Sau đó, hắn ta lấy một vò rượu từ trên xe ngựa xuống, dí mũi xuống ngửi một chút.
“?” Sau đó, trên mặt hắn ta lộ ra vẻ nghi ngờ.
“Trời đ- !” Sau lưng Vương Viễn nổi đầy gai ốc, trái tim nhảy vọt tới tận cổ họng.
“Không đúng…” Viên Hồng nói: “Rượu này rất kỳ quái.”
“Cái này…” Vương Viễn vội vàng bảo: “Đây là rượu trái cây đặc biệt, là đặc sản của Thung lũng Bắc Đình chúng ta, chỉ có người đức cao vọng trọng mới có thể uống.”
“Rượu trái cây?” Viên Hồng nói với vẻ hơi đăm chiêu: “Chẳng trách lại có mùi dưa hấu, khiến người ta khó cưỡng lại được.”
Vừa nói xong, Viên Hồng cầm vò rượu lên tu ừng ực ừng ực vào miệng, nước rượu màu xanh lá chảy dọc theo mép vò rượu, khiến Vương Viễn nhìn mà nuốt nước miếng.
“Rượu ngon! Rượu ngon!”
Viên Hồng một hơi hết một vò rượu vào bụng, lớn tiếng khen: “Quả nhiên là rượu đặc biệt, mùi vị cũng không hề kém ngự tửu ở thiên cung!
“Quá khen quá khen!” Vương Viễn rất thấp thỏm.
“Huynh đệ, ngươi cũng uống đi!” Viên Hồng cầm một vò rượu ném cho Vương Viễn, rồi lại tự mình cầm một vò bắt đầu rót vào miệng.
Chẳng trách người này tên là Tứ Phế Tinh Quân, thật đúng là tên nát rượu, một hơi hết một vò… người uống rượu hào phóng như thế, Vương Viễn cũng chỉ từng thấy qua một mình Tiêu Phong.
“A… đây là vị quýt, ngon, ngon!” Viên Hồng ngốn hết bình thứ hai vào bụng, lại khen ngợi.
“Huynh đệ, tại sao ngươi không uống?” Hắn ta thấy Vương Viễn chỉ ôm vò rượu mà không uống, hỏi với vẻ khó hiểu.
“Ca ca!” Vương Viễn đáp: “Tiểu đệ uống rượu không giỏi, mà cho dù có thể uống rượu, nhưng làm sao những phàm nhân như chúng ta có thể tửu lượng cao như ca ca được chứ? Ta nghe người ta nói, tửu lượng nhiều hơn một phần, bản lĩnh cũng hơn một phần, nếu tửu lượng của ta bằng biển, bản lĩnh bằng trời giống như ca ca, vậy cũng không đến mức đi làm tạp dịch đưa rượu rồi.”
“Ha ha ha, ngược lại cũng đúng!” Viên Hồng gật đầu cười ha ha, được Vương Viễn khen đến có hơi lâng lâng.
“Huynh đệ, ngươi tự nhiên đi, ca ca sẽ không khách sáo nữa!” Viên Hồng giơ vò rượu rỗng làm ra tư tế cạn ly với Vương Viễn, sau đó tiếp tục điên cuồng uống.
Vương Viễn đi đến bên cạnh Viên Hồng, thuận thế đưa vò rượu trong tay mình qua một cách rất thành thạo, nói: “Đây chính là rượu ủ riêng cho ca ca, huynh đệ ta cũng không dám uống nhiều, để ta rót rượu cho ca ca đi.”
“Ha ha ha!”
Viên Hồng cười ha ha, nói: “Ta đã nói ta rất thích ngươi, nếu không phải còn có công vụ trên người, lão tử nhất định sẽ nhận ngươi làm đồ đệ, chuyện ở đây… đệt…”
Nói đến đây, đột nhiên Viên Hồng sửng sốt, vốn dĩ muốn kêu Vương Viễn đi tìm hắn ta, nhưng lại nghĩ đến đại trận Thiên La Địa Võng vừa mở, những người bình thường như hắn chắc chắn sẽ tan thành tro bụi, không sống được nữa, vì thế hắn ta thở dài một tiếng, bảo: “Ôi… đây đều là mệnh, huynh đệ uống rượu đi!”
“Ca ca không cần khó xử, ta uống rượu với ca ca, cũng không phải để chiếm được lời gì từ chỗ ca ca, chúng ta là rượu gặp tri kỷ ngàn chén ít.” Vương Viễn mỉm cười, lại đưa một vò rượu qua.
Trong lòng không khỏi thầm nói: “Nếu không phải có nhiệm vụ trên người, lão tử cũng không nỡ giết ngươi. ’
Tính cách của Viên Hồng này cũng rất tốt, cũng không vì Vương Viễn là một tạp dịch đưa rượu mà coi thường hắn, ngược lại còn xưng huynh gọi đệ, kéo tới uống rượu chung, nếu như là bình thường, Vương Viễn nhất định sẽ kết bạn với hắn ta.
Nhưng bây giờ rượu cũng uống rồi, tên đã lên dây không thể không bắn.
“Huynh đệ, ngươi không hiểu đâu!” Viên Hồng phất tay, bảo: “Ta cũng là bất đắc dĩ thôi… ngươi cũng không thể trách ca ca!”
“Nào có chứ, cũng chỉ có ngươi coi ta là người!” Vương Viễn đáp lời.
“Ha ha! Không nói chuyện phiền lòng nữa, uống tiếp!” Viên Hồng cười ha ha, lại nhấc một vò rượu lên uống một hơi cạn sạch, Vương Viễn nhìn đến trợn tròn mắt há hốc mồm.
Nói Viên Hồng có tửu lượng cao cũng không hề quá đáng một chút nào, sau khi uống một trận hả hê, một xe rượu đã bị một mình hắn ta uống hết hơn phân nửa.
Đám người Một Đám Ô Hợp dưới núi cũng có hơi mất kiên nhẫn, bắt đầu nghi ngờ có phải Đinh Lão Tiên và Trường Tình Tử lén ăn bớt nguyên liệu hay không.
Ngay cả Vương Viễn cũng thầm sốt ruột: “Sao vẫn chưa có hiệu quả?”
“Ui chao…” Ngay đúng lúc này, đột nhiên Viên Hồng kêu ui chao một tiếng.
“Sao thế?” Trong lòng Vương Viễn chợt vui sướng.
Chỉ thấy sắc mặt của Viên Hồng đỏ bừng, mắt long lanh nước, nói: “Huynh đệ, ca ca xin lỗi không tiếp một lúc… uống nhiều rượu như vậy, có khả năng hỏng bụng mất rồi.”
Nói xong, hắn ta hóa thành một cơn gió, phi thẳng vào trong tháp.
“Cuối cùng cũng có phản ứng!” Vương Viễn thấy thế, cuối cùng trái tim đang treo lên cũng hạ xuống.
Chưa bao lâu sau, Viên Hồng phi từ trong tháp ra ngoài, áo giáp trên người đã cơi xuống, chỉ mặc mỗi đồ lót trên người, vẻ mặt mập mờ, nói với Vương Viễn: “Không biết tại sao, đột nhiên ca ca nôn nóng buồn bực, khó có thể tự kiềm chế được… huynh đệ, ngươi có thể giúp không…”
“Không thể!” Vương Viễn sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng đứng dậy lùi về sau vài bước khiến Viên Hồng vồ hụt.
“Huynh đệ sẽ không không nói nghĩa khí chứ…” Viên Hồng từng bước áp sát.
“Hiển nhiên tình nghĩa phải nói rồi, nhưng đây không phải vấn đề có tình nghĩa gì đó hay không…” Vương Viễn vội vàng lùi về sau.
Đột nhiên sắc mặt của Viên Hồng lại thay đổi, nói: “Sao bụng lại đau nữa rồi, ngươi đừng có chạy, đợi lát ca ca quay lại.”
Vừa dứt lời, Viên Hồng chỉ tay, Vương Viễn đã bị cố định tại chỗ, sau đó hắn ta lại chuồn vào trong tháp.
“Con trai ngươi mới đợi ngươi ấy!”
Vương Viễn trực tiếp sử dụng [Nhậm Ý Vọng Vi] để phá giải pháp thuật định thân của Viên Hồng, sau đó quay đầu chạy, vừa chạy vừa gửi tin nhắn cho mọi người: “Các ngươi tới mau! Tổ đội mau!”
“Nhanh như vậy sao?”
Mario rất có kinh nghiệm, đáp: “Không cho hắn ị thêm vài lần nữa sao? Lần trước Dương Tiêu còn ị mười lần cơ mà, với tu vi này của Viên Hồng, có thế nào cũng phải ị trăm lần ấy chứ.”
“Cút mẹ ngươi đi!” Vương Viễn tức giận nói: “Còn ị nữa, ta sẽ bị hắn làm nhục mất!”
“Thật sao? Vậy đợi tiếp đi.” Nghe được lời này của Vương Viễn, đám người Một Đám Ô Hợp còn kích động hơn cả Viên Hồng, đặc biệt là Độc Cô Tiểu Linh, lão vu bà này lộ bộ mặt thật, còn gửi một chuỗi biểu cảm mong đợi.