vương Viễn.
“!” Mọi người lại kinh ngạc, tốc độ nhanh quá.
“Ơ… đúng ạ…” Vương Viễn giả bộ hoảng hốt lùi về sau một bước, sau đó ngồi bệt mông xuống đất, ra vẻ hoang mang sợ hãi, đáp: “Không biết thượng tiên có thể thông báo một tiếng cho tinh quân được không?”
“Ha ha ha!”
Thiên tướng đó thấy Vương Viễn hoang mang như vậy, ngược lại cũng không còn nghi ngờ thân phận của hắn nữa, mà cười ha ha, bảo: “Không cần thông báo, ta chính là Tứ Phế Tinh Quân, để rượu này ở lại đây là được rồi.”
Thiên tướng vừa dứt lời, trong mắt mấy người Vương Viễn đã hiện ra thông tin của hắn ta.
[Tứ Phế Tinh Quân – Viên Hồng] (Linh vận nguyên thần)
Cảnh giới: Phản Hư tầng mười
Khí huyết: Đầy.
Pháp lực: Dồi dào.
Pháp thuật: Bát Cửu Biến Hóa, Võ Nghệ Tuyệt Luân.
Thiên phú: Ma Thần Bất Diệt Thể.
Giới thiệu bối cảnh: Vượn trắng ở Mai Sơn tu luyện thành tinh, thần thông quảng đại, pháp lực vô biên, sau này được thiên đình phong làm Tứ Phế Tinh Quân, linh vận nguyên thần của hắn ta thủ tại vị trí Dao Quang của đại trận Thiên La Địa Võng.
“Hóa ra tên là Viên Hồng… chứ không phải Tôn Ngộ Không…”
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy giới thiệu của Viên Hồng… cũng may con khỉ này không phải là con khỉ đó, bằng không mọi người thật sự không nắm chắc được gì.
Nhưng hình như thực lực của con khỉ tên Viên Hồng này cũng không yếu, tuy rằng hắn ta tên là Tứ Phế Tinh Quân, danh hào nghe như thằng thiểu năng, giới thiệu cũng rất đơn giản, nhưng chỉ vài danh từ ngắn gọn về pháp thuật và thiên phú đã chứng tỏ rõ ràng sự không tầm thường của người này.
Bát Cửu Biến Hóa chính là bảy mươi hai phép biến hóa, Võ Nghệ Tuyệt Luân chính là thể tu cận thân khó đối phó, đáng sợ nhất là Ma Thần Bất Diệt Thể đó.
Thứ này Vương Viễn đã từng nghe Thạch Công nói qua, trên đời này đại yêu tu thành công Ma Thần Bất Diệt Thể không quá mười người, vậy mà Viên Hồng cũng là một trong số đó. Như vậy xem ra, người này chính là Tôn Ngộ Không phiên bản suy yếu.
Tuy rằng một nhóm người Một Đám Ô Hợp từng hợp lực đánh chết tu sĩ Đại Thừa kỳ Lý Nguyên Hóa, nhưng nhìn thấy thuộc tính của Viên Hồng, trong lòng cũng cực lỳ không có tự tin.
Dù sao giữa hai người cũng có sự khác biệt về mặt bản chất.
Lý Nguyên Hóa là tu sĩ Tiên Linh giới, tu vi mạnh nhất chẳng qua cũng chỉ là Đại Thừa kỳ… mà Viên Hồng thì lại là Tinh Quân Thiên giới hạ phàm, tuy rằng thực lực đã bị giảm bớt đi, nhưng kinh nghiệm chiến đấu và rất nhiều thần thông của bản thể vẫn còn đây.
Tinh Quân suy yếu vẫn là Tinh quân, nào phải người mà tu sĩ Đại Thừa kỳ bình thường có thể so được?
Xem ra đối phó với Viên Hồng này, xác suất thắng của việc liều mạng cực thấp, thậm chí gần như là bằng không, bây giờ cũng chỉ có thể trông cậy vào hiệu quả của những vò rượu thuốc này…
Người có khỏe đến đâu cũng khó chịu nổi tiêu chảy nhiều lần… thẳng nam khó ngăn nổi ngũ luân bao, chỉ có cho Viên Hồng uống rượu, mọi người mới có khả năng thắng hắn ta.
“Hóa ra ngài chính là Tinh Quân.” Vương Viễn giả vờ bất ngờ, sau đó nịnh nọt bảo: “Những vò rượu này chúng ta đặc biệt ủ riêng cho ngài, đặt cả ở đây, ngài cứ từ từ uống, chúng ta xin tạm biệt trước!”
Nói xong, Vương Viễn liếc mắt ra hiệu với mọi người, ý bảo mọi người tìm chỗ để nấp, đợi Viên Hồng uống xong thì lại cùng nhau xông lên.
Thế nhưng, đột nhiên Viên Hồng lại nói: “Từ đã.”
“!”
Tất cả mọi người nghe thấy cả người đều chấn động, trong lòng thầm nói không phải người này nhìn ra được gì rồi chứ.
“Tinh Quân còn có chuyện gì nữa sao?” Tâm lý của Vương Viễn cực tốt, quay đầu hỏi một cách vô cùng bình tĩnh, đồng thời còn gửi tin nhắn trong kênh đội: “Chuẩn bị ra tay.”
Viên Hồng đáp: “Một mình uống rượu không có hứng! Ta rất vừa mắt ngươi, tới hầu ta uống rượu đi!”
“Phụt…”
Đám người Một Đám Ô Hợp nghe được lời này của hắn ta, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, Vương Viễn cũng thiếu điều phun máu trong sự buồn bực.
Cái gì gọi là ác giả ác báo, ông trời có mắt.
Thuốc trong rượu là Vương Viễn kêu người hạ, chính là để đào một cái hố cho Viên Hồng… kết quả người này còn rất khách sáo, mời Vương Viễn cùng nhau nhảy xuống hố chung.
Dưới loại tình huống này, trực tiếp từ chối hiển nhiên sẽ dẫn đến sự nghi ngờ của Viên Hồng.
Vương Viễn ra vẻ được thương mà sợ, nói: “Tinh Quân, tiểu nhân có đức hạnh gì mà có thể được uống chung với ngài?”
“Hừm! Chúng ta uống rượu với nhau chính là muốn huynh gọi đệ, nào có nhiều quy tắc như vậy? Ngươi sẽ không không nể mặt ta đấy chứ?” Viên Hồng đáp với vẻ hơi bất mãn.
“Đi đi lão Ngưu!”
Cái đám khốn nạn Một Đám Ô Hợp nhao nhao nói: “Lão nhân gia Tinh Quân nể mặt ngươi, ngươi còn không nhận sao? Đi mau đi mau… chúng ta về trước đây.”
Nói xong, mọi người chỉ sợ Viên Hồng cũng giữ mình ở lại, mà quay người chuồn xuống núi, chỉ để lại một mình Vương Viễn hậm hực ở đó.
Con mẹ nó, thật biết nói nghĩa khí.
Ngược lại Viên Hồng cũng không để ý đến những người khác, mà kéo Vương Viễn, nói: “Nào nào nào, uống với ta vài ly!”